Chương 1: Không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình!

Tác giả: Viễn Giả Lai Ni

Hẻm 440, đường Bình Long, quận A, thành phố Nam.

Nhà họ Chung có sáu tầng lầu, mặt tiền rộng rãi, ban công các tầng trồng rất nhiều cây xanh. Ở một nơi tất đất tất vàng như thành phố Nam, có thể sở hữu một ngôi nhà như vậy, thường không phú thì cũng quý.

Lúc này trong phòng khách rộng rãi ở tầng trệt, không khí đang hết sức căng thẳng.

Mẹ Chung tức giận đến mức lồng ngực phập phồng, mặt tái đi, ngón tay run run chỉ vào đứa con gái đứng trước mặt mình, rồi giận dữ quát lớn:

“Chung Gia Gia! Con nghĩ con cắt tóc thành thế này thì mẹ sẽ đồng ý với yêu cầu của con sao? Mẹ nói cho con biết, dù con có làm gì, mẹ cũng sẽ không đồng ý để con tham gia vào cái đội vận động viên năng khiếu bóng bàn gì đó đâu!”

Mẹ Chung thu lại ngón tay, bà hít sâu vài hơi để giữ bình tĩnh, nhưng vẫn không dằn được. Bà nghiêm khắc nói:

“Mẹ đã nói rồi, các con đều phải theo nghề y hết cho mẹ, đừng hòng cãi lời!”

Đứng đối diện mẹ Chung là một cô bé khoảng chừng mười hai tuổi, cô hơi cúi đầu, tóc ngắn đến mức lộ cái gáy trắng nõn, kết hợp với bộ đồ thể thao màu xanh đậm, nhìn cô lúc này không khác gì một cậu bé trai.

Đây là Chung Gia Gia, con gái út nhà họ Chung.

Gia Gia có khuôn mặt bầu bĩnh, vầng trán cao, mũi thẳng tròn trịa. Trên khuôn mặt cô, điểm đặc biệt nhất có lẽ là má bánh bao và đôi mắt một mí.

Đôi mắt một mí của cô có con ngươi vừa to lại đen, trong trẻo đầy khí chất. Bình thường, đôi mắt kia mang theo vẻ ngây ngô và ngoan ngoãn, nhưng mỗi khi nghiêm lại, ánh mắt kia vừa trầm lại vừa sắc.

Giống như lúc này, mặc dù đang cúi đầu, nhưng bên trong đôi mắt đó là sự kiên định và cường quật.

Mẹ Chung nói:

“Con nhìn anh của con đi, vừa tốt nghiệp đại học đã được trường Elsmore ở Auren gửi thư mời, bây giờ đã là nghiêng cứu sinh của chương trình EMT bậc nhất thế giới. Con xem vẻ vang bao nhiêu? Còn con…” Bà gằn giọng:

“Con thì giỏi rồi, dám đòi đi làm vận động viên vớ vẩn kia, còn dám cắt tóc thành như vậy. Gia Gia, con muốn tạo phản sao!?”

Gia Gia cúi đầu đứng im, hai bàn tay nhỏ nhẹ nắm chặt. Đợi mẹ mắng xong, cô mới ngửa đầu, đôi mắt trong veo đầy kiên định.

“Nhưng mà mẹ ơi, con đã nói con không thích làm bác sĩ. Làm bác sĩ thì phải tiếp xúc với rất nhiều người bị bệnh, chung quanh toàn là vi khuẩn. Con ghê lắm, con không thích!”

Giọng của Gia Gia mềm mềm, nghe vô cùng ngoan ngoãn. Chỉ là câu kế tiếp lại khiến mẹ Chung tức giận đến mức mất kiểm soát.

Chỉ thấy Gia Gia dừng một chút, rồi mím chặt môi, sau đó cô bé chợt nói:

“Mẹ ơi, con thích chơi bóng bàn, con muốn làm vận động viên bóng bàn. Nếu mẹ không cho con chơi bóng, vậy con cũng sẽ không đi học nữa!”

Gia Gia vừa dứt câu, chợt nghe thấy tiếng gió truyền tới, sau đó là một tiếng “chát” thanh thúy vang lên.

Đầu cô nghiêng sang một bên, má trái lập tức truyền tới nóng rát.

Gia Gia sững sờ.

Mẹ Chung cũng ngây người.

Bà từ từ di mắt nhìn vào bàn tay vẫn còn giơ ở không trung của mình, rồi lại nhìn xuống gương mặt trắng nõn dần hiện lên bốn ngón tay.

Sắc mặt bà tái đi, vừa đau lòng, vừa tức giận, sau cùng là hối hận.

Đứa con gái này, từ khi sinh ra đã rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, là bảo bối của cả gia đình. Trước kia đừng nói la mắng, ngay cả nói lớn tiếng một chút họ cũng không nỡ.

Vậy mà vừa rồi bà lại vung tay đánh con bé.

