Chương 70: Tháng 5 thiên
Tháng 5 đúng là lúc từ mùa xuân thư thả rơi vào mùa hè trào dâng, mưa rào đan xen, trong lúc bất chợt thời gian lặng yên trượt vào tháng 6, nhiệt độ không khí từng chút một tăng lên, trong không khí cũng tràn ngập tiết tấu nóng bức của mùa hè.
Phủ thí báo danh cũng dần dần bắt đầu.
Cùng huyện thí báo danh không có gì khác nhau, đều là đi trước trình chứng bảo sau đó đi lấy phù phiếu.
Chẳng qua địa điểm báo danh khảo thí từ lễ phòng huyện nha biến thành lễ phòng phủ nha, người bảo đảm cho hắn vẫn là Trần tú tài.
Gặp mặt, Trần tú tài vẫn cứ mặc một bộ trường bào màu đen. Nhìn thấy Tạ Thanh Phong, ông vui tươi hớn hở nói:
“Không nghĩ tới ta còn có một ngày có thể bảo đảm cho án đầu, thật là vinh hạnh đến cực điểm! Tiểu án đầu, cẩu phú quý chớ quên nhau a!”
Tạ Thanh Phong bị trêu đến có chút ngượng ngùng, liên tục xua tay nói: “Tiểu tử chỉ là vận khí tốt thôi.”
“Ai!” Trần tú tài ra vẻ nghiêm túc nói: “Ngươi nếu là vận khí tốt, vậy đám đệ tử của ta chẳng phải đều là phế vật hay sao?”
Huyện thí, môn hạ đệ tử của ông một người cũng chưa lên bảng, vẫn là lão Tạ vận khí tốt, thu được một tiểu thần đồng như vậy.
Có thanh danh người này ở đây, Tạ Chính gần mười năm đều không cần sầu chuyện chiêu sinh!
Trần tú tài vừa nói xong, Tạ Thanh Phong bất đắc dĩ chắp tay với ông: “Trần phu tử đã nhất định phải nói như vậy, vậy tiểu tử chỉ đành da mặt dày nhận lấy cái danh ưu tú này.”
“Ha ha ha ha ha ——” Trần tú tài không nghĩ tới tiểu tử này lại thú vị như vậy: “Tiểu tử ngươi không tồi! Ngày sau có tiền đồ a!”
Ông thật sự tò mò, gia đình như thế nào mới có thể dưỡng ra một Tạ Thanh Phong tự nhiên hào phóng như vậy.
“Thừa Trần phu tử cát ngôn.” Tạ Thanh Phong hướng ông hành lễ học sinh, lại khiến Trần tú tài được một phen thoải mái cười to.
“Đi thôi! Ta đi nhận bảo!” Trần tú tài thấy một học sinh khác cũng đã tới, liền không tiếp tục nói chêm chọc cười nữa.
Ứng Phong phủ phía dưới có tám huyện, trong đó Du Tiên huyện mỗi lần phủ thí có số người đỗ nhiều nhất, thậm chí cách một hai năm lại có thể xuất hiện một vị tiến sĩ hoặc đồng tiến sĩ xuất thân.
Còn Tạ Thanh Phong ở Dụ Nguyên huyện cùng huyện Nghi Vĩnh bên cạnh thì thường xuyên thay nhau đứng chót. Dụ Nguyên huyện đã liên tục ba năm đứng chót, số người đỗ tú tài cũng chẳng có bao nhiêu.
Người tham gia phủ thí nhiều hơn người tham gia huyện thí rất nhiều, trước lễ phòng người đông nghìn nghịt, căn bản nhìn không thấy điểm cuối.
“Các vị học sinh xin chờ một lát! Trước tiên bắt đầu từ Du Tiên huyện! Tiếp theo là Quảng Phong huyện…… Cuối cùng là Dụ Nguyên huyện.”
