Chương 69: Tiến bộ trọng đại

Chẳng qua hôm nay Tạ Thanh Phong ở bờ ruộng như vậy vừa đi, dáng vẻ nho nhã lễ độ của một người quân tử, càng khiến các thôn dân dao động ý định đưa con nhà mình đi học.

Trong lòng bọn họ lúc này đã biến thành: Chẳng sợ không thể đỗ bảng, nhưng nếu niệm xong thư có được dáng vẻ quân tử giống Tạ Thanh Phong thì cũng tốt.

Sau hôm đó, tư thục của Tạ Chính lại nghênh đón một đám học sinh được cha mẹ, gia gia nãi nãi đưa tới học.

Bất quá những chuyện này Tạ Thanh Phong đều không để ý, trong khoảng thời gian này nàng vẫn luôn trầm tâm đọc sách, bởi tháng tám phủ thí sắp bắt đầu.

Phủ thí so với huyện thí khó hơn, nhưng không chỉ khó ở đề mục, mà còn bởi vì có những học sinh đã thông qua huyện thí từ năm trước nhưng chưa vượt qua phủ thí, nay lại cùng bọn họ cạnh tranh.

Hơn nữa, phủ thí chỉ lấy bốn mươi danh, toàn bộ học sinh đã thông qua huyện thí trong một châu phủ đều phải cùng nhau tranh suất.

Dựa theo tình hình những năm trước mà xem, những người trở thành đồng sinh phần lớn đều là học sinh thi lại một lần.

Một lần đã có thể thông qua thì rất ít.

Nếu đổi sang những kỳ thi quan trọng ở hiện đại mà nói, người thi đỗ trên cơ bản đều là học sinh học lại.

Tạ Thanh Phong tuy là huyện án đầu của Dụ Nguyên huyện, nhưng cũng không thể thiếu cảnh giác, cả ngày đều ở thư phòng khổ đọc.

Theo chiều sâu và chiều rộng tri thức của bản thân không ngừng mở rộng, số sách được giải khóa trong không gian hệ thống cũng càng ngày càng nhiều, những sách nàng cần xem cũng ngày càng nhiều.

Để che giấu nguồn gốc tri thức trong đầu mình, nàng thường xuyên ngồi xe ngựa vào trong huyện mượn một ít sách trở về xem. Mỗi quyển sách mỗi ngày một văn tiền, tiền thế chấp một lượng bạc.

Bất quá sách mượn trong huyện nàng cũng xem, dù sao đã bỏ tiền, không xem chẳng phải uổng phí sao?

Hiện tại nàng viết bát cổ văn dần dần có chút thuận buồm xuôi gió.

Nếu là ở hiện đại, đánh chết nàng cũng không tin có một ngày mình có thể viết ra những bài kinh nghĩa có chiều sâu như vậy.

Lúc vừa mới bắt đầu, văn chương của nàng có chút nông cạn, nhưng lại không nói rõ được rốt cuộc kỳ quái ở chỗ nào. Nàng dứt khoát cầm văn chương đi hỏi Tạ Chính.

Tạ Chính xem xong liền nói, nhân sinh lịch duyệt của nàng vẫn còn quá ít, chỉ có thể viết ra được trình độ như vậy. Nếu muốn tiếp tục tinh tiến chiều sâu văn chương, vẫn cần trải qua nhiều chuyện hơn mới được.

Tạ Thanh Phong không tin tà, nàng tính toán xem thêm một ít truyện ký. Nếu chính mình không có lịch duyệt, vậy thì xem nhiều lịch duyệt của người khác.

Nàng kỳ thật cũng không phải người thông minh gì, nhưng nàng hiểu rõ đạo lý đường dài lại gian nan, cứ đi rồi sẽ đến. Mặc kệ có hữu dụng hay không, xem thêm chuyện của người khác, dù sao cũng tốt hơn cứ ngồi yên một chỗ chờ bản thân tự mình trưởng thành, đúng không?

Sự thật chứng minh, thật sự hữu dụng.

