Chương 71: Ta nơi chốn không bằng ngươi, ngươi vừa lòng?

 

 

Nhị Nha không sao cả, nàng thậm chí còn nói cả đời đều không nghĩ gả chồng, khiến Trương thị tức giận dùng chiếc đũa đánh nàng. Còn may Tạ Thanh Phong ngăn lại, nàng mới không bị đánh một trận.

 

“Không gả thì không gả, Nhị Nha tỷ,về sau Cẩu Nhi dưỡng ngươi.” Tạ Thanh Phong vừa nói đồng thời cũng vừa kiên định nhìn về phía Đại Nha: “Đại Nha tỷ cũng vậy.”

“Được rồi được rồi, đừng nói mấy lời trẻ con này nữa, mau ăn cơm!” Lâm Nương gõ gõ cái bàn, tuổi tác các nàng đều còn nhỏ đâu.

“Mới không phải lời trẻ con!” Nhị Nha bĩu môi, nhưng cũng không cãi cọ với nãi nãi nữa, chuyên tâm ăn cơm. Cẩu Nhi đệ đệ đã từng nói qua, nữ hài không cần dựa vào nam nhân cũng có thể sống ra dáng vẻ của mình.

Nàng mới không muốn gả chồng đâu! Gả đi cho nhà người ta làm trâu làm ngựa sao? Về sau nãi các nàng có tìm mối hôn sự cho nàng, tìm một mối, nàng liền phá hỏng một mối.

Cuối cùng cách ngày phủ thí chỉ còn một tháng, vốn dĩ Tạ phu tử nói muốn cùng Cẩu Nhi đi phủ thành, nhưng trước đó vài ngày Tạ phu tử bị phong hàn, không thể đi.

Tạ Thanh Phong nói mình một người cũng có thể đi, nhưng Trương thị nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy không thể để nàng phân tâm. Lại là đặt khách điếm, lại là chuẩn bị lương khô, mà một nữ tắc nhân gia như nàng cũng không tiện đi cùng.

Trương thị lại không yên tâm để Tạ Thanh Phong một mình đi xa như vậy, vì thế tìm đến Đinh Thủy Sinh trong thôn.

Cho hắn một xâu tiền, nhờ hắn đi cùngTạ Thanh Phong đi khảo thí.

Đinh Thủy Sinh làm việc nhà nông mà sống, một xâu tiền có thể đủ cho cả nhà ăn được khá lâu.

Nương Đinh Thủy Sinh cùng Trương thị chơi thân, nhưng nghe nói là bồi Tạ Thanh Phong đi khảo thí, tiền này thế nào cũng không chịu nhận.

Nói đùa, bồi huyện án đầu đi khảo thí, đó chính là chuyện vô cùng vinh hạnh! Nếu Trương thị ở trong thôn nói muốn tìm người đi cùng Tạ Thanh Phong đi khảo thí, ngạch cửa nhà đều sẽ bị người ta giẫm nát!

“Ai nha! Thu đi! Ta rất yên tâm Thủy Sinh nhà ngươi!” Trương thị mạnh mẽ nhét tiền vào tay nương Đinh Thủy Sinh.

“Trong thôn chúng ta chỉ có Thủy Sinh nhà ngươi đi phủ thành gặp qua việc đời, bọn ta đều chưa có kiến thức. Nếu ngươi không nhận tiền này, Thanh Phong nhà ta liền không có ai đi cùng a!”

“Ai!!!! Ngươi cái người này, thật là bá đạo.” nương Đinh Thủy Sinh vừa ra vẻ bất đắc dĩ mà lại vẫn mang theo vài phần kiêu ngạo, xác thực trong thôn ngoại trừ Tạ tú tài, chỉ có Thủy Sinh nhà nàng từng đi phủ thành trải sự đời.

“Được, vậy cứ quyết định như thế.” Trương thị nói xong liền rời khỏi nhà Thủy Sinh.

Bà vốn định kêu Tạ Tín đi cùng Cẩu Nhi đi, nhưng Tạ Hổ nhà hắn huyện thí không đậu, nàng cũng không muốn xát muối vào vết thương của người ta. Huống chi hắn còn phải chạy xe bò lên trấn.

Lần này Cẩu Nhi đi phủ thành khảo thí, phỏng chừng phải đi trước bốn năm ngày, vậy là phải trì hoãn bảy tám ngày, trong thôn không có xe bò chắc chắn sẽ rất bất tiện.

