Chương 72: Rụng răng
Tạ Thanh Phong sửng sốt vài giây: “Cùng ta có quan hệ gì? Ngươi có phải uống lộn thuốc hay không?”
Thật lớn một cái nồi lại úp ở trên người mình.
Bộ mặt Tạ Tứ dữ tợn: “Nếu không phải nơi chốn cùng ngươi so sánh, ta đến mức phải trộm tiền trong nhà sao?”
“Nếu không phải ngươi, ta hiện tại khẳng định đã nhận mệnh!”
“Nếu không phải ngươi, Tạ Thanh Phong, ta sẽ không đi đến nước này!”
Tạ Thanh Phong thật sự cảm thấy có chút không thể hiểu nổi: “Không phải, ta xin hỏi ta và ngươi từng nói với nhau mấy câu sao? Hết thảy đều do ta, ngươi không chịu cẩn thận tự xét lại chính mình sao? Là ta cầm đao kề cổ ngươi, bắt ngươi trộm tiền sao?”
“Ngươi trộm tiền cho ta tiêu sao?”
“Đùn đẩy trách nhiệm, giấu giếm cái ti tiện này, câu này nói chính là ngươi đi!”
Tạ Thanh Phong nói xong liền từ sườn núi nhỏ rời đi, không tiếp tục để ý Tạ Tứ.
Tạ Tứ bị một chuỗi độc miệng của Tạ Thanh Phong nói cho ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng đã thấy Tạ Thanh Phong muốn đi, lập tức hét lên:
“Tạ Thanh Phong! Tạ Cẩu Nhi! Ngươi đi đâu? Mau quay lại đây! Nói cho rõ ràng!”
“Cái gì gọi là ti tiện?! Ngươi có cùng ta ở trong hoàn cảnh giống nhau sao? Ngươi dựa vào cái gì nói ta ti tiện!”
“Mau trở về cho ta!”
“Cút trở về cho ta!”
Tạ Thanh Phong lười để ý hắn, hắn đều hối hận vì vừa rồi đã mắng hắn. Phản ứng với loại người này quả thực là lãng phí thời gian quý giá của mình.
Trong nhà không cho ngươi đọc sách, ngươi không tay không chân, không biết sau khi lớn lên tự mình kiếm tiền đọc sách sao? Đem tất cả trách nhiệm đều đùn đẩy lên người khác là không thể giải quyết được.
Sau khi về nhà, nghe Trương thị kể chuyện Tạ Tứ bị Tạ Hiếu bẩm báo lên huyện nha, nghe nói mấy người Tạ Hiếu quyết tâm muốn cho Tạ Tứ đi phục lao dịch chuộc tội.
Kỳ thật ở Thánh Nguyên Triều, tiểu hài tử trộm tiền trong nhà cũng sẽ không bị phán quá nặng.
Nhưng mấy người Tạ Hiếu vì muốn trừng phạt Tạ Tứ, còn đặc biệt phân gia, hơn nữa số tiền kia còn có một phần là của hồi môn của con dâu cả, cứ như vậy, Tạ Tứ trở thành kẻ trộm tiền của nhà người khác.
Nương Tạ Tứ không đồng ý cũng phải đồng ý, bằng không lúc ấy Tạ Tứ có thể đã bị Tạ Hiếu đánh chết.
Thánh Nguyên Triều lấy hiếu trị thiên hạ, quan niệm gia tộc cực kỳ nặng, cha chồng còn tại thế thì hắn chính là người đứng đầu trong nhà. Nếu vận dụng gia pháp khiển trách con cháu mà lỡ tay đánh chết Tạ Tứ, quan phủ cũng sẽ không quản quá nhiều, cùng lắm chỉ thi hành vài trượng trách.
Đi phục lao dịch tốt xấu gì vẫn còn giữ được một cái mạng.
……..
Cách phủ thí còn khoảng hai mươi ngày, trong nhà ngay cả tiếng Vượng Tài sủa cũng rất ít nghe thấy. Tuy rằng đã qua tiết Phục, nhưng thời tiết vẫn nóng bức như cũ.