Tạ Thanh Phong lặp đi lặp lại xem mấy ngàn quyển kinh truyện, sách sử, văn xuôi cổ kim trong ngoài, thậm chí cả một ít tạp thư, rốt cuộc cũng sờ được chút môn đạo.

Lần nữa đem văn chương đưa cho Tạ Chính xem, khiến ông khiếp sợ không thôi. Ông hỏi Tạ Thanh Phong rốt cuộc viết ra như thế nào, Tạ Thanh Phong rất thành thật nói nàng đã xem rất nhiều, rất nhiều sách.

Tạ Chính nghẹn lời: “Ngươi đều nhớ rõ tất cả?”

“Thất thất bát bát đi.” Tạ Thanh Phong cũng không thể nói những gì mình từng xem qua đều nhớ rõ, nhưng đại đa số vẫn có thể nhớ được.

Tạ Chính hâm mộ đến chết mất, nếu đem trí nhớ và thiên phú ở tuổi này của Tạ Thanh Phong cho ông, ông thật sự đã sớm đỗ cử nhân rồi!!

Muốn nói trong khoảng thời gian Tạ Thanh Phong ôn sách này ở cùng ai lâu nhất, vậy thì phải kể đến Vượng Tài.

Ngày đó Nhị Nha cùng Trương thị đi trấn trên, vừa lúc gặp phải người buôn chó. Nhị Nha nhìn thấy con chó con Vượng Tài này, rồi thì chết sống cũng không chịu đi, nhất định muốn mua.

Trương thị không lay chuyển được nàng, đành đáp ứng mua, nhưng dùng chính là tiền mừng tuổi của nàng. Chỉ cần nãi nãi đồng ý mua con chó này, thế nào cũng được.

Vượng Tài là một con chó con Trung Hoa điền viên khuyển thuần chủng, thân hình tròn vo như một cục bông xù lông, ngây thơ chất phác. Cái mũi nhỏ lúc nào cũng ướt dầm dề, vừa về đến nhà liền chạy khắp nơi ngửi ngửi, tò mò nhìn xung quanh, một chút cũng không sợ người.

Không biết vì sao, Vượng Tài hình như đặc biệt thích phòng của Tạ Thanh Phong. Hễ có thời gian là nó lại dùng mũi cạy cửa, chui vào bên trong.

Lúc Tạ Thanh Phong chăm chỉ đọc sách, nó rất thông nhân tính, không sủa không quấy, chỉ ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt đất.

Có khi nó ngủ, có khi lại mở đôi mắt to tròn nhìn Tạ Thanh Phong ôn thư.

Tuy cửa phòng hắn chỉ khép hờ, nhưng người trong nhà ngoài lúc mang cơm nước vào, trên cơ bản đều sẽ không cố ý bước vào phòng Tạ Thanh Phong, sợ quấy rầy hắn ôn thư.

Chỉ có lúc ăn cơm mới thấy được mặt người khác.

Qua gần một tháng, trong lúc ăn cơm, Trương thị nói ra một tin tức rất là chấn động: Tạ Tứ nhà Vương Tam Mai cách vách đã trộm toàn bộ tiền trong nhà bỏ đi rồi.

Đến bây giờ cũng chưa tìm được người.

“A?” Đại Nha sợ ngây người: “Hắn sao lại đi? Trong thôn ta có bao nhiêu người như vậy! Một người cũng chưa bắt được hắn sao?”

Trương thị vỗ tay: “Nói đến đúng chỗ mấu chốt rồi, Tạ Tứ kia chính là nghênh ngang ngồi xe bò của Tạ Tín đi trấn trên. Lúc ấy Tạ Hiếu gia còn chưa phát hiện tiền nhà mình bị mất, nhà hắn nhiều ruộng như vậy, tất cả mọi người đều đang ở ngoài đồng làm việc.”

“Đến khi Vương Tam Mai bọn họ đuổi tới trấn trên thì đã sớm không thấy bóng dáng đâu. Các khách điếm trên trấn đều tìm hết một lượt, hoàn toàn không tìm được người.”