Nhưng… con bé lại dám nói ra mấy lời như vậy, bà thật sự không thể nhịn được.

Bàn tay mẹ Chung run run, khóe mắt đỏ hoe.

Gia đình hai bên đều là người theo nghề y, các con cháu trong dòng họ nếu không làm bác sĩ thì cũng là dược sĩ. Vì sao tới hai đứa con của bà, từ lớn tới nhỏ, đều phản nghịch đòi đi theo nghề khác?

Trước kia con trai lớn đòi rẽ hướng, ít nhất nó cũng đòi học chuyên ngành trí tuệ nhân tạo, nghe vào tai cũng thấy không tới nỗi nào. Vậy mà tới đứa con gái ngoan ngoãn hiểu chuyện này, thế nhưng lại đòi làm vận động viên. Chọn một con đường đầy khắc nghiệt, dùng cả tuổi trẻ chỉ để đánh đổi một tương lai đầy bất định.

Bà thật không hiểu, rốt cuộc vì cái gì đứa con gái nhỏ này lại cố chấp với môn bóng bàn đến như vậy?

Mới ba bốn tuổi, còn chưa đi vững thì đã ôm cây vợt nhựa nhỏ xíu chạy khắp nhà, luôn miệng nói muốn học chơi bóng bàn.

Khi đó bà và chồng còn rất vui vẻ. Con gái của họ thích bóng bàn chứ không mê điện thoại như những đứa trẻ khác, hai vợ chồng tự nhiên sẽ ủng hộ.

Ai mà ngờ… chơi bóng thôi chưa đủ, bây giờ con bé còn đòi học theo người ta, muốn làm vận động viên. Thậm chí còn dám cắt tóc thành như vậy.

Mẹ Chung vừa tức giận vừa đau lòng, bà quay mặt đi, khóe mắt đỏ bừng như sắp khóc.

….

Gia Gia ngửa đầu nhìn mẹ Chung. Hốc mắt cô đọng nước, hàng mi khẽ run, nhưng dáng vẻ vẫn cứ quật cường.

Trên má trái vẫn còn cảm giác nóng ran vì cái tát vừa rồi, nhưng cô không trách mẹ, vì cô biết lời nói vừa rồi của mình rất đáng bị đánh.

Chỉ là…

Gia Gia mím môi, tay nắm chặt vạt áo.

Đêm qua… cô lại mơ thấy giấc mơ kia.

Một giấc mơ rất lạ, nó xuất hiện khi cô còn rất nhỏ, và cứ thường xuyên lặp lại rất nhiều lần.

Trong giấc mơ đó, cô thấy mình là một người nhút nhát, vô vị, tẻ nhạt.

Và luôn có cảm giác mệt mỏi, muốn khóc, muốn rời đi.

Rồi ở cái thời điểm cảm xúc của cô tệ nhất, cô tình cờ nhìn thấy một cảnh tượng khiến mình bị chấn động.

Đó là bóng lưng trên sân đấu.

Bóng lưng kia ướt đẫm mồ hôi, đầu tóc ướt nhẹp. Người kia thở hồng hộc, như thể giây tiếp theo sẽ kiệt sức mà gục xuống.

Nhưng người ấy vẫn không ngã xuống, vẫn cứ nắm chặt cây vợt trong tay và không ngừng vung lên.

Ở bóng lưng đó, cô nhìn thấy được sự mạnh mẽ, kiên định, nhiệt huyết… Là một loại trạng thái dù trời có sập xuống cũng quyết đứng thẳng người chống ngược trở lên!

Nhìn cảnh đó, trong lòng cô đột nhiên sinh ra một loại cảm giác… rất lạ, khó mà diễn tả thành lời.

Như thể… đột ngột muốn “bùng” lên.

Như thể… đột nhiên muốn được thay đổi.

Muốn… giống như bóng lưng đó.

Kiên định.

Mạnh mẽ.

Nhiệt huyết.

Không phải vì ai khác, mà vì chính bản thân mình!

Rồi… cô mở mắt.

Tỉnh dậy, liền thấy cánh tay nhỏ nhắn của mình đang quơ ở không trung. Khi đó cô chỉ là một Gia Gia ba tuổi.

Lúc đó cũng không nghĩ được nhiều, chỉ có một suy nghĩ, cô.. muốn chơi bóng bàn.

….

Đang lúc hai mẹ con giằng co, thì ngoài cổng có tiếng xe. Là cha Chung trở về.

Cha Chung vừa đặt chân vào phòng khách, đã cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Tầm mắt vừa lúc dừng lại trên đầu tóc ngắn ngủn của Gia Gia.

Bước chân ông khựng lại, tay khẽ nắm chặt xấp tài liệu.

Đợi thấy nửa bên mặt sưng đỏ của Gia Gia, sắc mặt ông trở nên khó coi, không tán đồng nhìn về phía mẹ Chung.

…….

