Chương 74: Ánh trăng như nước
Còn chưa tới giờ Dần, Tạ Thanh Phong đã rời giường. Quản gia đã sớm chuẩn bị xe ngựa chờ ở cửa sau Vạn phủ.
Trên đường, có không ít xe ngựa giống Tạ Thanh Phong, cùng hướng về một mục đích. Gió đêm gào thét lướt qua, bức màn lay động không ngừng, bụi bặm bị cuốn lên, dưới ánh trăng như ẩn như hiện.
“Tạ án đầu, ngài khảo xong thì xe ngựa vẫn sẽ ở đây chờ ngài.” Đến cửa trường thi, quản gia dặn dò hai câu, sau đó lại nói vài lời chúc Tạ Thanh Phong kim bảng đề danh, cát tường như ý rồi mới rời đi.
Hiện tại cách giờ tiến vào trường thi còn khoảng một canh giờ, Tạ Thanh Phong bảo Thủy Sinh thúc mang theo hai chiếc ghế nhỏ. Rút kinh nghiệm lần trước đứng chờ quá lâu đến mức bắp chân cũng run lên.
Những học sinh đến sớm khác thấy vậy, sôi nổi cảm thán có nhục văn nhã. Người đọc sách sao có thể ngồi trước mặt bao người như vậy?
Nhưng dần dần, có người cũng chẳng còn để ý đến mặt mũi, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Hôm nay chính là ngày đầu tiên của phủ thí, nhất định phải giữ lại trạng thái tốt nhất đến lúc làm bài. Kế sách tạm thời, không câu nệ tiểu tiết, thư sinh nho nhã gì đó, cũng đành tạm vứt ra sau đầu.
“Đang!”
Thư lại trường thi gõ vang la, trình tự vẫn giống lúc báo danh, trước tiên từ Du Tiên huyện bắt đầu! Tiếp theo là Quảng Phong huyện…… Cuối cùng là Dụ Nguyên huyện.
Tạ Thanh Phong liền biết còn phải chờ lâu, khó trách thời gian tuyên bố tiến vào trường thi lại sớm như vậy.
Bất quá lần này so với lúc phủ thí báo danh thì nhanh hơn một chút. Trường thi mở thêm ba cửa, cũng tăng thêm không ít nhân thủ, Tạ Thanh Phong ở bên ngoài kỳ thật cũng không chờ bao lâu.
Rất nhanh liền đến lượt Tạ Thanh Phong. Quy trình giống huyện thí, Trần tú tài nhận bảo, thư lại xác nhận phù phiếu xong, hắn lại đi vào căn phòng chật chội, nhỏ hẹp tương tự để thay quần áo.
Lúc Tạ Thanh Phong vào cửa, thí sinh bên cạnh thế nhưng lại quên mang phù phiếu!
Tuy rằng phù phiếu có tính chất khá giống với thẻ dự thi ở đời sau, quên mang thẻ dự thi còn có thể dựa vào thân phận chứng, vân tay, các loại phương thức xác nhận để vào trường thi trước, chờ giám thị tới xử lý, xác nhận thân phận của ngươi.
Nhưng ở Thánh Nguyên Triều, quên mang phù phiếu vốn là không thể tiến vào trường thi. Cho dù bên thư lại có lưu lại thông tin của hắn, người bảo đảm cũng có thể xác nhận chính là bản nhân hắn, vẫn không được.
“Đại nhân! Cầu ngài, cho ta vào đi thôi!”
“Đại nhân! Ta có tú tài nhận bảo, có thể chứng minh!”
“Cầu xin ngài được không! Ta chuẩn bị lâu như vậy a!”
Tên học sinh quên mang phù phiếu lớn tiếng cầu xin, nhưng thư lại căn bản không hề dao động.
“Ngài nếu không thì trước tiên sang một bên tìm xem, hoặc là bảo người nhà đưa tới. Phía sau chúng ta còn có nhiều học sinh như vậy đang chờ kiểm tra đâu!”
Tên học sinh quên mang phù phiếu vẫn kêu thảm thiết: “Nhà ta xa như vậy! Đưa cũng không kịp a! cầu xin ngài cho ta vào được không?”
Những đội ngũ khác đều đã đi vào hai ba người, chỉ có đội này vẫn chưa có ai vào. Các học sinh phía sau sôi nổi bất mãn, chẳng bao lâu sau, phủ nha nha dịch liền tới mang học sinh không mang phù phiếu đi.
Thư lại kiểm tra phù phiếu lắc đầu. Mỗi lần đều có người như vậy quên mang phù phiếu, phủ thí quả nhiên là từng thời từng khắc đều đang sàng lọc người.
Tạ Thanh Phong thay bộ quần áo chuyên dụng của trường thi, sau khi được kiểm tra bằng trúc điều, liền cầm ký hiệu đi tới hào xá của mình chờ.
Điều kiện hào xá phủ thí tốt hơn huyện thí rất nhiều, không hôi như vậy, cũng không có nhiều muỗi như vậy.
Nhưng Tạ Thanh Phong vẫn đề phòng vạn nhất, rải một ít phấn phòng trùng xung quanh. Còn khoảng nửa canh giờ nữa mới đến lúc khảo, Tạ Thanh Phong lấy giẻ lau từ khảo rổ ra lau qua mặt bàn, sau đó chuẩn bị bò lên bàn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Dù sao sáng nay hắn thức dậy thật sự quá sớm.
Quan lại phát bài thi vừa bước vào liền phát hiện thí sinh này thế mà đang ngủ!!!
Tâm đúng là thật lớn a.
Đang định đánh thức hắn, Tạ Thanh Phong đã mở bừng mắt, lập tức nhận lấy bài thi.
