Chương 22: Bái sư 4
“Ôi, đông người thật đấy…”
Trương thị có chút khiếp sợ, nhịn không được lẩm bẩm: “Một người hai lượng bạc tiền quà nhập học, nếu Tạ Chính sớm một chút mở tư thục, chẳng phải kiếm bộn tiền rồi sao?”
Có vài người thậm chí còn không phải người của những thôn gần đây. Bọn họ nghe nói nơi này có một vị tú tài thu nhận học sinh, liền đặc biệt vượt qua mấy ngọn núi lớn, dẫn theo con mình tới cầu học.
Bởi vì trấn trên cách bọn họ càng xa hơn, hơn nữa tiên sinh dạy học ở trấn trên, cho dù chỉ là một đồng sinh, cũng phải thu ba lượng bạc một năm. Trong khi đó, Tạ Chính ở đây chỉ thu hai lượng bạc tiền quà nhập học.
Những nông dân đứng trước cửa nhà Tạ Chính, phần lớn cũng không ôm tâm tư cung cấp cho con cái theo đường khoa cử, mà đều giống Trương thị.
Bọn họ chỉ hy vọng có thể cho con mình học được một ít chữ ở chỗ Tạ Chính, sau này biết tính toán sổ sách, rồi có thể lên trấn trên tìm một công việc kiếm sống.
Tạ Thanh Phong thậm chí còn nhìn thấy gia đình nghèo nhất trong thôn nhà mình. Bọn họ cũng đã sớm xách quà nhập học tới, đứng co ro bất an ở cửa.
Quả nhiên là đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ!
Thế nhưng khi Tạ Thanh Phong ngẩng đầu lên, nàng mới phát hiện Trương thị cũng giống những người khác, khẩn trương đến mức có chút đứng ngồi không yên.
Buổi sáng mặt trời còn chưa ló dạng, thậm chí gió nhẹ thổi qua còn mang theo từng tia lạnh lẽo, vậy mà trên người Trương thị đã đổ hết lớp mồ hôi này đến lớp mồ hôi khác. Nàng không ngừng dùng tay áo lau trán.
“Nãi, ngươi đặt cái giỏ xuống đất đi, còn mười lăm phút nữa mới đến giờ Mẹo.”
“Không nặng, nãi xách được.”
Trương thị nắm chặt chiếc giỏ trong tay.
Ông trời ơi, lát nữa nàng sắp được gặp tú tài công rồi!
Mặc dù tính theo bối phận, Tạ Chính là biểu ca của trượng phu nàng, nhưng nàng vẫn không khỏi có chút e dè.
Trước đó trong tang lễ, cũng là tộc trưởng thay mặt Tạ Chính tới tìm các nàng vay tiền.
Nàng chưa từng gặp tú tài công bao giờ!
Nếu lát nữa nàng biểu hiện không tốt, Tạ Chính tú tài công không muốn nhận Cẩu Nhi nhà nàng, thậm chí còn muốn trả lại tiền thì phải làm sao?
Mười lăm phút trôi qua rất nhanh.
Cánh cửa gỗ nhà Tạ Chính được một nam nhân mặc áo vải thô mở ra.
Là con trai của Tạ Chính.
Mọi người cuối cùng cũng có thể tiến vào bái sư.
Thế nhưng con trai Tạ Chính lại đứng ở cửa, hắng giọng một tiếng. Thanh âm dị thường vang dội, truyền tới tai tất cả mọi người:
“Chư vị học sinh cùng gia trưởng xin hãy yên lặng một chút. Hôm nay tiên sinh nhà ta có lệnh, vì muốn tuyển chọn những hài tử thật sự có chí hướng học hành, nên đặc biệt thiết lập một cuộc khảo thí nhập học.”
“Phàm là người thông qua lần khảo thí này, mới có thể tiến vào tư thục của chúng ta học tập.”
“Mười lăm phút sau, ta sẽ phát số thứ tự ở cạnh cửa. Xin các vị hương thân dẫn theo hài tử của mình xếp hàng nhận thẻ, sau đó lần lượt vào trong khảo thí.”