“Thế sao giờ?” Lâm Nương gắp một đũa thức ăn hỏi: “Nhà hắn bị trộm bao nhiêu tiền vậy?”

“Ta nghe Lâm tẩu nói trộm một trăm lượng đấy! Trộm sạch luôn!” Trương thị đặt bát xuống, giơ năm ngón tay khoa tay múa chân:

“Ta đã biết năm đó lão gia tử chia cho hắn không ít đồ rồi, bằng không nhà hắn nhiều năm như vậy sao có thể kiếm được một trăm lượng!”

“Còn trả đũa nói bọn ta lấy được nhiều, ta thấy là bọn họ tự mình lấy được nhiều, cho nên mới cho rằng chúng ta cũng lấy được nhiều!”

“Đúng vậy đúng vậy!” Đại Nha gật đầu, tỏ vẻ tán đồng:

“Ta thấy đây là ở ác gặp dữ! Năm đó hắn bắt nạt ta như vậy, nếu không phải Cẩu Nhi sinh ra, ta cũng chẳng biết hiện tại mình đang ở đâu đâu!”

“Vậy cái tên Tạ Tứ kia hẳn là vẫn còn ở trên trấn nhỉ? Thời buổi này không có lộ dẫn thì đi đâu cũng không được mà.” Nhị Nha đưa ra câu hỏi mấu chốt.

“Không biết hắn đang trốn ở đâu. Nghe nói Tạ Đại chuyên môn ngồi canh ở chỗ quan phủ làm lộ dẫn, dù sao nhà hắn nhiều người, hai cửa ra vào của trấn trên cũng có thể canh.”

“Thế hắn trộm tiền đi làm gì? Đang yên đang lành không sống, cứ phải làm mấy chuyện xấu xa này làm gì?”

“Ta nghe Lâm tẩu nói, hình như hắn muốn tiếp tục đi học, nhưng Tạ Hiếu không đồng ý.” Trương thị nuốt một miếng cơm, có chút tặc lưỡi: “Đứa nhỏ này thật sự có hơi cực đoan, muốn đi học thì cứ từ từ thương lượng chẳng phải được rồi sao.”

“Đem toàn bộ tiền trong nhà trộm đi, tốt xấu gì cũng phải để lại mấy chục lượng chứ. Người trong nhà nếu có ai đau đầu nhức óc muốn xem bệnh, đến lúc một đồng tiền cũng không lấy ra được thì mới thảm! Theo ta thấy, đúng là đồ bạch nhãn lang.” Đại Nha cảm thán.

“Ai nói không phải đâu, ta cảm thấy nhà Tạ Hiếu có năm đứa cháu, chẳng có đứa nào hiếu thuận.” Lâm Nương cũng đồng ý với cách nhìn của Đại Nha:

“Cẩu Nhi, ta nhớ ngươi với Tạ Tứ là cùng trường phải không? Người đó thế nào?”

“Ta không tiếp xúc nhiều.” Tạ Thanh Phong lắc đầu.

Khi phát hiện thành tích của hắn đặc biệt tốt, Tạ Tứ từng chủ động lấy lòng nàng, nhưng Tạ Thanh Phong cảm thấy người này tâm tư không ngay thẳng, không phải người có thể kết giao, nên cũng không để ý đến hắn.

Không nghĩ tới hắn lại có thể làm ra chuyện như vậy, Tạ Thanh Phong cũng cảm thấy rất khó tin.

Võ Liên trấn nói lớn thì cũng không lớn, các nhà các hộ ít nhiều đều biết nhau, rốt cuộc hắn đã trốn đi bằng cách nào?

Bất quá dù có tò mò đến đâu, chuyện này cũng chẳng liên quan đến nàng.

Chuyện quan trọng nhất của hắn hiện giờ chính là dốc lòng ôn tập cho phủ thí.

…………….

Mã ID của bài viết này là: 39005

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!