Chương 20: Tụi nó thân nhau như vậy từ bao giờ?
Thu đi đông đến, thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã sắp vào xuân. Cứ thế, Gia Gia đến trung tâm nơi này cũng đã hơn năm tháng.
Mấy ngày nay, Gia Gia vừa phải tăng cường huấn luyện, vừa phải chuyên tâm học bài, bởi cuối năm cô phải về trường tham gia kỳ thi học kỳ.
….
Lúc này trong phòng huấn luyện viên trưởng.
Chủ nhiệm Lưu tựa lưng trên ghế sô pha, tay cầm tách trà, đầu qua lại thổi nhẹ hai cái. Ngửi được hương trà thoang thoảng trước mũi, ông hài lòng gật gù, rồi mới từ tốn hỏi.
“Mấy ngày nay hai đứa nó sao rồi? Có còn chí chóe cãi nhau nữa hay không?”
Huấn luyện viên Kỳ ngồi ở đối diện. Nghe vậy liền biết chủ nhiệm Lưu đang nói đến người nào. Ông cười trả lời:
“Hai đứa đó, trên sân tập thì vẫn như vậy, cứ cãi nhau suốt như chó với mèo. Có điều chúng nó cũng dần quen thuộc với lối đánh của đối phương. Chưa tới mức cực kỳ ăn ý, nhưng cũng coi như phối hợp khá tốt.”
Chủ nhiệm Lưu hài lòng gật đầu, nhấp nhẹ một ngụm trà, rồi nói: “Tôi từng ghé xem hai đứa nó tập đánh đôi, đúng là…thú vị” Ông cười ha ha hai tiếng, đặt tách trà xuống bàn rồi mới nói tiếp:
“Con bé Gia Gia có vẻ rất “hung dữ” với thằng nhóc Chu Li.”
Trong mắt huấn luyện viên Kỳ lóe lên ý cười, ông gật đầu nói:
“Đúng vậy, bình thường con bé rất ngoan, ít biểu lộ cảm xúc, nhưng khi đánh đôi với thằng nhóc đó thì lại rất sinh động.”
Thấy tách trà của chủ nhiệm Lưu vơi một nửa, huấn luyện viên Kỳ khom người về phía bàn, hai tay nhấc ấm trà châm thêm nước, vừa châm trà vừa nói:
“Trước đó tôi còn lo thằng nhóc Chu Li sẽ không phối hợp, sẽ ức hiếp con bé. Ai mà ngờ, cuối cùng thằng nhóc đó lại là người bị con bé nắm thóp.”
Chủ nhiệm Lưu tựa tay vào thành ghế, hỏi:
“Tình hình đánh đôi của hai đứa nó thế nào? Ổn không? Nhắm có thể gây chú ý ở giải giao hữu sắp tới không?”
Huấn luyện viên Kỳ trầm ngâm: “Tôi nghĩ… Chắc chắn sẽ gây được chú ý quốc tế. Giống như anh đã nói, hai đứa này, một đứa như bộ não chiến thuật, một đứa như mũi nhọn tấn công, đúng là một kết hợp hoàn hảo. Chỉ là…” Biểu cảm của ông có phần rối rắm:
“Lần đầu hai đứa nhỏ ra quốc tế, chúng ta lại cho chúng nó kiêm hai hạng mục, tôi chỉ sợ… mấy đứa nhỏ khác sẽ phân bì. Chưa kể thời gian trước đã có người ác ý dẫn dắt dư luận, tới bây giờ vẫn chưa tra ra được người đứng đằng sau. Tôi lo nếu chuyện này lại bị ai đó thừa nước đục thả câu, thì sẽ ảnh hưởng bầu không khí chung.”
Chủ nhiệm Lưu cười nhạt nói:
“Cái đó thì cậu không cần lo. Sắp tới chúng ta tổ chức một cuộc thi đấu nội bộ của tuyển trẻ, cứ dựa vào thực lực mà lên danh sách thôi.” Nói tới đây ông gõ gõ vào thành ghế.
“Mấy năm trở lại đây, tuyển trẻ Nam Đô của chúng ta sóng sau không bằng sóng trước. Các nước khác vẫn luôn âm thầm cười nhạo chúng ta, nói công tác đào tạo của chúng ta có vấn đề.”