Tạ Thanh Phong rất phiền não, bởi vì lúc rời giường, hắn liền phát hiện chính mình…
Rụng! Răng!!
Răng cửa cũng có chút lung lay, hắn có một loại dự cảm chẳng lành.
Hắn quả thực không dám tưởng tượng, nếu phủ thí ngày đó mà rụng răng cửa thì chính mình sẽ mất mặt đến mức nào.
Quả nhiên ứng với định luật Murphy, sợ cái gì thì tới cái đó. Trước phủ thí một tuần, Đinh Thủy Sinh đang chuẩn bị đón nàng đi phủ thành, hai chiếc răng cửa thật sự rụng mất.
Nhị Nha ngày thường nói đùa với Tạ Thanh Phong nhiều nhất, lúc cười nàng cũng chẳng hề nương tay:
“Ha ha ha ha ha, Cẩu Nhi đệ đệ, ngươi rốt cuộc cũng rụng răng rồi! Nói chuyện buồn cười quá đi, lại nói hai câu cho tỷ nghe một chút!”
Tạ Thanh Phong bực mình, xoay người không thèm nói chuyện với Nhị Nha.
Nói cái gì? Nói chuyện một lát lọt gió, lại bị Nhị Nha tỷ cười cho.
Trương thị cùng Lâm Nương cũng có chút buồn cười. Ngày thường đã thấy Cẩu Nhi sớm tuệ như vậy, hôm nay trái lại có chút hiện ra dáng vẻ ấu trĩ vốn nên có ở tuổi này.
Bất quá cười thì cười, đến khi Tạ Thanh Phong thu dọn hành lý chuẩn bị đi phủ thành, đáy mắt Trương thị cùng Lâm Nương vẫn hiện lên vẻ lo lắng.
Lần này đi phải ở phủ thành cho đến khi yết bảng mới trở về, phải ở bên ngoài gần một tháng.
Phủ thành thực sự có chút xa, ngồi xe ngựa phải mất bảy tám canh giờ. Lần trước đi báo danh phủ thí, Tạ Thanh Phong thiếu chút nữa đã hôn mê trên xe ngựa. Nhà nàng cách phủ thành quả thực hơi xa, lần này nàng vẫn quyết định xem bảng xong rồi mới trở về.
Lần trước ở phủ thành còn có mấy nhà tiệm sách chưa dạo hết, lần này ở lâu thêm một chút, xem thử các học sinh ở phủ thành thích những loại sách gì, cũng coi như được thêm kiến thức.
Bánh xe kẽo kẹt rung động, tiếng vó ngựa thanh thúy, có tiết tấu, bước qua nền đường đất vàng đã bị ánh mặt trời phơi đến nóng lên. Ven đường, tiểu mạch lay động trong gió nhẹ.
Tạ Thanh Phong híp mắt dựa vào trong xe ngựa, thân thể theo bánh xe cán qua những chỗ xóc nảy mà lay động.
“Ai! Dừng một chút!” Phía trước xe ngựa chợt có một nam nhân trung niên giơ tay chặn đường.
Mã phu vốn không muốn để ý tới người này. Hắn đánh xe đi phủ thành thường xuyên gặp phải loại người ỷ vào chủ gia dễ tính, muốn tiện đường đi nhờ xe. Chủ gia thật ra cảm thấy không sao, dù sao xe cũng rộng, nhưng hắn thì có thể bớt chở thêm vài người, ngựa cũng nhẹ nhàng hơn.
Ai ngờ trung niên nam nhân này lại gan lớn như vậy, trực tiếp dùng thân thể chắn trước xe.
Mã phu sợ tới mức vội vàng ghìm chặt dây cương: “Hu!”
Vó ngựa ở giữa không trung ra sức đạp, xe ngựa dưới tác dụng của quán tính kịch liệt lay động, càng xe bị đè ép đến mức rung lên răng rắc.
