Chương 68: Này thật sự không liên quan đến ngươi sao

“Này thật sự không liên quan đến ngươi sao?” Tạ Thanh Phong nhướng mày:

“Ngươi cho rằng trốn sau lưng mẹ ngươi thì vạn sự đại cát sao? Chuyện này ban đầu chẳng lẽ không phải do ngươi gây ra sao?”

“Tới nhà ta hạ sính, cha mẹ ngươi không tới, ngươi chẳng lẽ hoàn toàn không biết chuyện sao?”

“Nãi ta bị nương ngươi đánh thành như vậy, ngươi có lén tới xin lỗi lần nào không? Nếu ta không trúng cái án đầu này, ngươi lại tiếp tục trốn sau lưng nương ngươi, yên ổn giả vờ vô tội đi?”

“Ngươi có gánh vác nổi trách nhiệm của một người nam nhân không? Cha mẹ ngươi tới xin lỗi, nương ngươi bị đánh, vì sao ngươi chỉ biết co ro trốn ở phía sau? Muốn ta nói, sinh ngươi còn không bằng sinh một khối xá xíu.”

Tạ Thanh Phong từng chữ như dao, mắng đến mức Lý Dũng không dám ngẩng đầu.

Hắn muốn phản bác, nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của Tạ Thanh Phong trước mặt, lại chột dạ tránh đi, không dám nhìn thẳng hắn.

“Nếu các ngươi có ý kiến với ba điều ta nói, vậy thì mang đồ của các ngươi về đi.”

Tôn Lâm Tài vừa nghe giọng Tạ Thanh Phong không đúng, vội vàng vỗ lưng Lý phụ, rồi nói: “Án đầu gia, chúng ta nhất định sẽ làm được.” Nói xong còn không ngừng nháy mắt ra hiệu với Lý phụ.

Lý phụ vội vàng bước lên theo, hứa hẹn: “Án đầu gia, ta nhất định sẽ nghe lời ngài, hưu thê.”

Tạ Thanh Phong ngước mắt: “Nghe lời ta hưu thê? Ta cũng không có bản lĩnh lớn như vậy.”

“Ai da, không không không, là ta tự mình muốn hưu thê.” Lý phụ nhẹ nhàng vỗ vào miệng mình một cái.

Vở kịch khôi hài này cuối cùng cũng hoàn toàn hạ màn. Mãi đến về sau, dù mấy chục năm đã trôi qua, Trương thị vẫn có thể nhớ rõ cảnh tượng hôm nay cháu trai nhà mình đã đứng ra bênh vực bà thế nào.

【Ký chủ, vậy không trừng phạt Lý phụ sao? Hắn hình như cũng là kẻ im lặng dung túng mà.】

“Ngươi cho rằng sau khi hưu thê, dựa theo tính cách của hắn, nửa đời sau sẽ sống yên ổn sao?” Tạ Thanh Phong cắn một miếng bánh bao Trương thị lén đặt bên cạnh hắn. Ừm, vẫn cứng như trước.

Quả nhiên đúng như Tạ Thanh Phong dự liệu, sau khi không còn Tằng thị quản thúc, Lý phụ hưu thê xong liền cả ngày lưu luyến chốn thanh lâu, còn chuộc thân cho một nữ tử thanh lâu, muốn cưới nàng ta.

Ai ngờ nữ tử kia lại mắc bệnh hoa liễu, chẳng bao lâu liền lây bệnh cho Lý phụ. Bệnh phát lên vô cùng hung hiểm, cả người Lý phụ lở loét, khuôn mặt thối rữa không chịu nổi, hàng xóm láng giềng đều biết hết.

Lúc Lý phụ bệnh nặng nằm trên giường, hy vọng mấy đứa con trai tới chăm sóc mình, nhưng đám huynh đệ tỷ muội Lý Dũng đều ghét bỏ hắn đến chết. Đã bảo hắn giữ mình trong sạch một chút thì không chịu nghe, giờ mắc phải bệnh truyền nhiễm, cả người thối rữa thành như vậy, ai cũng tìm cách đùn đẩy.

