☆, Chương 03: Đồng bọn.

Edit and Beta: Hoa Anh Túc Độc.

Hoa Trường Niệm, trưởng tử Hoa gia, lấy vợ Vạn thị, hai con trai hai con gái, con trai cả Hoa Lôi, con gái thứ hai Hoa Vân, con gái thứ ba Hoa Vũ, con trai út Hoa Băng. Hoa Trường Niệm có bốn người đệ đệ, Hoa Trường Quang, Hoa Trường Tông, Hoa Trường Diệu, Hoa Trường Tổ và muội muội Hoa Trường Phương. Bốn người đệ đệ đều thành thân và đã có con, chỉ có Hoa Trường Phương còn chưa xuất giá, đang làm mai.

 

Hoa Vân thầm nghĩ, là trùng hợp sao? Thế nhưng cùng tên với thân thể cũ của nàng. Đem các thông tin thu thập được suy nghĩ kỹ vài lần, bởi nàng sợ nàng sẽ quên điều gì đó. Nhưng quên cũng không sao, tiểu nha đầu Hoa Vũ kia đã lại bắt đầu nói lại từ đầu.
Cũng không biết Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị đã nghĩ ra biện pháp gì, đại phòng mặc dù không đi ăn cơm chung, nhưng đến cùng cũng không bị đói bụng. Chỉ là bữa nào cũng ăn cháo loãng không bỏ muối cùng rau dại, ăn đến nỗi Hoa Vân mặt tái xám. Mặc dù ở mạt thế rau củ là vật quý hiếm, thậm chí so với thịt còn được yêu thích hơn, nhưng này lúc Hoa Vân có một nửa thuộc tính của thây ma, nàng nghe được linh hồn mỗi ngày kêu gào: Thịt! Thịt! Thịt!

Hoa Vân ngồi trên một chiếc ghế cũ, vẻ mặt chết lặng, ngu đần nhìn trời, thịt, thịt, thịt ở nơi nào? Nhếch miệng, may mắn là thịt không phải là máu.
Hoa Lôi nhẹ nhàng đi qua, ôn nhu nói: “Đại muội, muội nghĩ cái gì vậy?”
Hoa Vân nhìn hắn: “Đói. . .”

Hoa Lôi khó coi cười cười, tự trách chính mình làm đại ca lại để muội muội ăn không đủ no, ngẩng đầu nhìn trời, cách giờ ăn cơm trưa còn sớm, cùng muội muội trò chuyện chút dời đi suy nghĩ này cũng tốt: “Đại muội, gọi ca, ca, ca, ca. . .”

Hoa Vân lúc trước mở miệng gọi một tiếng “Nương”, làm cho đại phòng mấy ngày liền đều rất vui vẻ, giống như Vạn thị cho dù khi nói lại chuyện Hoa Vân cho cha mẹ chồng cũng bị Lý Thị mắng một trận thì bà cũng vui vẻ, ngay cả khi mọi công việc mà bốn người em dâu đẩy hết cho bà bà cũng không tức giận, đương nhiên, đây cũng là thói quen nhiều năm qua của bà.
Chỉ là Hoa Vân về sau cũng không nói gì nữa, Hoa Trường Niệm sớm muộn dạy nàng kêu cha cũng không khiến nàng mở miệng vàng gọi một tiếng.

Một phần là do đói bụng nàng không muốn lãng phí sức lực, mặt khác nàng có linh hồn của một người trưởng thành, nàng không muốn làm trò trẻ con này.
Tình cảnh của nhà mình nàng cũng đã nắm được bảy tám phần, thân là đại đội trưởng đại đội săn giết thây ma ở mạt thế, tại cái nơi cường giả mới có thể  sống sót, thuộc hạ của nàng người nào mà không bền bỉ cường hãn lấy một địch trăm? Hơn nữa, vì sự sinh tồn của nhân loại, chính phủ rất coi trọng việc bảo vệ trẻ em, mặc kệ tình huống có khó khăn ra sao cũng ưu tiên chiếu cố trẻ em. Cho nên đối với người chủ gia đình Hoa Trường Niệm này nàng cảm thấy hắn thật yếu đuối khi để những đứa nhỏ chịu đói, do đó Hoa Vân lười để ý đến hắn.

 

Dù là như thế, Hoa Trường Niệm cũng không tức giận chút nào, thức khuya dậy sớm đúng giờ dạy Hoa Vân kêu “Cha”.
Hoa Vân đối với Hoa Lôi cũng đánh giá không cao, nhưng nhớ đến hắn còn là một đứa nhỏ, hắn so với lão cha của mình thì có bản lĩnh hơn nhiều, cho nên cũng cho hắn một chút mặt mũi. Nghe hắn dạy nàng kêu ca ca, Hoa Vân liền nói.
“Thịt. . .”
Hoa Lôi sững sờ, từ “Ca ca” thế nào lại thành “Thịt” vậy?