Nếu không phải Đinh Thủy Sinh tay mắt lanh lẹ bảo vệ Tạ Thanh Phong, chỉ sợ nàng đã đâm cho đầu u một cục.
“Thủy Sinh thúc, ngài không sao chứ?” Tạ Thanh Phong trước tiên kiểm tra Đinh Thủy Sinh, người vừa bảo vệ mình.
“Không có việc gì, không có việc gì.” Đinh Thủy Sinh liên tục xua tay, hắn da dày thịt béo, va hai cái này cùng lắm chỉ bầm tím, đến u cũng chẳng nổi.
“Vị bằng hữu này, khẩn cầu ngài tạo điều kiện, chở đại nhân nhà ta một đoạn đường.” Tên trung niên nam nhân chắn xe chắp tay nói với người trong xe.
Tạ Thanh Phong xuống xe, đập vào mắt là một trung niên nam nhân mặc áo quần ngắn gọn gàng. Vải vóc trên người hắn chắc chắn, bền, là loại vải thô sẫm màu không mấy bắt mắt. Nhìn qua giống như một hộ vệ đã trải qua huấn luyện nghiêm ngặt.
Một nam nhân khác ăn mặc rõ ràng tốt hơn hắn rất nhiều, mặc áo dài màu xanh đen, vạt áo phấp phới nhưng không mất vẻ giản dị, cổ áo và cổ tay đều có đường viền rất tinh tế. Tuy quần áo dính đầy bùn đất, nhưng vẫn không che được vẻ quý khí.
Nhìn qua tựa hồ đã hơn sáu mươi tuổi.
“Ừm.” Tạ Thanh Phong có thể từ chối sao?
Tên hộ vệ này nhìn thì như đang khẩn cầu, nhưng lời nói lại mang theo ý cứng rắn. Nếu nàng dám nói một câu không đồng ý, chỉ sợ người này ngay lập tức sẽ đoạt xe ngựa của bọn họ.
“Đa tạ!” Tên hộ vệ chắp tay nói lời cảm tạ.
Vị đại nhân kia cũng gật đầu với nàng, xem như chào hỏi.
Mọi người lên xe, hộ vệ lấy từ túi gấm ra mười lượng bạc đưa cho Đinh Thủy Sinh, nói là tiền thù lao cho bọn họ.
Chiếc xe ngựa này bọn họ thuê cũng chỉ tốn một lượng, vậy mà đối phương cho hẳn gấp mười lần. Thủy Sinh thúc nhìn đến mức mắt cũng ngây ra, nhưng không biết có nên nhận hay không, đành nhìn về phía Tạ Thanh Phong.
Tạ Thanh Phong cũng không khách khí với bọn họ, dùng ánh mắt ra hiệu cho Thủy Sinh thúc nhận lấy.
Theo kinh nghiệm đời trước của Tạ Thanh Phong, chức quan của vị đại nhân trước mặt này khẳng định không thấp. Một quan viên có chức vị như vậy nếu ra ngoài, khẳng định không thể chỉ mang theo một hộ vệ và một con ngựa, hơn nữa con ngựa kia nhìn qua giống như đã mệt đến mức sắp chết.
Có thể khiến một con ngựa tốt chạy thành bộ dạng này, chỉ có một khả năng.
Đó chính là hai người bọn họ đang bị truy sát.
Số tiền này, nàng còn chê cho ít ấy chứ!
Sớm biết vậy hôm qua đã xuất phát, hôm nay lại gặp phải chuyện này, Tạ Thanh Phong cũng chỉ có thể nhận phần thiệt này.
Sau khi Thủy Sinh thúc nhận tiền, trong xe ngựa yên tĩnh đến mức đáng sợ. Mãi đến khi tên hộ vệ mở miệng phá vỡ bầu không khí: “Các ngài đây là đi phủ thành làm gì vậy?”
“Bọn ta là đi phủ thành đi thi a!” Đinh Thủy Sinh là người tự quen, cũng không để câu hỏi của hộ vệ rơi xuống đất.
………….
Mã ID của bài viết này là: 39032
