Chương 21: Là do anh chưa thấy lúc con bé bướng

 

Không lâu sau đó, hai người Mận và Triệu Tập đúng giờ xuất hiện. Hôm nay đến phiên hai người họ làm bạn đấu tập với Gia Gia và Chu Li.

Huấn luyện viên Chu Vân đứng trong sân làm trọng tài.

Triệu Tập là người phát bóng trước. Quả giao bóng không nhanh, nhưng rất ổn định, xoáy dưới vừa phải, rơi sát lưới. Gia Gia đỡ bóng an toàn, đẩy sang nửa bàn bên kia.

Mận lập tức lao tới, tung ra một cú giật bóng. Lực tay cô nàng rất mạnh, bóng đi rất nhanh.

Chu Li bước lên nửa bước, trả lại một quả topspin vừa tầm, ép Triệu Tập phải lùi.

Nhịp đấu nhanh chóng được kéo lên.

Triệu Tập phòng thủ rất chắc, liên tục đỡ giật, điều bóng về giữa bàn, không cho Gia Gia dễ dàng đổi hướng. Mận thì càng đánh càng hăng, tấn công khá tốt.

Ở ngoài sân, chủ nhiệm Lưu Hành hơi nheo mắt: “Cặp này… không tệ.”

Huấn luyện viên Kỳ gật đầu: “Thực lực hai đứa nó vẫn luôn ổn định, không mắc lỗi vặt.”

Trên sân, khi đội của Gia Gia chạm điểm Game Point, chỉ cần ghi thêm một điểm nữa sẽ thắng ván một. Chu Li liền nói:

“Gia Gia, giật mạnh đi!”

Gia Gia đáp một tiếng “được”.

Lại thêm vài nhịp chạm, thời điểm đường bóng trả sang có chút cao, Gia Gia liền dồn sức vung một cú giật thuận tay.

Tiếng vợt đập vào bóng vang lên rõ ràng hơn mấy cú trước. Bóng lao vút qua bàn đối phương, có nhanh, có mạnh, có xoáy, nhưng… không đủ uy lực.

Mận lao lên đỡ bóng, có chút chới với, nhưng vẫn may mắn đón được và đánh trả trở về.

Bóng trả về góc trái bàn, đường bóng có chút thấp.

Chu Li hừ một tiếng, bước lớn áp sát. Gia Gia chỉ kịp há miệng, Chu Li đã vung tay hết cỡ, tung ra một cú giật thuận tay.

“Bốp!”

Cú đánh vừa nhanh, vừa mạnh. Chỉ tiếc.. bóng không lao sang bàn của đối phương mà đâm sầm vào lưới.

Chu Li sựng lại, nhăn mặt cúi đầu nhìn vợt trong tay mình.

Triệu Tập và Mận đồng loạt thở phào, rồi cùng lúc đưa mắt nhìn Gia Gia.

Bên này, Gia Gia đứng im hai giây, sau đó dậm chân chỉ vợt về phía Chu Li.

“Anh Chu Li! Anh lại như vậy nữa rồi!”

Chu Li rũ đầu, lau lau mặt vợt, miệng thì vẫn ngoan cố:

“Tôi kêu em giật mạnh, em không giật thì tôi giật, bằng không kéo tới bao giờ?”

Ngực Gia Gia phập phồng, sắc mặt khó coi:

“Em đã giật rồi anh không thấy sao?”

Chu Li hừ một tiếng, cũng bực bội nói: “Giật mạnh của em là như vậy đó hả?”

Gia Gia cắn môi, tức đến mức mặt đỏ bừng.

Ngồi ở bên ngoài nhìn cảnh cãi nhau đến hết sức quen thuộc này, chủ nhiệm Lưu vươn ngón tay chỉ vào trong sân, nhìn huấn luyện viên Kỳ hỏi:

“Tới bây giờ chúng nó vẫn cứ luôn như vậy hả? Vẫn cãi nhau vì chuyện này?”

Huấn luyện viên Kỳ bất đắc dĩ gật đầu: “Đúng vậy, hai đứa nó, khác bên sân thì còn ổn, miễn đứng cùng một bên sân thì y như rằng sẽ cãi nhau.” Ông xoa trán cười khổ nói:

“Thằng nhóc Chu Li khá nóng nảy, thích ghi điểm nhanh nên thường xuyên đánh mạo hiểm. Trong các trận đấu tập, điểm số đội đối phương ghi được đa phần đều do thằng nhóc này “tặng”. Mà con bé Gia Gia thì lại có lối đánh trái ngược, vậy nên vì chuyện này mà hai đứa nó thường xuyên giận dỗi với nhau, có hôm đánh chung với nhau mà không thèm nói chuyện với nhau một tiếng.”

Ở trong sân, huấn luyện viên Chu Vân cũng đầy vẻ bất đắc dĩ. Ông xoay lưng về phía sân đấu, hết nhìn lên trời rồi lại nhìn xuống đất, một dáng vẻ không liên quan gì tới mình.

