Chương 18: Bái sư

Từ sau lần Tạ Thanh Phong bị cảm nắng ngất xỉu, người trong nhà bảo vệ nàng chẳng khác nào che chở tròng mắt, ngay cả chuyện cho gà ăn cũng không cho nàng giúp, sợ nàng lại mệt đến ngất đi.

Nhưng Tạ Thanh Phong nói trong người mình tràn đầy sức lực, chính là chẳng ai chịu tin. Nhị Nha càng giống như cái đuôi nhỏ bám theo nàng, chỉ cần trong tay không có việc gì làm, nàng liền trước cũng đi theo, sau cũng đi theo.

Nàng muốn giúp quét cái sân, cây chổi lập tức bị Nhị Nha giật mất, còn bị lệnh cho trở về giường nằm nghỉ.

Được được được, vậy nàng dứt khoát trở về hệ thống không gian học tập.

Lần đó ở Lý gia, nàng chỉ mới nhắc đến Tạ Chính một câu mà Lý gia đã sợ thành bộ dạng kia. Điều này đã đủ chứng minh người có công danh trong thời đại này quan trọng đến mức nào.

Hoàng quyền ở trên, nàng không muốn bị người khác khinh nhục. Nếu muốn bảo vệ một nhà nữ quyến này, nàng nhất định phải đọc sách cho ra trò, thi lấy chút công danh!

Hơn nữa, trước mắt ruộng đất không màu mỡ, đất đai cũng chẳng phì nhiêu, sau khi nộp đủ các loại sưu cao thuế nặng, lương thực còn lại cũng chẳng dư dả bao nhiêu. Cho dù chỉ có được công danh đồng sinh, có thể giúp trong nhà được miễn một phần thuế cũng đã là chuyện tốt.

Nàng nhưng một chút cũng không dám xem thường trí tuệ của người xưa. Ngay cả đồng sinh loại công danh này, nếu đem so với việc thi đại học ở thời hiện đại, cũng có thể xem như một vị trạng nguyên của cả huyện thị rồi.

Đồng sinh thí bao gồm huyện thí và phủ thí.

Huyện thí thường do tri huyện của từng huyện chủ trì, phải liên tục thi bốn trường, chủ yếu khảo Tứ thư văn, cùng ngũ ngôn lục vận thiếp thi.

Sau khi vượt qua huyện thí mới có thể tham gia phủ thí do tri phủ hoặc tri châu chủ trì, nội dung khảo thí đại khái cũng tương tự huyện thí.

Chỉ những người vượt qua cả huyện thí và phủ thí mới có thể trở thành đồng sinh. Nếu tiếp tục thi xuống, vượt qua viện thí thì có thể trở thành tú tài.

Thông thường, những gia đình muốn cho con đi theo con đường khoa cử, phần lớn từ ba, bốn tuổi đã bắt đầu cho hài tử vỡ lòng, sau đó lại mời các danh sư về dạy dỗ.

Tạ Thanh Phong cho dù có hệ thống cái thứ gian lận này, nàng cũng chẳng dám xem thường những người đã bắt đầu đọc sách từ năm ba, bốn tuổi. Muốn từ trong đám người này cắn được một miếng thịt xuống, cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Đúng lúc Tạ Thanh Phong chuẩn bị thả lỏng đầu óc, trở về hệ thống không gian thì Trương thị vội vội vàng vàng từ ngoài ruộng chạy về.

“Cẩu Nhi, Cẩu Nhi! Mau đứng dậy, nãi đưa ngươi lên trấn mua sách! Ngày mai nãi liền đưa ngươi đi học!”

Tạ Thanh Phong nghe vậy, lập tức bật người từ trên giường ngồi dậy.

Chẳng lẽ nàng có thể quang minh chính đại đi đọc sách rồi?!

Nàng còn tưởng phải đợi ba năm, chờ Tạ Chính mãn tang mới được chứ.

“Mau mau mau, đi cùng nãi.” Trương thị vội vàng bế Tạ Thanh Phong lên, “Chúng ta lát nữa đi nhờ xe bò của Tạ Tín thúc ngươi lên trấn. Nàng sắp đi rồi, ta phải nhanh chân một chút, lát nữa còn không kịp.”

“Nãi, sao đột nhiên lại gấp như vậy? Tạ Chính thúc công chẳng phải vẫn chưa mãn tiểu hiếu sao?” Tạ Thanh Phong có chút nghi hoặc.

Trên đường đi xe bò, Trương thị vừa đi vừa giải thích cho Tạ Thanh Phong.

Thì ra lần cuối Tạ Chính tham gia thi hương, tiền bạc là mượn của một vị tú tài trên trấn. Nhà vị tú tài kia cũng không quá giàu có, năm nay lại dự định tham gia kỳ thi hương cuối cùng của mình.

Cho nên mấy ngày trước, nàng liền tới tìm Tạ Chính đòi tiền.

Nhưng Tạ Chính vừa lo xong tang sự, ngay cả tiền lo liệu tang lễ cũng là đi vay mượn từ những người trong làng, lấy đâu ra tiền mà trả cho nàng?

Nhưng đây là lần cuối vị tú tài kia tham gia khoa cử. Nếu chỉ vì thiếu tiền mà bỏ lỡ cơ hội cuối cùng này thì thật sự quá đáng tiếc.

Năm đó lúc Tạ Chính đi thi, vị tú tài kia cũng từng hết lòng giúp đỡ nàng. Nay đến lượt người ta, Tạ Chính tự nhiên cũng ngại kéo chân sau.

Cho nên nàng mới quyết định, dù tiểu hiếu còn chưa mãn, vẫn bắt đầu nhận học sinh, thu tiền học cùng lễ nhập môn để trả nợ.