Quan lại ở lễ phòng phủ nha đầu tiên gõ chiêng trống, sau đó lớn tiếng lặp lại những lời này năm lần.
Tạ Thanh Phong nghe vậy vốn định đi sang khách điếm bên cạnh nghỉ chân một lát. Nhìn số người này, phỏng chừng ít nhất cũng phải hơn một canh giờ nữa mới đến lượt hắn.
“Cứ ở đây chờ đi.” Trần tú tài giữ hắn lại: “Khách điếm nào có chỗ cho ngươi nghỉ chân chứ! Dù sao cũng là đứng, còn không bằng đứng ở đây chờ.”
Tạ Thanh Phong nhìn sang khách điếm bên cạnh, ngay cả lầu hai cũng đã đứng đầy người.
Được rồi, Trần tú tài là người có kinh nghiệm, nàng vẫn nên đi theo ông ấy.
Thời tiết nóng bức, mồ hôi Tạ Thanh Phong tuôn như suối, thấm ướt cả quần áo. Một đôi chân như bị chì đè nặng, cảm giác tê mỏi từ lòng bàn chân lan thẳng lên đùi.
Trần tú tài tuổi đã lớn, Tạ Thanh Phong bảo ông đi xa một chút, tới dưới tàng cây tránh nắng. Nàng cùng một học sinh khác tiếp tục xếp hàng, chờ sắp đến lượt thì lại đi gọi ông.
Không nghĩ tới hiệu suất còn chậm hơn Tạ Thanh Phong dự đoán, suốt hơn hai canh giờ, Tạ Thanh Phong mới lấy được phù phiếu của mình.
Nếu không phải mấy năm nay hắn vẫn luôn rèn luyện để tăng cường thể chất, hôm nay khẳng định đã phải té xỉu.
Trên phù phiếu phủ thí, phần miêu tả bề ngoài của Tạ Thanh Phong cũng giống huyện thí: Tiểu đồng, bảy tuổi, thân cao năm thước hai tấc, khuôn mặt trắng nõn, không râu, không có nốt ruồi.
Điểm khác biệt duy nhất là chất liệu giấy cùng con dấu không giống nhau.
Chất liệu giấy của phù phiếu phủ thí hình như tốt hơn một chút.
Những ngày cổ đại không có điều hòa cùng quạt thật sự có chút khó chịu. Trên đường trở về, không khí vẫn dính nhớp, oi bức.
Có lẽ vì quá mệt, lúc trở về Tạ Thanh Phong hiếm thấy không bị say xe, ngược lại còn ngủ một giấc trong xe ngựa. Điều này khiến nàng có vài phần vui mừng, lúc tỉnh lại thì đã về đến nhà.
Trương thị cùng Lâm Nương các nàng còn đặc biệt đứng ở cửa chờ hắn trở về.
“Di! Cẩu Nhi, ngươi một thân mồ hôi hôi quá, mau đi tắm rửa thay quần áo!” Trương thị vội vàng nói.
“Nãi, còn chưa đun nước nóng đâu!” Nhị Nha ở bên cạnh hô lên.
“Không cần, ta tắm nước lạnh là được.” Thời tiết này mà tắm nước nóng, khẳng định là phí công, còn không bằng tắm nước lạnh cho hạ bớt nhiệt độ.
“Chỗ nào có thể tắm nước lạnh được?” Lâm Nương xụ mặt, qua mấy năm nữa là Cẩu Nhi phải tới kỳ nguyệt sự, hôm nay nước giếng vẫn còn lạnh lắm!
Nàng chính là nghe Tôn tẩu nói, ngày nóng bức tốt nhất không nên tắm nước lạnh! Lúc này mới tháng 5, tắm nước lạnh làm gì?
“Ai da, xác thật không thể tắm nước lạnh.” Trương thị nghĩ thầm, Cẩu Nhi chính là thân nữ nhi, ngày sau nếu bị cung hàn, đau bụng thì không tốt, “Mau lên, ta đi đun nước nóng trước, Cẩu Nhi ngươi nhịn một chút.”
