Chương 59: Tự hành thoát mẫn

Sau tiết học đó, Vương Thiên Vi nhạy bén nhận ra ánh mắt của các đồng học trong lớp nhìn nàng luôn mang theo một chút kính sợ……

Định thử giải thích hành vi của nàng từ góc độ cơ giáp sư, ngay sau đó, nhóm cơ giáp sư trong lớp tập thể bác bỏ tin đồn, nói rằng không phải ai cũng giống nàng, đối với bất cứ thứ gì cũng tò mò đến mức muốn mổ xẻ như vậy……

Thôi, kẻ thù gặp mặt thì đỏ mắt! Những người này sẽ không hiểu đâu!

Tiểu Hạo rốt cuộc cũng bị khiếu nại!

Bất quá, cái người này xảo quyệt ở chỗ hắn rất biết nắm chừng mực…… Ngươi nói hắn mở toàn cảnh chân thật đi, hắn cố tình đem cảm giác đau chỉnh lên đến 90%!

Cuối cùng lại viết thêm mấy bản báo cáo, đem chuyện này cho qua.

Bất quá, những buổi huấn luyện sau đó cũng không còn xuất hiện tình huống toàn cảnh chân thật nữa, tốt xấu gì cũng cho thêm một ít mosaic.

Nếu không, học sinh nôn quá dữ dội, cũng chẳng kiên trì được bao lâu.

Vương Thiên Vi muốn dùng bản đồ thị trấn tận thế để giúp mình thoát ám ảnh. Sau khi đánh chết con tang thi cấp năm kia, sự tự tin cùng nhiệt huyết của nàng đều đã trở lại!

Chỉ là mới giết một lần thì nàng cảm thấy vẫn chưa đã ghiền, còn muốn thử thêm vài loại vũ khí khác trên con tang thi từng hại chết mình kia, cũng coi như là lặp đi lặp lại việc quất xác……

Không còn cách nào, nàng là người rất mang thù.

Bất quá, lúc tìm Tiểu Hạo xin phần mềm huấn luyện mô phỏng chân thật của thị trấn tận thế, nàng bị hắn dùng ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm hồi lâu.

“Vì sao lại muốn cái đó?”

Vương Thiên Vi đem lý do đã sớm chuẩn bị sẵn nói ra:

“Ta phát hiện mình có chút sợ những quái vật như tang thi, muốn luyện tập thêm vài lần để khắc phục nỗi sợ.”

Biểu cảm của Tiểu Hạo trở nên một lời khó nói hết.

‘Ngươi cả người tắm máu, đứng trên đầu tang thi rồi cắt não người ta, lúc đó ta cũng chẳng cảm thấy ngươi có chút sợ hãi nào!!’

‘Thậm chí nụ cười khi đó của ngươi còn khiến ta tương đối sợ hãi!!’

Do dự hồi lâu, mãi đến khi Vương Thiên Vi không nhịn được hỏi lại lần thứ hai, Tiểu Hạo mới ngập ngừng truyền phần mềm huấn luyện cho nàng.

Vương Thiên Vi hài lòng, quay đầu định rời khỏi văn phòng.

“Ngươi chờ đã.”

“Lão sư?”

“Buổi chiều ngươi đi một chuyến đến phòng y tế.”

Vương Thiên Vi không hiểu ra sao.

“Đi phòng y tế làm gì? Ta không bị thương mà, lão sư?”

“Ngươi cứ đi là được, ta đã giúp ngươi hẹn trước rồi.”

“…… Ồ.”

Đến khi nhìn thấy vị tâm lý lão sư Nhiếp Hà mặc áo sơ mi màu nhạt, khóe miệng còn mang theo một nụ cười ôn hòa, Vương Thiên Vi mới dần hiểu ra.

“……”

‘Nàng vậy mà bị Tiểu Diêm Vương nghi ngờ tâm lý có vấn đề sao!?’

Nhiếp Hà đưa cho nàng một ly hồng trà nóng.

“Đừng căng thẳng, nơi này rất an toàn. Nói cho ta nghe tình huống của ngươi trong lúc huấn luyện xạ kích đi?”