Hoa Lôi giật giật khóe miệng, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Hoa Vân tự trách, từ trong miệng tiểu nha đầu Hoa Vũ nàng biết được, cho dù là năm mới, mấy người đứa nhỏ của đại phòng cũng chưa chắc có thể ăn được một ngụm thịt.
Hoa Lôi sờ sờ đầu Hoa Vân, cắn răng giậm chân: “Ca ca dẫn muội đi bắt thỏ. Dù sao tổ mẫu nói nhà chúng ta chính mình tự nấu, không tin bọn họ còn dám tới đoạt thức ăn.”

Nghe được đi bắt thỏ, Hoa Vân trong nháy mắt nhớ tới con thỏ ở thế giới cũ, nó so với người còn lớn hơn một vòng, sức chiến đấu không lớn, nếu là nàng trước kia, vung tay một cái ngã xuống một mảng lớn. Mặc dù thịt ăn không ngon, nhưng, có thể ăn!
“Đi.” Hoa Lôi chạy đến chuồng gà cùng Vạn thị nói rõ, lại chạy về, gỡ xuống cây cung treo ở trên tường, dắt Hoa Vân đi ra từ cửa sau.

Hoa gia phòng ở không ít. Chính phòng rộng rãi, năm gian nhà ngói lớn, trung gian có một gian tiếp khách cùng ăn cơm, một bên là phòng của Lý thị và Hoa lão đầu cùng phòng của Hoa Trường Phương, hai gian khác dành cho vợ chồng Hoa Trường Tổ. Phía đông là phòng ở của con thứ hai Hoa Trường Quang và con thứ ba Hoa Trường Tông, mỗi nhà ba gian. Phía tây là ngôi nhà ba gian của Hoa Trường Diệu. Ba gian nhà khác làm phòng bếp cùng nhà kho.

Cả nhà Hoa Trường Niệm sống ở căn nhà ba gian thấp bé, chật hẹp ở hậu viện. Bên cạnh căn nhà này là nhà kho, phía trước là đất trồng rau, tiếp đó là chuồng gà chuồng heo, nhà xí cũng ở sát bên, trời mà nóng, ai chịu được mùi vị kia?

 

Nhưng đứa con trai lớn Hoa Trường Niệm này bị Lý Thị nói trong nhà nhiều huynh đệ nên không đủ chỗ ở, các đệ đệ con đều nhỏ, ngươi là đại ca nên nhường cho các em. Cho dù như vậy, ba gian phòng cũng chỉ ở được hai gian, một gian đặt các nông cụ.
Hoa Vân thở dài trong lòng, nàng thấy rất rõ, từ sau khi nàng tỉnh lại, cả nhà trừ đi nấu cơm trên cơ bản đều không đến chính viện, đa số thời gian đều ở hậu viện ngây ngốc. Công việc của cả một nhà như sau: Hầu hạ người, hầu hạ gà, hầu hạ lợn, làm ruộng. Cụ thể như Vạn thị, trước làm điểm tâm cho nhà chính sau lại bận rộn nấu ăn cho nhà mình, tiếp là cho gà, cho heo ăn, quét phân chuồng gà làm cỏ, bón phân cho đất trồng rau. Vừa rồi, bà đang quét chuồng gà, dặn dò Hoa Lôi chiếu cố tốt Hoa Vân, lại cúi đầu tiếp tục làm việc.

Hoa Vân nhìn đống phân đã được đắp đất bên cửa sổ, Hoa Vũ nói đây là ủ phân, phân người ,phân gà, phân gà, không cần phải nói đây khẳng định là công việc của đại phòng, Hoa Vân nghĩ, lẽ nào chiếc cửa sau này chính là vì đống phân lớn kia?
Thời tiết ấm áp, đại phòng dựa vào này “Phong thủy bảo địa”, trong nhà ngoài nhà lúc nào cũng có mùi là lạ, nhưng không có ai nói gì, người nhà này đều đã quen, còn Hoa Vân, lại càng không để ý, mùi này cho dù có thối nhưng cũng không khiến người ta khó chịu như mùi thối của thây ma.

Nàng hiện tại chỉ quan tâm, làm thế nào mới có thể ăn thịt. Nàng có cảm giác, nếu không ăn thịt, chính nàng sẽ phải chết.
Phía sau Hoa gia cũng không có người ở, một mảng đất hoang lớn, các loại rau dại tranh nhau sinh trưởng. Hoa Vũ mang Hoa Băng cùng đào rau dại, trong miệng luôn nhắc “Đào nhiều một chút, tỷ tỷ ăn không đủ no”, vừa ngẩng đầu: “Ca ca, tỷ tỷ, các ngươi đi đâu vậy?”