Tạ Thanh Phong không lay chuyển được Trương thị và mọi người, đành phải tiếp tục chịu đựng mùi mồ hôi trên người, ngồi ở nhà chính chờ nước nóng đun xong.
Vượng Tài ở chung quanh nàng ngửi tới ngửi lui, đôi mắt đậu đen tràn đầy vẻ khó hiểu, có chút không xác định vì sao khí vị trên người tiểu chủ nhân lại thay đổi.
Tạ Thanh Phong xoa xoa đầu cún, cũng may Nhị Nha cầm cho hắn một chiếc quạt hương bồ để quạt mát, bằng không nàng thật sự muốn nóng chết.
Hôm nay lúc xếp hàng chờ đợi, nàng nghe được mấy học sinh bên cạnh bàn luận về đề thi thật của phủ thí những năm trước, lúc này mới biết hóa ra đề thi thật không phải thứ chỉ có trong không gian hệ thống.
Mà là mỗi năm phủ nha đều sẽ đem bài thi của ba người đứng đầu sửa sang lại, in thành sách.
Hơn nữa những sách bài thi này chỉ có thể mua được ở tiệm sách trong tỉnh thành, khó trách nàng ở tiệm sách trong huyện và trên trấn trước giờ chưa từng nghe nói tới.
Ngoại trừ thi đình, tất cả đề thi đều sẽ được sửa sang lại rồi in thành sách.
Chẳng trách lúc đi tỉnh thành mấy ngày trước Tạ phu tử dặn nàng, nhất định phải tới tiệm sách trong tỉnh thành dạo một vòng.
Thánh Nguyên Triều này với giáo dục thời hậu hiện đại có hiệu quả như nhau ở chỗ tài nguyên không cân đối. Học sinh ở tỉnh thành có thể sớm lấy được những tài liệu tốt nhất, còn học sinh trong huyện, trên trấn, ở nông thôn nếu không có người chỉ điểm, lần đầu tiên thi rất có khả năng chỉ là đi thi cho có.
Tuy nói thi cử là trăm biến không rời một gốc, nhưng đề thi thật những năm trước vẫn có thể tổng kết ra một số trọng điểm ôn tập. Từ bài thi xuất sắc của ba người đứng đầu những năm trước, cũng có thể nhìn ra phần nào sở thích của giám khảo.
Ví dụ có một số giám khảo rất ghét những bài văn hoa mà rỗng tuếch, nhìn thấy loại này liền trực tiếp đánh trượt. Mà có một số giám khảo lại rất thích văn chương hành văn tốt, cho dù nội dung có nói hươu nói vượn cũng vẫn rất thích.
Nếu viết quá thật thà, hành văn lại kém thì cũng sẽ bị đánh trượt. Chuyện chấm văn vốn đã rất chủ quan, mỗi người có một cách nhìn khác nhau.
Còn hai tháng nữa mới tới kỳ thi, Trương thị cùng Lâm Nương biểu hiện còn khẩn trương hơn cả Tạ Thanh Phong, bắt đầu nghiên cứu trù nghệ, mỗi ngày đều đổi món cho nàng ăn ngon.
Mấy năm trước chỉ có đến Tết mới được ăn thịt, vậy mà hai tháng này bữa nào cũng có thịt.
Trong bữa cơm tối, Nhị Nha tỏ vẻ: Đây hoàn toàn là nhờ cọ hào quang của Cẩu Nhi đệ đệ. Tạ Thanh Phong không béo lên, nàng thì lại mắt thường cũng có thể thấy được càng ngày càng mượt mà.
Đại Nha đều lo lắng Nhị Nha cứ tiếp tục béo lên như vậy, sau này đến chuyện làm mai cũng khó nói.
Mã ID của bài viết này là: 39007