Gia Gia đứng trước cửa thư phòng, nhón chân áp tai vào cánh cửa, nín thở nghe lén cuộc thảo luận của cha mẹ ở bên trong.

Trong  thư phòng, cha mẹ Chung ngồi đối diện với nhau trước bộ bàn sô pha. Cha Chung đẩy xấp tài liệu về phía vợ, khẽ thở dài nói:

“Em xem đi, đây là các tài liệu mà thầy Tôn đã đưa cho anh. Bên trong thầy Tôn đã liệt kê rất nhiều điểm. Thầy Tôn nói Gia Gia hoàn toàn có thể vừa đi học ở trường vừa tham gia vào đội vận động viên năng khiếu của họ. Các cuộc thi đấu dành cho đội thiếu niên đều có quy luật ổn định, hoặc thi vào các ngày cuối tuần giữa kỳ, hoặc vào mùa hè, tóm lại sẽ không đụng trực tiếp vào nhịp học của lớp học chính quy, nên sẽ không ảnh hưởng tới việc đi học ở trường của con bé.”

Mẹ Chung hít sâu một hơi, bà vẫn còn cảm giác hối hận vì cái tát vừa rồi với con gái nhỏ. Nhưng nghe chồng nói vậy, bà vẫn nhịn không được mà lớn giọng.

“Anh nói hay quá, anh tưởng vào câu lạc bộ bóng bàn đó thì chỉ có lúc đi thi đấu mới nghỉ học thôi à? Bình thường không tham gia luyện tập à? Con gái của anh anh không biết sao?”

Mẹ Chung cắn răng, giọng hậm hực:

“Anh mà gật đầu cho phép nó tham gia vào cái đội đó, về sau nó sẽ dành hết thời gian ngoài giờ ở câu lạc bộ cho mà xem. Rồi học lực của nó tuột dốc, không thi đỗ vào trường đại học y thì ai chịu trách nhiệm đây? Ông thầy Tôn đó có giúp được không?”

Cha Chung thở dài, có chút bất lực mà nói: “Nhưng cũng tốt hơn con bé không chịu đi học nữa không phải sao? Con bé dám nói như vậy, chứng tỏ con bé sẽ dám làm, em còn không biết cái tính nết này của con bé sao?”

Cha Chung đẩy đẩy gọng kính, rồi nói tiếp:

“Thầy Tôn nói Gia Gia nhà chúng ta rất có năng khiếu với bóng bàn, nói nếu con bé theo con đường này, tương lai nhất định sẽ đạt được thành tựu lớn.”

“Rầm!”

Cha Chung vừa dứt lời, mẹ Chung đã đập mạnh tay lên bàn, ngực phập phồng trợn trừng mắt nhìn cha Chung.

“Chung Chính! Anh điên rồi phải không? Anh là muốn để con gái mình đi làm vận động viên thật đấy à?”

Mẹ Chung thở sâu vài hơi, sắc mặt đen xì:

“Con gái của anh thân hình yếu ớt, da thịt chạm nhẹ một cái là bầm xanh bầm tím, anh không xót con, còn muốn cho nó đi làm vận động viên. Anh nghĩ cái gì vậy Chung Chính!?”

Giọng cha Chung chậm rãi, nhưng nghiêm túc:

“Anh cũng không có nói sẽ để con gái làm vận động viên, nhưng tính cách con thế nào em cũng biết mà, con bé thích chơi bóng như vậy, thôi thì chúng ta cứ chiều con bé, để con bé chơi một thời gian. Nói không chừng con bé cảm thấy làm vận động viên quá vất vả, con bé sẽ tự dừng lại.”

Nghe chồng nói vậy, mẹ Chung chẳng những không lý giải, mà càng tức giận. Mẹ Chung cười lạnh nói:

“Chung Chính, anh đây là coi trọng con trai hơn con gái có phải không? Trước kia thằng Tưởng Kế nói không thích học y, anh liền cùng em bắt con trai phải học y, còn con gái.. anh lại tùy con bé. Anh đây là không hề lo lắng cho tương lai sau này của con bé có phải không?”

Cha Chung nhắm mắt, khẽ hít sâu vài hơi, sắc mặt có vài phần lạnh nhạt. Ông gọi thẳng tên vợ:

“Thập Hoa. Anh đối với các con thế nào tự trong lòng em hiểu rõ, em phải nhìn rõ vấn đề, đừng có nói mấy thứ lằng nhằng như thế này.” Ông tạm dừng một chút rồi nói tiếp:

“Được rồi, bây giờ em muốn thế nào thì tùy em. Nếu em nói được con bé thì coi như em giỏi, anh không có ý kiến. Nhưng nếu em muốn hỏi ý anh, thì ý của anh là anh cho phép con bé làm những điều con bé muốn.”

Rồi ông bổ sung thêm:

“Nhưng sẽ ra điều kiện, không được để thứ hạng rớt khỏi top 50 toàn khóa. Đây là quyết định của anh.”

 

 

Mã ID của bài viết này là: 37900


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!