Huấn luyện viên Kỳ nghe vậy thì mắt hơi rũ xuống.
Chủ nhiệm Lưu vẫn chậm rãi nói tiếp:
“Tôi biết mấy người trong ban huấn luyện ở tuyển trẻ các cậu chịu không ít áp lực. Tôi cũng biết rõ, đây không phải vấn đề đào tạo, mà là mấy đứa nhỏ kia thật sự không có khả năng bứt phá.”
Ông liếc nhìn huấn luyện viên Kỳ, giọng cao hơn vài phần:
“Nhưng bây giờ chẳng phải trước mặt các cậu là hai đứa nhỏ có khả năng đột phá cực lớn sao? Nhất là con bé Gia Gia kia.”
Chủ nhiệm Lưu tạm dừng vài giây, cầm tách trà lên, không uống mà chỉ khẽ thở dài.
“Vậy nên… Các cậu a, đều cần nhất lúc này chính là phải tự phá bỏ cái tính bảo thủ của chính mình. Phải biết nắm bắt cơ hội, dốc sức mà đào tạo hai đứa nhỏ đó. Tương lai của bóng bàn Nam Đô chúng ta đặt cược vào hai đứa nhỏ này.”
Huấn luyện viên Kỳ vừa kinh vừa sợ, ông không dám tin tưởng mà nhìn chủ nhiệm Lưu. Thấy ánh mắt quả quyết của ông, huấn luyện viên Kỳ hít sâu một hơi, biểu cảm trở nên trịnh trọng.
Ông gật mạnh đầu nói:
“Vâng! Chủ nhiệm, tôi nhất định sẽ cố gắng bồi dưỡng hai đứa nhỏ này.”
Chủ nhiệm Lưu khoát tay, chân hơi duỗi thẳng, trở về dáng vẻ bình thản.
“À, tôi nghe nói mấy ngày nay thằng nhóc Chu Li dạy cho con bé Gia Gia cách giật chéo góc?”
Huấn luyện viên Kỳ thầm thở phào một cái, rồi gật đầu, trên mặt lộ chút ý cười:
“Đúng vậy! Thằng nhóc Chu Li không có tinh kiên nhẫn, mà con bé Gia Gia thì luôn không thể đánh ra các cú đánh dứt điểm. Nên sau nhiều lần cãi nhau, thằng nhóc liền bắt con bé học theo lối đánh giật xoáy của nó. Nhưng lực tay con bé vẫn không cải thiện lắm, mấy đường bóng đánh ra cũng chẳng có tính uy hiếp nào. Cuối cùng thằng nhóc liền dạy con bé cách giật chéo cạnh bàn.”
Ánh mắt Chủ nhiệm Lưu sáng lên, hơi ngồi thẳng người, dáng vẻ hứng thú: “Vậy con bé có học được kiểu đánh đó không? Kiểu đánh này không dễ đâu.”
Huấn luyện viên Kỳ gật đầu: “Cổ tay con bé rất linh hoạt, khả năng điều bóng cũng rất tốt, cho nên tương đối khả quan.”
Huấn luyện viên Kỳ nói tới đây thì lật cổ tay nhìn vào đồng hồ, rồi mở miệng đề nghị.
“Hiện tại sắp tới giờ tập đấu đôi của hai đứa nó, hay là chúng ta qua đó nhìn thử một chút?”
……..
Chẳng bao lâu hai người chủ nhiệm Lưu và huấn luyện viên Kỳ đã đứng ở mép sân số ba.
Trên sân lúc này Gia Gia và Chu Li đang luyện đối kháng. Không phải đấu đôi, mà là đấu đơn.
Lúc này Chu Li đang vung tay hết cỡ, đánh ra một cú topspin chéo góc. Bóng găm thẳng vào góc bàn bên phải Gia Gia.
Gia gia nhích chân, hạ thấp trọng tâm. Khoảnh khắc quả bóng vừa bật lên khỏi bàn, cổ tay cô khẽ miết một đường vòng cung nhỏ, mặt vợt “ăn” vào hông quả bóng.