Đinh Thủy Sinh trước kia từng đi phủ thành, hơn nữa lại là một đứa trẻ thành thật, Trương thị vẫn tương đối yên tâm.

Tạ Thanh Phong nghe nói Thủy Sinh thúc sẽ cùng mình đi phủ thành, ngược lại cũng không bài xích lắm. Có thêm một người giúp nàng xử lý mấy chuyện vặt vãnh, quả thật sẽ tiện hơn một chút.

Trước khi phủ thí diễn ra, những ngày đọc sách của Tạ Thanh Phong vẫn luôn rất bình tĩnh. Hắn tự mình lập một kế hoạch ôn tập vô cùng chi tiết, từ giờ Mẹo đến giờ Tý đều tranh thủ từng chút thời gian.

Viết bát cổ văn cũng càng ngày càng thuận tay.

Theo lượng tri thức trong đầu không ngừng mở rộng, Tạ Thanh Phong còn mở khóa được một công năng của hệ thống mà đối với nàng là cực kỳ hữu dụng, chính là tự động ra đề.

Tùy cơ ra đề.

Từ lâu nàng đã làm xong toàn bộ đề thi thật, hơn nữa còn đọc kỹ rất nhiều lần, sớm đã không còn đề mục để làm.

Cũng may hệ thống có thể tự động ra đề ngẫu nhiên, nhờ vậy năng cao hiệu suất không ít, không thì nàng còn phải tự mình ra đi cho mình làm.

Chiến thuật ra đề của hệ thống quả thật rất hữu dụng, chưa đến một tháng, Tạ Thanh Phong đã cảm nhận rõ ràng sự tiến bộ vượt bậc của mình. Lại quay đầu nhìn những bài văn trước kia nàng từng viết, có thể nhìn ra rất rõ vấn đề của mình nằm ở đâu.

Còn cách cuộc thi khoảng một tháng, lúc nhà Tạ Thanh Phong ăn cơm trưa, nàng liền nghe thấy nhà cách vách có động tĩnh không nhỏ.

“Ngươi còn chạy?!”

“Tiền đâu?”

“Ngươi cái tên nghiệt chủng này…… Ta đánh chết ngươi!”

Đám người Trương thị cùng Lâm Nương vừa bưng chén lên, cơm còn chưa kịp nhai đã dựng thẳng lỗ tai lên nghe, hận không thể đem lỗ tai dán lên vách tường mà nghe cho rõ.

Ăn cơm xong, Trương thị trực tiếp cùng những người khác trong thôn chạy đến trước sân nhà Tạ Hiếu hóng chuyện. Hai nhà vốn dĩ quan hệ đã không tốt, nên các nàng xem náo nhiệt rất vui vẻ.

Lúc trước Lý Đại Quyên làm ầm ĩ, các nàng cũng không quên Vương Tam Mai còn đặc biệt bắt cái thang ở trong sân nhà thò đầu qua xem náo nhiệt.

Bát quái là thiên tính của con người, tuy rằng Tạ Thanh Phong cũng rất muốn hóng chuyện, nhưng hắn vẫn lấy ôn tập làm trọng, dù sao đến tối mấy người Trương thị cũng sẽ nhịn không được mà kể lại.

Tạ Thanh Phong không đoán sai, đến bữa cơm tối, Trương thị quả nhiên nhịn không được mà lải nhải chuyện này.

“Ngươi nói xem trên đời này sao lại có loại đứa nhỏ tang lương tâm như vậy chứ? Thật là không biết trong nhà Tạ Hiếu dạy dỗ kiểu gì. Trong nhà có một trăm lượng bạc, vậy mà chỉ trong mấy tháng đã tiêu hết!”

“Đúng vậy, chỉ vì không cho hắn đọc sách mà trộm hết tiền. Muốn ta nói, còn không bằng lấy ít tiền cho hắn đi học, nhà Tạ Hiếu có một trăm lượng, khẳng định cũng nuôi nổi.”

“Trộm thì cũng thôi đi, chủ yếu là hắn tiêu sạch mới là mấu chốt. Mấy người Tạ Hiếu cùng Vương Tam Mai tích cóp hơn nửa đời người, cứ như vậy bị hắn phá sạch. Ta mà là Vương Tam Mai, ta thật sự sẽ đánh chết đứa nhỏ này.”