“…… Lão sư, ta cảm thấy giữa chúng ta có hiểu lầm.”

“Không sao, ngươi có thể nói cho ta biết hiểu lầm nằm ở đâu không? Cứ từ từ nói, chúng ta có rất nhiều thời gian.”

“……”

Không hiểu sao lại hoàn thành một buổi tư vấn tâm lý, Vương Thiên Vi cầm theo một viên kẹo rời khỏi phòng y tế.

‘Bị xem thành trẻ con mà dỗ dành rồi a……’

Nàng xé vỏ kẹo, nhét viên kẹo sữa vào miệng. Hương vị không tệ!

Nhiếp Hà nhìn người đang đút tay vào túi quần, càng đi càng xa ngoài cửa sổ. Sau đó quay đầu nhìn màn hình video, Tiểu Hạo chỉ lộ ra nửa khuôn mặt.

“Ta còn tưởng là chuyện gì? Còn đặc biệt gọi ta tới? Người ta là một nữ học sinh đàng hoàng, làm gì đến mức thành loại biến thái có sở thích hành hạ đến chết như ngươi nghĩ!”

Tiểu Hạo lòng còn sợ hãi gật đầu.

“Không phải là được rồi……”

“Tuy rằng không phải biến thái, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có vấn đề.”

Nhiếp Hà nghiêm mặt nói:

“Trước đây học sinh này hẳn đã từng chịu chấn thương tâm lý, nhưng từ đầu đến cuối nàng đều không muốn nói cho ta biết đó là chuyện gì. Loại tổn thương này rốt cuộc đến từ gia đình hay từ bên ngoài, chúng ta hiện tại vẫn chưa biết. Bất quá, trước mắt xem ra, ý chí của nàng rất mạnh. Ở phương diện tự cứu bản thân, nàng làm rất tốt!

Thời gian và tinh lực cũng được sắp xếp kín mít. Trở thành một cơ giáp sư là nguyện vọng cấp thiết nhất của nàng hiện tại. Ngoài ra, đứa nhỏ này cũng có một sự chấp nhất nhất định đối với việc hòa nhập vào tập thể……”

Tiểu Hạo dùng ngón giữa và ngón áp út xoa giữa hai hàng lông mày.

“Vấn đề nghiêm trọng không? Chương trình học và huấn luyện hằng ngày có cần cố ý tránh điều gì không?”

Nhiếp Hà vắt chân lên.

“Cái đó thì không cần. Bình thường ngươi để ý nàng nhiều hơn một chút là được.

Hiện tại hoàn cảnh trưởng thành của bọn nhỏ và chúng ta khi đó không giống nhau. Bất quá, chỉ dựa vào chuyện này mà ngươi đã cảm thấy người ta biến thái, có phải hơi quá đáng rồi không?

“Ngươi? Tiểu Diêm Vương? Cảm thấy tiểu cô nương người ta biến thái?”

“Đó là ngươi không nhìn thấy cảnh tượng lúc ấy…… Từ từ.”

Tiểu Hạo cuối cùng cũng buông tay phải xuống, hồ nghi nghiêng đầu.

“Ngươi hình như đang mắng ta?”

“Vậy mà cũng nghe ra?”

“Cúp.”

Tiểu Hạo giây tiếp theo liền định kết thúc cuộc gọi. Nhiếp Hà lập tức đặt hai chân xuống đất.

“Có thời gian thì để nàng đến tìm ta tâm sự nhiều hơn. Bây giờ trẻ con ấy mà, còn nhỏ tuổi đã có tâm phòng bị nặng như vậy……”

Tiểu Hạo tùy tiện gật đầu, cắt đứt cuộc gọi.

Không phải vấn đề lớn là được. Một chiến sĩ có thể cứu bản thân một lần, thì có thể cứu bản thân một vạn lần!

Người chẳng phải đều như vậy mà trưởng thành sao?