Ông quá quen thuộc với cảnh này, cho nên sau nhiều lần như vậy, ông đã rút ra được kinh nghiệm, rằng cách ứng đối tốt nhất chính là để hai người trẻ tuổi tự mình giải quyết.

Bằng không chỉ cần ông vừa mở miệng, hai đứa lập tức bắt ông phân xử đúng sai.

Giống như những lần trước.

Ông bị vây giữa hai đứa, không biết phải phân xử thế nào. Cuối cùng bị chúng nó lôi kéo nói mãi không ngừng, hai cái lỗ tai cũng bị ồn tới mức ong ong.

Thật làm khó thân già này a!

Còn Mận và Triệu Tập. Hai người đang dùng mắt ra hiệu cho đối phương. Ánh mắt như bị rút gân, cứ liếc qua đẩy lại. Sau đó như đạt được thống nhất, bàn tay phía dưới âm thầm làm động tác kéo búa bao.

Mận kéo, Triệu Tập búa.

Mận thở dài, hít một hơi, cuối cùng bất đắc dĩ nói vọng qua.

“Được rồi được rồi! Đánh tiếp thôi! Sắp chiều luôn rồi!”

Bên này Gia Gia vẫn còn tức giận. Nghe Mận gọi, cô hít sâu một hơi, lại hít sâu một hơi. Cuối cùng vẫn là nhịn không được mà xụ mặt, nói bằng giọng ấm ức:

“Anh kêu em giật thì em đã giật rồi. Còn việc không giật được điểm là vì kỹ thuật của em chưa tốt, chứ không phải em không nghe lời anh. Còn anh… em nói anh phải bình tĩnh, đừng có bóng nào cũng giật, nhưng anh cứ luôn không nghe. Hừ!”

Chu Li thấy gương mặt bầu bĩnh của Gia Gia đã đỏ bừng, đôi mắt một mí vừa quật cường vừa sắc lạnh mà trừng hắn. Đáng lẽ hắn phải nổi nóng, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy lồng ngực có chút cồn cào, cảm xúc bực bội cũng được xoa dịu.

Hắn cau mày, tự nhủ thầm. Thật không hiểu vì sao mỗi khi đứng trước cô nhóc lùn này, tính tình của hắn lại trở nên tốt như vậy.

Nếu là trước kia, mặc kệ hắn đúng hay sai, đừng ai dám ở trước mặt nói hắn một câu không đúng.

Chu Li nhẹ thở ra một hơi, đổi tay cầm vợt, rồi bước đến bên cạnh Gia Gia. Giơ tay đặt lên đầu của cô, giọng mềm xuống.

“Được rồi! Lần này là tôi không đúng.”

Gia Gia gạt tay Chu Li, lùi lại một bước, bực bội nói:

“Đừng chạm vào đầu em!”

Rồi ngửa đầu trừng anh.

“Lần nào cũng vậy! Đều là anh sai trước! Anh ỷ mình giật xoáy tốt rồi luôn bắt nạt em. Hừ!”

Chu Li bất đắc dĩ gật đầu, giọng dịu thêm mấy phần.

“Được rồi, do tôi do tôi. Là tôi sai, là tôi không đúng. Tôi xin lỗi, được không?”

Triệu Tập và Mận trợn mắt, vẻ mặt một lời khó mà nói hết. Cả hai đều nói thầm: Cái người ở trước mặt này bị đoạt xá rồi à? Vậy chứ cái người nóng nảy bốc đồng, vẻ mặt huênh hoang, luôn tự cho mình là đúng ở đâu rồi?

Huấn luyện viên Chu Vân thì âm thầm thở phào một hơi, nghĩ thầm, thằng nhóc Chu Li thay đổi thật rồi, đã trưởng thành rồi.

Ở phía bên kia mép sân, chủ nhiệm Lưu vô cùng ngạc nhiên.

“Vậy là đã làm hòa rồi?”

Huấn luyện viên Kỳ bất đắc dĩ gật đầu. “Trước kia hai đứa nó cãi nhau ghê lắm, giận rất dai, đến mức huấn luyện viên Chu phải tìm tới tôi nhờ hỗ trợ. Hiện tại có vẻ thằng nhóc này đã thay đổi nhiều rồi, đã học được cách thỏa hiệp.”

Chủ nhiệm Lưu buồn cười, rồi cảm thán: “Mấy đứa nhóc này, từ lớn cho tới nhỏ, có đứa nào là làm chúng ta yên tâm…”

Ông vừa nói vừa đưa tay vuốt mái tóc muối tiêu trên trán, giọng đầy bất lực:

“ Ở tuyển trọng điểm thì có thằng nhóc Hoa Sin, ở đây thì có thằng nhóc này. Tôi thấy rồi, mấy đứa chúng nó, hễ đứa nào có chút tài thì trong người nhất định cũng phải có thêm một chút tật. Tóc trên đầu của chúng ta bạc thành như vậy còn không phải vì chúng nó sao?”