Hoa Lôi giơ sợ dây thừng và cung tên tự chế trong tay lên: “Đi lên núi bắt thỏ.”
Hoa Vũ mắt sáng rực lên: “Chúng ta cũng đi.”
“Các ngươi đi làm gì? Thành thật đào rau dại, nếu không hôm nay ăn cái gì?”
Hoa Băng tròng mắt xoay chuyển: “Trên núi rau dại rất nhiều, còn có quả dại.”

 

Hoa Vũ bĩu môi: “Dù sao trong nhà cũng không có chuyện gì. Cha ra ngoài làm giúp, nương nấu cơm, chúng ta không giúp đỡ được cái gì, đi theo đi đỡ phải cùng Hoa Hương Nhi cãi vã.” Nói xong liền quay lại kêu to xin phép Vạn thị, sau đó truyền đến tiếng Vạn thị dặn dò, Hoa Vũ Hoa Băng cũng đi theo.

Hoa Vân biết rõ Hoa Hương Nhi, là nữ nhi của nhị phòng, nhỏ hơn nàng, theo Hoa Vũ nói là một đứa nhỏ xấu tính, còn hoài nghi việc nàng bị đánh cũng là do con nhỏ đó đưa đến. Hoa Vân mặc dù chưa thấy qua Hoa Hương Nhi, nhưng nàng không chịu nổi ngày ngày thấy Hoa Vũ ở chính viện ầm ĩ ngất trời rồi trở về cùng nàng khoe khoang mắng Hoa Hương Nhi đến nỗi nó không đáp trả được.

Kỳ thật, Hoa Vân rất buồn bực. Tục ngữ nói trồng đậu được đậu, trồng dưa được dưa. Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị vừa nhìn liền biết là bị người cưỡi trên đầu, con của họ sao chẳng ai mềm yếu? Hoa Vũ giống như quả ớt nhỏ không chịu thua ai, Hoa Lôi không có nóng nảy mà rất chững chạc, còn có Hoa Băng bé nhỏ, cho dù mới sáu tuổi, nhưng trong mắt cũng lộ ra sự kiên cường. Không nhìn bộ dáng chỉ nhìn tính tình, đây thật là con trai, con gái của cặp vợ chồng này sinh ra?
Rất nhanh, Hoa Vân liền biết nguyên nhân. Bọn họ bị một đám nhỏ xấu xa chặn lại.

Hoa Vân đối với đứa nhỏ rất dễ tính, điều kiện tiên quyết là bọn họ không có la hét, cười đùa mắng nàng”Ngốc tử, ngốc tử” các loại.
Hoa Vân tức giận thì tức giận, nhưng cũng không động, đứa nhỏ thôi, trừ chửi bới mắng mỏ, còn có thể làm cái gì? Nhưng nàng nghĩ sai, bọn nhỏ xấu xa này không chỉ dùng miệng còn dùng tay.
Một viên lại một viên đá ném vào người nàng. Hoa Vân nhíu mày, né tránh.
Dẫn đầu là một đứa nhỏ còn chảy nước mũi, đưa tay chỉ vào nàng: “Con ngốc, ngươi dám trốn?”

Hoa Vân tức giận, nàng nhìn rất rõ ràng, cục đá vừa cùng đầu mình chào hỏi là thằng nhỏ béo đen này ném.
“Muốn ăn đòn à!” Hoa Vũ hét lên một tiếng, trong tay chẳng biết lúc nào cũng cầm mấy hòn đá nhỏ, ném về phía thằng nhỏ.
Theo sát phía sau là Hoa Lôi, một viên lại một viên bay qua.
Hoa Băng nhỏ, cánh tay không có lực, từ trong túi quần lấy ra mấy viên đá đưa có ca ca, tỷ tỷ ném.

Hoa Vân suy đoán, loại chuyện như vậy khẳng định thường xuyên phát sinh, nếu không ba đứa nhỏ làm sao sẽ đem những viên đá nhỏ cất trong người khi ra ngoài. Càng nghĩ càng cảm động, trước kia Hoa Vân mặc dù tâm trí không bình thường, lại may mắn có được ba đứa nhỏ này bảo vệ, coi nàng như bảo bối mà che chở. Nàng lúc mới xuyên qua đây còn nghe được, ba đứa nhỏ này nhất quyết giữ lại nàng khi bị mọi người quyết định vứt bỏ.

Tính tình của ba đứa nhỏ này như vậy là do cha mẹ của bọn chúng quá yếu mềm đi? Bởi vì bọn họ muốn bất cứ lúc nào cũng có thể che chở Hoa Vân, không mạnh mẽ thì phải làm sao?

CHƯƠNG TRƯỚC                        CHƯƠNG SAU

Mã ID của bài viết này là: 12063

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

2 Comments

  1. avatar
    ANH ANHHOANG [Top 5 Trùm Tích Lũy]

    Có anh chị e như vậy, cảm động qua

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!