Thuê người tới chăm sóc hắn cũng chẳng ai chịu làm, chỉ sợ bản thân cũng nhiễm bệnh. Có tiền mà mất mạng thì tiêu kiểu gì!

Đám huynh đệ tỷ muội Lý Dũng đành phải thay phiên nhau hầu hạ. Trước giường bệnh lâu ngày không có hiếu tử, ngày nào bọn họ cũng hận không thể để Lý phụ chết sớm một chút.

Tằng thị bị hưu, cuộc sống sau đó cũng hoàn toàn không tốt đẹp. Về sau bà ta vẫn luôn sống cùng Lý Dũng, những đứa con khác cũng đều đặn đưa tiền cho bà ta. Theo lý mà nói, tuổi già của bà ta hẳn có thể sống khá dễ chịu, nhưng bà ta cứ không chịu yên phận, lo liệu chuyện cưới vợ cho Lý Dũng.

Chỉ là thanh danh của Lý Dũng ở trên trấn đã sớm thối nát, con gái nhà tử tế đều không muốn gả cho hắn. Cuối cùng đành phải tăng thêm sính lễ, cưới một người vợ ở nơi khác.

Nhưng với tính cách chuyện gì cũng nghe lời nương của Lý Dũng, cuộc sống của người vợ này căn bản chẳng dễ chịu chút nào. Nàng bị hành hạ đến khổ sở, sáng sớm giờ Dần vừa hết đã phải hầu hạ Tằng thị rời giường, tối đến còn phải rửa chân cho bà ta, ban ngày thì nghe Tằng thị chửi mắng.

Nếu ngày nào Tằng thị không vui, nàng bị Tằng thị dùng roi mây đánh cũng là chuyện thường.

Nhưng Tằng thị sớm muộn gì cũng sẽ già. Đến lúc bà ta già đi, hành động bất tiện, tức phụ Lý Dũng đã chẳng còn dễ nói chuyện như trước.

Lý Dũng cũng vậy. Lúc còn trẻ không đối xử tốt với tức phụ, đến tuổi trung niên trúng gió liệt nửa người nằm trên giường, tức phụ của hắn căn bản không chịu hầu hạ.

Hắn đại tiểu tiện ngay trên người, bốn năm ngày mới có người xử lý, trên lưng lở loét hoại tử cũng chẳng ai chịu đưa hắn đi chữa.

Bất quá, những chuyện này đều là chuyện về sau.

……….

Ba tháng đồng ruộng đúng là thời kỳ mấu chốt để tiểu mạch sinh trưởng. Gió nhẹ khẽ vuốt, lúa mạch non dưới ánh nắng nhẹ nhàng lay động. Đám người Trương thị đã sớm xuống ruộng làm cỏ, mong chờ có được một vụ mùa bội thu.

Tạ Thanh Phong ở Võ Liên trấn, nơi này thuộc khu vực tương đối khô hạn, rét lạnh ở phương Bắc. Cây nông nghiệp muốn có thu hoạch tốt, phải được chăm sóc thật kỹ mới có thể nghênh đón một năm vừa thu hoạch.

Tháng ba, giữa trưa ánh mặt trời cũng không quá gay gắt, nhưng vừa từ trong phòng bước ra, ánh sáng vẫn khiến Tạ Thanh Phong phải híp mắt.

“Nãi~ nương~ về nhà ăn cơm a!” Tạ Thanh Phong đi giữa bờ ruộng, lớn tiếng gọi.

“Tới tới! Sao lại là Cẩu Nhi tới gọi! Nhị Nha cái đồ lười biếng này, chỉ biết đá quả cầu.” Trương thị từ trong ruộng đi ra, vừa cười vừa mắng.

Nhị Nha trước đó mấy ngày cứ kêu chán, Tạ Thanh Phong dứt khoát kiếm ít lông gà làm cho nàng một quả cầu chơi. Tuy rằng không tinh xảo được như quả cầu hiện đại, nhưng Nhị Nha vẫn chơi đến nghiện, hễ có lúc rảnh là lại lấy ra đá.