Thánh Nguyên Triều lấy hiếu trị quốc. Đại tang kéo dài ba tháng, trong ba tháng này phải ăn mặc giản dị, sống thanh đạm, không được ăn thịt cá, cũng không được tiến hành bất kỳ hoạt động vui chơi giải trí nào. Không được đi thăm thân thích bằng hữu, cũng không được mặc quần áo sặc sỡ, để thể hiện sự tôn trọng đối với người đã khuất.

Nếu có người trong thời gian để tang mà phạm phải những điều kiêng kỵ này, thậm chí không cần quốc pháp ra tay, chỉ riêng tộc pháp cũng có thể trực tiếp xử chết người.

Nếu là quan viên thì càng phải giữ đủ ba năm tiểu hiếu. Nếu không giữ đủ mà bị người ta bắt được nhược điểm, con đường làm quan về sau chỉ sợ khó mà giữ nổi!

Ngay cả những bằng hữu vốn ngày thường giao hảo cũng sẽ không tiếp tục qua lại với nàng.

Bất quá, Tạ Chính đã quyết định từ bỏ con đường khoa cử, hơn nữa còn là vì trả nợ mà không thể giữ đủ tiểu hiếu. Chuyện này chẳng những sẽ không có người trách nàng, ngược lại còn có người khen nàng có tình có nghĩa, ngay trong lúc đang chịu tang phụ thân vẫn nghĩ cách xoay tiền giúp người.

“Tạ Tín lão đệ, từ từ chờ bọn ta với! Bọn ta tới!” Trương thị cuối cùng cũng nhìn thấy xe bò của Tạ Tín, còn ở ngã rẽ đã vội vàng hướng bên kia gọi to, sợ Tạ Tín đi mất, làm nàng lỡ chuyến.

“Nhanh lên a, chúng ta lập tức phải đi rồi.” Trên xe bò còn có năm, sáu người dân trong thôn đang muốn lên trấn, thấy còn phải chờ Trương thị, trên mặt đã có vài phần oán giận.

“Tới tới!” Trương thị ôm Tạ Thanh Phong chạy như bay tới.

Chiếc xe bò này được ghép lại từ những tấm ván gỗ thô ráp, càng xe chỉ là một khúc gỗ to hơi cong, cũng không biết đã được sử dụng bao lâu, mặt ngoài đã bị mài đến bóng loáng.

Các thôn dân cứ như vậy ngồi trên chiếc xe bò trải một tấm chiếu cũ đã rách. Trương thị vất vả lắm mới leo được lên xe, liền lấy từ trong túi ra ba văn tiền đưa cho Tạ Tín.

“Ai nha, quan hệ nhà ta với nhau thì cần gì phải đưa tiền. Đại ca lúc còn sống đã giúp đỡ ta nhiều như vậy, tẩu tử ngồi xe bò của ta mà còn móc tiền, ta thật sự thấy băn khoăn!” Tạ Tín vội vàng xua tay từ chối.

Sắc mặt Trương thị nghiêm lại, giả vờ tức giận nói: “Sau này ngày ta lên trấn còn nhiều lắm, sao có thể lần nào cũng không đưa tiền? Như vậy chẳng phải là chiếm tiện nghi của ngươi mãi sao?”

“Mau nhận lấy tiền đi. Ngươi mà không nhận thì ta dẫn Cẩu Nhi xuống xe!” Trương thị mạnh mẽ nhét tiền vào túi Tạ Tín.

“Được rồi được rồi.” Tạ Tín bất đắc dĩ cười cười, sau đó khẽ kéo sợi dây trong tay, “Các hương thân ngồi cho vững! Chúng ta chuẩn bị xuất phát!”

Bởi vì thời tiết nóng bức, ban ngày nắng quá gắt nên xe bò không chạy lên trấn. Bình thường đều là sáng sớm và buổi tối chạy hai chuyến đi về.

“Tẩu tử, ngươi lâu rồi không lên trấn, hôm nay sao lại vội vàng chạy lên trấn vậy?”

“Ta muốn đưa Cẩu Nhi đi học. Tạ Chính nói ngày mai sẽ thu đồ đệ, ta nghĩ hôm nay chạng vạng phải lên trấn mua ít giấy bút.”

“Ồ, Cẩu Nhi đi học à! Đi học tốt chứ sao! Có câu nói thế nào nhỉ? ‘Tất cả đều là hạ phẩm, chỉ có đọc sách là cao quý.’ Sau này Cẩu Nhi nhà ta thi đỗ một chức cử nhân, làm rạng danh Tạ gia!” Tạ Tín cười tủm tỉm nói.

Trương thị vội vàng lắc đầu, “Cẩu Nhi nhà ta thân thể yếu, xuống ruộng làm việc nhà nông e là có chút khó khăn. Ta chỉ nghĩ đưa nàng đi học, sau này có thể tìm được công việc nhẹ nhàng một chút là tốt rồi!”

Tạ Tín nhìn Tạ Thanh Phong hai cái, làn da non mịn này quả thật không giống người có thể làm được việc nặng như bọn họ.

“Cũng phải ha. Trương thị, đứa nhỏ nhà ngươi nếu xuống ruộng làm việc mà phơi đen đi thì quả thật đáng tiếc.” Mấy vị thím khác trên xe bò đã sớm chú ý đến Tạ Thanh Phong trong lòng Trương thị. Ngày thường nhà nàng hiếm khi dẫn Tạ Thanh Phong ra ngoài, lúc này cả đám đều sôi nổi nhìn nàng bằng ánh mắt yêu thích.

“Trương thị, ngày thường ngươi cho đứa nhỏ này ăn gì vậy? Sao lại nuôi được trắng trẻo non mềm thế này? Đúng là đẹp mắt thật!”

……………

Mã ID của bài viết này là: 38855

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!