Sau này các nàng phải đối mặt với thứ gì, ai cũng không biết. Biến dị thú nói không chừng chỉ là một phần rất nhỏ trong số đó……

Trước mắt xem ra, nàng chỉ đơn thuần thích giải phẫu tang thi……

Tuy rằng hắn biết người hệ cơ giáp đều có cái tật xấu thích tháo dỡ đồ vật, nhưng bây giờ đã tiến hóa đến mức muốn mổ xẻ sinh vật rồi sao?

Hắn mở bản ghi nhớ, ghi chú phía sau tên Vương Thiên Vi:

“Quan sát xem nàng có thói quen giải phẫu những sinh vật khác ở các sân huấn luyện khác hay không…… Tâm lý ngày càng mạnh mẽ, chủ động tự mình thoát ám ảnh……”

Sau khi nhận được phần mềm huấn luyện từ Tiểu Hạo, mỗi tối Vương Thiên Vi đều luyện tập cảnh tượng này. Thậm chí nằm mơ nàng cũng mơ thấy mình đang giết tang thi……

Đối với những tang thi cấp cao hơn phía sau, trước mắt nàng vẫn chưa có cách nào đối phó, nhưng con tang thi cấp năm kia thì lại bị nàng ngược hết lần này đến lần khác!

Bởi vì đã từng mổ đầu nó, cuối cùng nàng cũng biết vì sao lúc trước đánh con tang thi kia thế nào nó cũng không chết……

Bởi vì điểm yếu chí mạng của tang thi cấp năm nằm ở vị trí gần cổ hơn, chứ không phải cái đầu mà bọn họ nhìn thấy từ bên ngoài!

Sai một ly, đi một dặm……

Không biết hậu nhân có phát hiện ra điểm này hay chưa?

À, chắc chắn là đã phát hiện! Nếu không, nền văn minh nhân loại cũng sẽ không thể truyền thừa đến tận bây giờ!

Giản Cảnh Du biết nàng tìm Tiểu Diêm Vương xin phần mềm xạ kích, sau đó cũng đi theo vào vài lần.

Sau đó Vương Thiên Vi mới phát hiện, con tang thi cấp năm mà lần đầu tiên nàng phải tốn rất nhiều sức mới đánh ngã được, vậy mà trong tay Giản Cảnh Du lại đơn giản chẳng khác nào thái dưa…… Đây chính là thực lực của đơn binh cấp S sao?

Tiếp theo là không ngừng luyện tập, bắt chước động tác của Giản Cảnh Du, đi theo hắn thử hết một lượt tất cả súng ống mà sân luyện tập mô phỏng cung cấp.

Không chỉ hoàn toàn thoát khỏi ám ảnh với con tang thi cấp năm từng lấy mạng mình kia, nàng thậm chí còn theo hắn mở mang kiến thức về những tang thi cấp cao hơn ở phía sau!

Vừa đánh, nàng vừa cảm thán.

Tang thi tiến hóa đến mức này mà cuối cùng chúng ta vẫn có thể chiến thắng chúng, nhân loại đúng là ghê gớm!

Bất quá, cuối cùng nàng và Giản Cảnh Du cũng không được nhìn thấy bộ dáng của Tang Thi Hoàng.

Tang thi cấp tám chính là cực hạn của hai người bọn họ……

Hoàng Yến không có hứng thú với thị trấn tận thế. Hắn chê cảnh tượng quá ghê tởm, nên tự mình tìm Tiểu Hạo xin nội dung huấn luyện ngày hôm đó, mỗi ngày đều luyện bắn chim.

Ba người ở trong khoang mô phỏng trải nghiệm đủ loại cách chết……

Không phải bị tảng đá lớn đập chết thì là bị tang thi cắn chết, hoặc lại bị chim biến dị mổ mất đầu……

Gần một tuần, thương pháp tiến bộ thần tốc!

Nhưng sắc mặt cũng ngày càng tái nhợt!

Cuối cùng, đến thứ Sáu, cả ba quyết định nghỉ ngơi một tuần rồi mới luyện tiếp.

Luyện thêm nữa thật sự sẽ phải hoài nghi nhân sinh……

……….

…………

Mã ID của bài viết này là: 39103

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!