“Ai, bọn họ chẳng phải đã đánh hắn một trận thừa sống thiếu chết sao? Nếu không phải tộc trưởng vội vàng chạy tới, cái mạng nhỏ của Tạ Tứ đã sớm chẳng còn.”

Trương thị vừa nói vừa lắc đầu: “Ta cảm thấy đứa nhỏ này thật sự là tới báo thù, nuôi hắn đọc sách mấy năm, đều đọc vào bụng chó hết rồi.”

Tạ Thanh Phong nghe được chuyện Tạ Tứ trộm tiền bỏ trốn, liền biết hắn khẳng định sẽ tiêu sạch số tiền ấy.

Với cái tính cách trả thù, mang thù của Tạ Tứ, đúng là kiểu “ơn một đấu gạo, thù một gánh gạo”. Nhìn thấy trong nhà còn một trăm lượng ngân phiếu mà lại không chịu cho hắn đọc sách, trong lòng hắn tuyệt đối không thể cân bằng. Dù sao cũng không thể đọc sách, dứt khoát chẳng thèm để tâm đến thanh danh, nghẹn một bụng mà làm ra chuyện trả thù lớn.

Tạ Thanh Phong vẫn tương đối tò mò chuyện này: “Kia Tạ Tứ trốn ở chỗ nào?”

Người trong Võ Liên trấn đều quen biết nhau, hắn cũng không làm được lộ dẫn, vậy trốn ở đâu mà không bị phát hiện? Hơn nữa hắn còn ở ngay trong lúc Tạ Hiếu một nhà không ngừng “tuần tra” khắp trấn mà tiêu hết số tiền kia.

“Giấu ở……” Trương thị có chút khó mở miệng, trong nhà đều là mấy đứa nhỏ: “Giấu ở chỗ có rất nhiều nữ nhân.”

Điều này quả thật nằm ngoài dự liệu của mọi người, ai có thể nghĩ tới một đứa trẻ lại chạy đến nhà thổ tiêu xài chứ?

“Còn may Cẩu Nhi nhà ta là tốt, bằng không ta thật sự sẽ tức chết.” Trương thị hiện tại đã hoàn toàn không còn hâm mộ nhà Vương Tam Mai có năm đứa cháu trai.

Năm đứa nam oa có gì dùng? Phàm là một cái gốc rễ hỏng rồi, cả nhà đều có thể tan tác.

Năm đứa nam oa còn không bằng một mình Thanh Phong nhà nàng.

Tạ Tứ cho rằng đời này sẽ không bao giờ gặp lại Tạ Thanh Phong, không ngờ lần nữa nhìn thấy Tạ Thanh Phong, lại là lúc hắn bị Tạ Hiếu áp giải đến quan phủ.

Quần áo trên người hắn bị Tạ Hiếu dùng roi mây đánh đến rách mướp, trên cổ còn treo xích sắt.

Vốn dĩ hắn định trốn ở đâu đó một hai năm, chờ gia gia bọn họ từ bỏ rồi lại đi làm lộ dẫn rời đi. Dù sao trong tay hắn có tiền, đi đâu an gia mà chẳng được?

Ai ngờ chốn ôn nhu đó lại khiến người ta mê đắm đến vậy, chẳng trách trong sách có câu: Thanh lâu xuân sắc tìm phương tung.

Chẳng mấy chốc, tiền bạc đã tiêu sạch.

Hắn cho rằng trải qua mấy tháng gia gia bọn họ vẫn không tìm được mình, ít nhiều cũng đã từ bỏ, ít nhất cũng đã thả lỏng cảnh giác. Liền ở trong trấn tìm một công việc, kết quả còn chưa làm đủ một ngày đã bị nhị thúc bắt được.

Về nhà sau đó, hắn thiếu chút nữa bị Tạ Hiếu đánh chết, vẫn là tộc trưởng đứng ra làm chủ, đưa hắn lên quan phủ, lúc này mới giữ được mạng.

Hắn biết sau này những ngày tháng của mình e rằng phải làm bạn với lao ngục, nhưng khi nhìn thấy Tạ Thanh Phong đứng trên sườn núi, dáng người như thanh trúc thẳng tắp, hắn vẫn không nhịn được mà mắng:

“Ta nơi chốn không bằng ngươi, ngươi hiện tại vừa lòng?”

………………….

Mã ID của bài viết này là: 39031

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!