Tên quan lại kia lắc đầu. Theo kinh nghiệm của hắn, những công tử nhà giàu sau khi qua huyện thí, bình thường đều sẽ đợi thêm vài năm mới tới tham gia phủ thí.
Đây là công tử nhà ai mà còn nhỏ như vậy đã tới trải nghiệm phủ thí?
Tạ Thanh Phong mặc kệ tên quan lại kia nghĩ thế nào. Ngay khoảnh khắc nhận được bài thi, hắn liền kiểm tra xem bài thi có hoàn chỉnh hay không, có thiếu trang, sót trang hay không.
Trước khi khai khảo mười lăm phút, nếu phát hiện bài thi có vấn đề thì có thể đổi bài thi, không cần đóng dấu đỏ.
Chuyện này phải cẩn thận một chút, kiểm tra rõ ràng rồi mới hạ bút.
Trận đầu vẫn là thiếp kinh. Độ khó của thiếp kinh chỉ lớn hơn huyện thí một chút, bất quá đối với Tạ Thanh Phong, người đã luyện đến mức đã gặp qua là không quên được, thì vẫn tương đối đơn giản.
Đề thứ nhất là:
|“Bác hậu, cho nên tái vật cũng; cao minh, cho nên phúc vật cũng; đã lâu, cho nên thành vật cũng.”|
Câu này vừa lúc là một câu Tạ Thanh Phong tương đối thích. Hắn trầm xuống tâm thần, đề bút viết xuống:
|“Bác hậu xứng mà, cao minh xứng thiên, đã lâu vô cương.”|
Những lời này xuất từ 《Trung Dung》, đại khái ý tứ là nói đại địa có đặc tính dày rộng mới có thể đủ sức nâng đỡ vạn vật, bầu trời có đặc tính cao xa, quang minh mới có thể đủ vì vạn vật cung cấp ánh sáng cùng che chở, chính bởi vì thời gian lâu dài lắng đọng, vạn vật mới có thể trưởng thành thành thục.
Tạ Thanh Phong mỗi lần tinh tế phẩm đọc những lời này, đều có thể từ bên trong cảm nhận được một cỗ lực lượng vững vàng từng bước dâng lên.
Mà lấy bác hậu xứng thiên, lấy cao minh tề thiên, đã lâu tắc vô cương, đây là thiên địa chi đức, vạn vật chi tông cũng.
Tứ thư ngũ kinh trung, mặc kệ là đời trước hay đời này, Tạ Thanh Phong thích nhất vẫn là 《Trung Dung》, thật sự vô cùng có triết lý, đáng để nghiên cứu.
Trận thứ hai cùng trận thứ ba khảo chính là mặc nghĩa cùng thí thiếp thơ. Trải qua khoảng thời gian khổ đọc của Tạ Thanh Phong, hai phần này cũng không tính là quá khó. Chủ yếu là trận cuối cùng kinh nghĩa, cái này khiến Tạ Thanh Phong có chút khó xử.
“Chu tuy cựu bang, này mệnh duy tân.”
Những lời này xuất từ một câu trong kinh điển Nho gia 《Kinh Thi》, ý tứ rất rõ ràng, phá đề cũng không khó. Chỉ cần là người đã học qua tứ thư ngũ kinh đều biết những lời này nói về ý nghĩa của việc canh tân đối với một quốc gia.
Kinh nghĩa cũng không phải sách luận, có thể tùy ý đưa ra một chút kiến nghị.
Đối với loại đề mục bình thường, thường thấy này mà nói, viết cho nổi bật mới là khó nhất. Hơn nữa, viết kinh nghĩa tuyệt đối không thể đi ngược lại đề mục, nhất định phải thuận theo đề mục mà viết.
Nó nói canh tân là tốt, ngươi liền phải theo đó viết canh tân là tốt, tuyệt đối không thể lấy sự thật lịch sử ra để chứng minh trong lịch sử cũng có trường hợp canh tân thất bại.
Câu kinh nghĩa này đại biểu kỳ thật cũng là ý chí của người ra đề, cũng chính là suy nghĩ của Ứng Phong phủ Tri phủ.
Hắn nói cải cách là tốt, ngươi lại nhất định phải nói thủ cựu mới tốt, không truất lạc ngươi thì truất lạc ai?
Nhưng đề mục này thật sự quá đơn giản, đơn giản đến mức Tạ Thanh Phong có chút không dám tưởng tượng đây là đề thi phủ thí. Hắn làm đề thi phủ thí năm trước, phá đề còn phải suy nghĩ một hồi, nhưng đề mục này hoàn toàn không cần nghĩ.
Cứ ngốc nghếch ca tụng chỗ tốt của “Duy tân” là được.
Vậy rất có khả năng là so hành văn.
Tạ Thanh Phong cũng không cảm thấy hành văn của mình có thể vượt qua được những học sinh đã thi nhiều lần như vậy. Vậy phải làm thế nào mới có thể khiến bài văn của mình càng thêm xuất sắc?
Nghĩ tới nghĩ lui, thời gian đã trôi qua hơn một canh giờ, vẫn không nghĩ ra được. Cuối cùng Tạ Thanh Phong quyết định bưng khảo rổ đến góc ăn cơm trước.
Trong miệng nhai miếng lương bánh khô cứng, đầu óc vẫn đang nhanh chóng vận chuyển.
*(Giải Thích: Khi nữ chính khảo thí, hệ thống không gian không thể tiến vào, hệ thống cũng không thể liên hệ.)*
Ăn được một nửa, Tạ Thanh Phong đột nhiên nghĩ ra một ý hay.
Có lẽ có thể bắt tay từ phương hướng này.
……………….
Mã ID của bài viết này là: 39034