Huấn luyện viên Kỳ nghe vậy cũng vô thức sờ đầu.

Chủ nhiệm Lưu nhìn vào trong sân. Lúc này mọi người đã bắt đầu pha bóng mới.

Gia Gia vừa giao một đường bóng chéo góc rất đẹp, chủ nhiệm Lưu hài lòng gật đầu, rồi cảm thán nói:

“May mà con bé Gia Gia là đứa ngoan ngoãn nghe lời. Về sau đến tổng cục tôi cũng đỡ vất vả.”

Huấn luyện viên Kỳ cũng đang nhìn vào sân, nghe vậy thì im lặng vài giây, rốt cuộc vẫn nhịn không được mà nói:

“Vậy cũng chưa chắc.”

“Là do anh chưa thấy lúc con bé bướng.”

Chủ nhiệm Lưu ngây ra, nghiêng đầu nhìn sang, giọng bất an: “Sao? Sao nữa? Con bé cũng có tật xấu?”

Huấn luyện viên Kỳ gõ gõ ngón tay vào đầu gối, trong mắt lộ vẻ bất đắc dĩ:

“Còn không phải cái chuyện học hành của con bé sao? Tôi đã nói với con bé, con đường sau này của nó là ở sân đấu, không phải trên bảng điểm, kêu con bé không cần học hành quá sức. Vậy nhưng tôi nói thì nói, con bé vẫn cứ làm theo ý mình. Kết quả ngày nào cũng lén mở đèn học đến nửa đêm.”

Giọng huấn luyện viên Kỳ kiểu vừa bất lực vừa kể khổ, giống như người cha vừa khoe khoang vừa than thở khi nói về đứa con gái của mình.

Chủ nhiệm Lưu khoanh tay trước ngực, tựa lưng vào ghế, sắc mặt có chút đăm chiêu. Ông hỏi: “Bên phía trường học của con bé thì sao? Trường học bên đó áp đặt điểm số cho con bé à?”

Huấn luyện viên Kỳ lắc đầu:

“Tôi có liên lạc bên phía trường học của con bé, tôi nói con bé là vận động viên trẻ quốc gia, ngày thường không có nhiều thời gian làm bài tập, hỏi có thể không cần học đủ các môn như các học sinh khác hay không.”

“Phía trường học nói sao?”

“Bên trường học nói họ không hề áp đặt điểm số, nói vốn dĩ phía họ đã sắp xếp gửi giáo trình các môn học bắt buộc mà thôi. Nhưng…” Ông dừng một chút, cười khổ nói:

“Nhưng con nhóc này không đồng ý, thấy giáo trình gửi đến không đầy đủ, thế là trực tiếp gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm ở trường học bên kia, hỏi sao trường học không gửi đủ giáo trình các môn học như thời khóa biểu, một hai đòi trường học bên kia phải gửi đủ giáo trình các môn. Con bé này…”

Chủ nhiệm Lưu nghe vậy thì lâm vào trầm tư.

Huấn luyện viên Kỳ lại dùng cằm chỉ vào sân. “Anh xem! Giống như việc uống nước ấm. Trong số các vận động viên, có ai giống như con bé, luyện tập mệt như vậy nhưng vẫn duy trì uống nước ấm mỗi ngày. Anh xem có phải con bé khắc khe với bản thân quá mức hay không?”

Chủ nhiệm Lưu nhìn vào sân.

Ở trong sân mấy người Gia Gia vừa kết thúc ván một, đang nghỉ giữa ván để uống nước. Mận, Triệu Tập và Chu Li đều uống nước ướp lạnh, còn Gia Gia, cô đang cầm bình giữ nhiệt, chậm rãi thong thả uống từng ngụm nhỏ.

Huấn luyện viên Kỳ nhàn nhạt nói:

“Con bé cứ như vậy khiến tôi rất lo lắng, tôi sợ một ngày nào đó con bé bị dồn nén quá mức, tự mình không chịu nổi lại “bùm” một cái nổ tung.”

Chủ nhiệm Lưu im lặng một lúc, rồi vỗ mạnh vào bả vai huấn luyện viên Kỳ.

“Cậu nghĩ nhiều rồi. Chỉ có thể nói con bé có tiêu chuẩn sinh hoạt rõ ràng, là người vừa có kỷ luật vừa có chủ kiến. Con bé biết rõ nó muốn gì, thích gì, và cần phải làm gì. Kiểu người như con bé sẽ không có chuyện “nổ tung” như cậu nói đâu.”

…….

 

 

====
Giải thích của tác giả:

Điểm ván (Game Point): Dùng khi một bên chạm tới ngưỡng để thắng 1 ván (ví dụ điểm số đang là 10-7 hoặc 10-9).

Điểm kết thúc trận đấu (Match Point): Ý chỉ cần ghi thêm một điểm nữa là sẽ thắng luôn cả trận đấu.

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 38143


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!