Lời này vừa dứt, những thôn dân trước cửa lập tức giống như nồi nước sôi, ầm ĩ cả lên.
“Sao có thể… Sao còn phải khảo thí nữa?”
“Nhà ta Nhị Đản đến chữ to còn chẳng biết một chữ, nếu không thông qua thì phải làm sao? Chẳng lẽ sau này lại giống chúng ta, cả đời cắm mặt ngoài ruộng bào đất hay sao?”
“Ngươi hỏi ta? Ta biết hỏi ai đây?”
“Ai, chỉ có thể xem mệnh thôi. Hy vọng tổ tông phù hộ.”
“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ nhà ta, phù hộ hài tử nhà ta có thể thuận lợi đọc sách…”
“Chúng ta đi xa như vậy tới đây, việc ngoài ruộng còn chưa làm xong. Nếu không thi đậu chẳng phải đã chậm trễ mất nửa ngày công sao? Hừ! Không thi nữa, không thi nữa! Đi, mang hài tử về!”
“Cha nó, đừng đi mà! Ta khó khăn lắm mới tới được đây, cứ để hài tử thử một lần cũng được mà!”
Các thôn dân mỗi người một phản ứng.
Phần lớn đều lộ vẻ ủ rũ. Vừa nghe nói phải khảo thí, bọn họ đã cảm thấy hài tử nhà mình chắc chắn không phải loại có tài đọc sách.
Ánh mắt Trương thị cũng lộ ra vẻ lo lắng.
Phải làm sao đây?
Cẩu Nhi nhà nàng cũng đâu biết chữ!
Mặc dù trong lòng lo lắng, nhưng nàng biết lúc này Cẩu Nhi khẳng định cũng đang khẩn trương. Nàng tuyệt đối không thể tự mình làm mất nhuệ khí của hài tử.
Trương thị liền ngồi xổm xuống, an ủi Tạ Thanh Phong đang “khẩn trương”:
“Cẩu Nhi đừng sợ. Mọi người đều không biết chữ, đề thi hẳn sẽ không quá khó đâu.”
“Ừ, nãi, ta không sợ.”
Bên cạnh bỗng truyền tới một tiếng cười nhạo.
Hai bà cháu quay đầu lại, liền thấy Vương Tam Mai cùng người nhà nàng ta đang chậm rãi đi tới.
“Chỉ Cẩu Nhi nhà các ngươi mà cũng muốn đọc sách sao? Đừng để người ta cười rụng cả răng!”
Vương Tam Mai cười lạnh, giọng nói tràn đầy vẻ chế giễu.
“Ta nói này, các ngươi vẫn nên nhân lúc còn sớm mà về nhà đi. Tạ tú tài khảo thí, Cẩu Nhi nhà các ngươi khẳng định không qua nổi đâu. Hà tất phải lãng phí thời gian ở đây?”
“Về nhà làm ruộng sớm một chút mới là nơi thuộc về Cẩu Nhi nhà các ngươi cả đời!”
Vương Tam Mai nói xong, che miệng cười:
“Đời này chính là cái mệnh làm chân đất, nhưng đừng vọng tưởng xoay người đâu! Đọc sách loại chuyện này, còn phải là Tứ Nhi nhà ta thông minh lanh lợi mới được!”
Trương thị tức giận đến hốc mắt đều đỏ lên. Ngày thường Vương Tam Mai có thế nào cùng nàng cãi nhau, nàng đều có thể cãi lại, chỉ riêng chuyện Cẩu Nhi đọc sách này, nàng quả thật không biết phải trả lời thế nào.
Cẩu Nhi nhà nàng đúng là một chữ cũng không biết, nàng vốn đang lo lắng đây.
“Vương nãi nãi, Tạ Tứ ca ca lợi hại như vậy, nhất định có thể thông qua khảo nghiệm của Tạ phu tử phải không?” Giọng nói non nớt của Tạ Thanh Phong lập tức thu hút sự chú ý của Vương Tam Mai.