“Bốp”
Quả bóng không bay thẳng mà lượn theo một quỹ đạo cong vút, xoáy ngang ra phía ngoài cạnh bàn của Chu Li.
Chu Li hơi khựng lại, hắn nhoài người, sải chân hết cỡ để cứu bóng.
Chỉ là tư thế không vững, quả bóng trả về có chút cao.
Gia Gia áp sát bàn, cổ tay vẫn linh hoạt, nhanh chóng “lái” bóng sang góc chéo ngược lại.
Bóng thấp lè tè sát rạt mép lưới, rơi vào vạch trắng cạnh bàn rồi xoáy vọt ra ngoài.
Chủ nhiệm Lưu xì cười. “Con bé này… điểm rơi rất chính xác.”
Huấn luyện viên Kỳ không ngừng gật đầu, bổ sung thêm:
“Không chỉ là điểm rơi. Tốc độ cũng rất tốt, luôn sớm hơn thằng nhóc Chu Li nửa nhịp”
Lúc này trên sân, Chu Li lại giật một cú thật mạnh, bóng đi nhanh, ép sát người.
Gia Gia hơi nghiêng người tránh bóng, cổ tay xoay nhanh hơn một chút. Quả bóng tiếp tục đi thấp, ngắn và chéo. Khi chạm bàn, bóng tiếp tục trượt sang một bên.
Chu Li chậm một nhịp, vợt chạm vào không khí.
Bóng rơi xuống đất, lăn nhẹ một vòng.
Chu Li thu vợt, ánh mắt bất lực nhìn theo quả bóng. Qua một hồi, hắn nhăn mặt với Gia Gia.
“Gia Gia, tôi mặc kệ, tương lai em chỉ có thể đấu đôi nam nữ với tôi thôi, không được kết đội với người khác.”
Gia Gia sững lại vài giây, lau mồ hôi trên trán rồi thuận tay vuốt ngược phần tóc mái của mình ra phía sau, khiến mấy chỏm tóc dựng lên trông rất buồn cười. Gia Gia hỏi:
“Sao vậy ạ? Không phải anh từng nói không thích đánh đôi với em sao?”
Chu Li hậm hực:
“Em cũng không xem trước đó em “kéo” thành cái dạng gì. Đổi thành ai cũng sẽ không thích đánh đôi với em.” Hắn đổi tay cầm vợt, thở hắt ra một hơi, vừa kéo áo lau vợt vừa nói:
“Còn bây giờ tôi đã dạy em nhiều kỹ thuật như vậy, nếu tương lai em kết đội với người khác quay lại đối đầu với tôi, vậy chẳng phải tôi tự ôm đá đập vào chân mình sao?.”
Gia Gia thấy Chu Li lau vợt, tay cũng vô thức mà kéo góc áo lau vợt của mình. Nghe thấy Chu Li nói như vậy, Gia Gia nghĩ lại cảm thấy cũng đúng, vì thế gật đầu, mi mắt cong cong, giọng mềm mềm trả lời:
“Em không dám hứa, vì không biết các thầy sẽ sắp xếp thế nào. Nhưng em có thể hứa với anh Chu Li, rằng nếu các thầy cho phép tự do ghép đôi, em sẽ chọn anh Chu Li làm đồng đội. Được không?”
Chu Li hừ một tiếng: “Vậy còn nghe được.”
Đứng ở bên ngoài quan sát hai người, chủ nhiệm Lưu: “…”
Chủ nhiệm Lưu nhỏ giọng hỏi: “Tụi nó thân nhau như vậy từ bao giờ?”
Huấn luyện viên Kỳ xì cười: “Không thân đâu, chốc lát đứng cùng sân đấu đôi là lại cãi nhau cho mà xem. Lần nào cũng vậy, mỗi lần gặp tôi con bé Gia Gia đều mét nói thằng nhóc Chu Li đánh không nghiêm túc, hay nóng nảy, còn không biết nhường chỗ, còn thường xuyên đập bóng trúng con bé.”
Chủ nhiệm Lưu nghe vậy thì nhớ tới cảnh lần trước xem hai người đánh tập, đúng là rất sinh động. Rồi ông cũng xì cười thành tiếng.
…..
Mã ID của bài viết này là: 38121
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