Cẩu Nhi đang lúc mấu chốt chuẩn bị cho khoa cử, sao có thể để Cẩu Nhi phải bận tâm thêm mấy chuyện vụn vặt này chứ! Nàng trở về nhất định phải túm lấy lỗ tai Nhị Nha hỏi xem rốt cuộc nàng có nghe lời mình dặn hay không!

“Không có, nãi, là ta tự mình muốn ra ngoài.” Tạ Thanh Phong cười nói: “Ta cũng lâu rồi không ra ngoài đi lại.”

Trương thị cũng gật đầu: “Đúng vậy, Cẩu Nhi, tuy rằng ngươi đọc sách quan trọng, nhưng cũng phải ra ngoài hít thở không khí chứ!”

“Đi thôi, nãi, nương, ta giúp các ngươi xách đồ.”

Tạ Thanh Phong xách chiếc rổ đựng liềm lên, trước khi Trương thị và Lâm Nương kịp từ chối đã nói: “Để ta làm chút việc đi, rèn luyện thân thể một chút.”

“Được rồi.” Trương thị do dự nói: “Cẩu Nhi, nếu tay ngươi mỏi thì mau đưa rổ cho ta.”

Không chỉ Trương thị có chút khẩn trương, ngay cả Lâm Nương cũng lo lắng nhìn tay Tạ Thanh Phong: “Hay là… Cẩu Nhi, ngươi dùng tay trái xách đi?”

Tay Cẩu Nhi chính là dùng để đi thi khoa cử! Nếu xảy ra chuyện gì, nàng xuống dưới cũng chẳng có mặt mũi nào mà gặp tổ tông nữa.

“Không sao! Một cái rổ mà thôi, dễ như trở bàn tay.” Tạ Thanh Phong bật cười, nhẹ nhàng xách rổ lên: “Nãi, nương, các ngươi không cần quá khẩn trương đâu, Cẩu Nhi nhà các ngươi chắc nịch lắm, không có quý giá đến vậy!”

Lúc này trên ruộng vẫn có không ít thôn dân đang làm việc. Nhìn thấy Tạ Thanh Phong, mọi người sôi nổi chào hỏi.

“Đây chẳng phải tiểu án đầu của thôn chúng ta sao? Về nhà ăn cơm à?”

“Đúng vậy, Lý thẩm nhi.” Tạ Thanh Phong thoải mái hào phóng đáp lời.

Đợi Tạ Thanh Phong đi qua rồi, Lý thẩm cười đến không khép miệng được. Bà không ngờ Thanh Phong đã đỗ án đầu mà vẫn bình dị gần gũi như vậy.

Dọc đường đi, các thôn dân đều có suy nghĩ giống Lý thẩm. Lúc Tạ Thanh Phong đi ngang qua, bọn họ còn có chút không dám mở miệng nói chuyện với hắn.

Dù sao thân phận người ta bây giờ đã khác rồi.

Mãi đến khi thấy hắn đi song song với Trương thị các nàng, các thôn dân mới đánh bạo nói chuyện với hắn vài câu.

Không ngờ Tạ Thanh Phong lại hiếu thuận như vậy, còn chủ động giúp nương và nãi xách đồ. Nghĩ đến tôn tử nhà mình, chỉ hận không thể đem hết việc nặng việc bẩn đẩy cho người lớn làm, bọn họ liền tức đến nghiến răng.

Tin Tạ Thanh Phong đỗ án đầu truyền ra ngoài, mang đến cho các thôn dân Đại Dương thôn niềm tin rất lớn.

Đọc sách ba bốn năm là có thể đỗ huyện thí đó!

Những nhà trong tay có chút tiền dư đều bắt đầu suy nghĩ, hay là cũng đưa con mình đi học thử xem.

Bọn họ đương nhiên không dám mơ nhà mình có thể giống Tạ Thanh Phong, vừa đi thi đã đứng đầu. Nhưng nếu thật sự gặp vận may, có thể thi đỗ, vậy thì đúng là nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.

…….

Mã ID của bài viết này là: 39004

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!