“Đương nhiên.” Vương Tam Mai ngẩng cằm, vẻ mặt đầy đắc ý:
“Tứ Nhi nhà ta đã học chữ mấy tháng ở nhà ngoại rồi, khẳng định giỏi hơn đám chân đất các ngươi ngay cả chữ cũng không biết, vậy mà còn vọng tưởng đi học.”
Mẫu thân Tạ Tứ có một người thân bên nhà mẹ đẻ đã đỗ đồng sinh, nhà nàng ta nhờ vả quan hệ, đưa Tạ Tứ qua đó học một thời gian. Sau này vị đồng sinh kia muốn tiếp tục con đường khoa cử, nên mới đưa đám trẻ này trở về.
Cho nên nền tảng của Tạ Tứ quả thật tốt hơn rất nhiều so với đám trẻ nông thôn ở đây.
“Ngươi nói cái gì? Dám xem thường chúng ta?” Vương Tam Mai không ngờ Tạ Thanh Phong không tức giận, ngược lại những thôn dân xung quanh lại nổi giận.
Thậm chí có mấy người tính tình nóng nảy đã cầm cuốc đi tới, dáng vẻ như muốn đánh nhau với Vương Tam Mai.
Lời này của nàng ta công kích cũng đâu chỉ riêng một nhà Tạ Thanh Phong. Phần lớn hài tử ở đây đều chưa từng được học chữ. Bọn họ vốn đã vì không biết con mình có thể vào học hay không mà bực bội, nay lại có người đứng bên cạnh nói bọn họ đời đời kiếp kiếp chỉ có thể làm chân đất, dựa vào ruộng đất mà kiếm ăn, thử hỏi sao có thể không tức giận?
Tạ Tứ thấy tình hình không ổn, vội vàng đứng ra xin lỗi, “Xin lỗi các hương thân, nãi nãi ta đôi khi nói chuyện không suy nghĩ, bà ấy chính là người miệng dao găm nhưng lòng đậu hũ, thật ra không có ý đó.”
“Không có ý đó thì là ý gì? Hợp lại chỉ có các ngươi biết chữ mới có thể đọc sách, còn chúng ta loại người không biết chữ thì không thể đọc sao?”
Cơn giận của các hương thân đã bị châm lên, căn bản không còn nể mặt Tạ Tứ.
“Không phải, không phải đâu……” Tạ Tứ liên tục xua tay:
“Nãi nãi ta tuyệt đối không có ý đó. Nếu không thì thế này, ta thay nãi nãi xin lỗi các vị. Nhà ta ở ngay cách đây không xa, các hương thân chờ ở đây hẳn cũng khát rồi phải không? Lát nữa ta sẽ bảo người trong nhà mang chút nước trà cùng thức ăn tới, coi như bồi tội với các hương thân.”
Tạ Tứ cũng xem như có thành ý. Nhiều người như vậy, nước trà và thức ăn ít nhất cũng phải tốn một, hai trăm văn.
Các thôn dân đã đứng đây chờ từ sớm, quả thật khát đến không chịu nổi. Huống chi lát nữa hài tử đi vào khảo thí còn không biết phải thi bao lâu. Tạ Tứ đã chủ động nói sẽ đưa nước trà tới bồi tội, vậy cũng chẳng có gì không tốt.
Vương Tam Mai nghe Tạ Tứ đồng ý chuyện này thì sốt ruột muốn chết.
Đây chính là tiền a!
Nàng vừa định kéo hài tử ra phía sau mình, đổi ý chuyện đưa nước trà, thì đã bị trượng phu Tạ Hiếu hung hăng tát cho một cái.
Vương Tam Mai bị đánh đến ngây người.
Nàng còn trơ mắt nhìn trượng phu mình đi theo phía sau Tạ Tứ, cùng nhau xin lỗi các hương thân, càng thêm ngẩn ra.
Có cần phải xin lỗi đám chân đất này không?
Cho bọn họ thêm mấy lá gan, bọn họ cũng đâu dám thật sự đánh bọn họ?
Vậy mà còn phải bỏ tiền mua nước trà cho bọn họ?
Đây đều là tiền của nàng a!
………..
Mã ID của bài viết này là: 38867
