Chương 68: Tinh thần lực ức chế tề

“Qua kiểm tra, tinh thần lực của ngài là A, thể năng là A+.”

Tinh thần lực từ A+ trở về A cấp, Hoàng Yến đẩy nắp khoang trí não ra. Bác sĩ gia đình Đào Đức đã thông qua quang não của mình để xem được tình hình kiểm tra mới nhất.

“Loại thuốc mới này hiệu quả áp chế không tệ, mức tinh thần lực của ngươi đã trở về A, có phải đầu không còn đau nhiều như trước nữa không?

Thể năng tăng lên là tin tốt! Chờ thể năng của ngươi đột phá S cấp thì không cần phải tiêm ức chế tề thường xuyên như vậy nữa!”

Hoàng Yến vẫn mang bộ dạng ỉu xìu đó. Nghĩ đến việc mình đã nỗ lực như vậy mà thể năng mới chỉ đạt A+, hắn liền cảm thấy cuộc đời vô vọng……

Cho dù lên đến S cấp, nhưng so với tinh thần lực SS vốn có của hắn vẫn còn kém một cấp…… Từ A lên A+ hắn đã mất ba năm, vậy từ S lên SS chẳng phải sẽ phải luyện đến chết sao?

Bác sĩ Đào Đức lại chỉ cảm thấy vui mừng. Sau khi gửi báo cáo kiểm tra sức khỏe cho cha của Hoàng Yến, ông đi đến trước mặt thiếu niên mà mình đã nhìn từ nhỏ đến lớn:

“Gần đây huấn luyện vất vả lắm phải không? Nhưng nhìn từ báo cáo thì dinh dưỡng của ngươi không hề thiếu, các chỉ tiêu của cơ thể đều rất cân đối, không cần kê thêm thuốc bổ sung nữa. Ngươi có thể tự chăm sóc bản thân tốt như vậy, ta cũng yên tâm rồi.”

Hoàng Yến nghe bác sĩ gia đình nói vậy thì sửng sốt một chút. Gần đây hắn đau đầu đến mức căn bản đã quên mất chuyện uống thuốc bổ sung……

Nếu nói đến dinh dưỡng…… Bất kể là ở thực đường, hành lang trường học, hay lúc luyện tập buổi tối, chỉ cần gặp Vương Thiên Vi, trong túi hắn sẽ chẳng hiểu sao có thêm một túi dịch dinh dưỡng. Người kia giống như một chiếc máy bán dịch dinh dưỡng biết đi…… Mà hắn cũng chưa từng để ý.

“Là dịch dinh dưỡng Dập Đạt……”

Đào Đức không nghe rõ.

“Ừm?”

“Ta nói, gần đây ta uống dịch dinh dưỡng Dập Đạt.”

Bác sĩ Đào Đức trầm ngâm một lát:

“Dập Đạt sao? Dịch dinh dưỡng nhà bọn họ nhiều năm như vậy quả thật vẫn chưa từng xảy ra vấn đề gì…… Nhưng với tình trạng của ngươi mà nói, dinh dưỡng như vậy mà cũng đủ sao? Vậy cũng khá có tâm.”

Hoàng Yến khẽ cười một tiếng:

“Có lẽ là loại cao cấp, nghe nói còn bổ sung thêm nhiều canxi hơn, chắc cũng sắp được đưa ra thị trường. Đào thúc đến lúc đó có thể xem thử, mua cho con gái ngài một ít.”

Đào Đức khựng lại nửa nhịp:

“Ách…… Được.”

Hoàng Yến hình như chưa bao giờ chủ động đề cử thứ gì cho ông, đặc biệt là thứ dành cho Giai Giai……

“Ngươi ở Kỳ Lân hình như sống cũng không tệ, có người bạn nào khiến ngươi vừa mắt không?”

Hoàng Yến rũ mắt, không trả lời. Đào Đức bất đắc dĩ nói:

“Phụ thân ngươi rất nhớ ngươi……”

“Vậy bảo ông ấy tự mình đến hỏi.”

“…… Ngươi biết người kia không giỏi ăn nói mà.”

“Ồ? Đối mặt với Lâm Tuyết và Hoàng Hạo Diễm, ta không cảm thấy ông ấy không giỏi ăn nói.”

“Hoàng Yến……”

Đào Đức biết mình không nên xen vào chuyện gia đình họ Hoàng. Nhưng đứa trẻ Hoàng Yến này là do ông nhìn lớn lên…… Mẫu thân ruột của hắn chính là một vị quan chỉ huy.

Tinh thần lực SS đặt ở bất kỳ tinh cầu nào cũng đều là thiên tài có một không hai!

Nhưng lúc mới sinh ra, thể năng của hắn vậy mà chỉ có C+, suýt chút nữa đã không sống nổi!

Ban đầu, một tuần phải tiêm dược tề ức chế tinh thần lực một lần. Ông cũng không biết đứa trẻ ấy đã kiên trì vượt qua như thế nào.

Mấy năm nay trải qua quá trình huấn luyện gần như khắc nghiệt, thể chất mới liên tục tăng ba cấp…… Có đôi khi nhìn đứa trẻ ấy mồ hôi đầy mặt, ông đều cảm thấy đau lòng!

Sau đó, mẫu thân Hoàng Yến chết trong một trận thú triều……

Hoàng Thái Hòa cảm thấy đứa trẻ còn nhỏ, không thể không có mẹ, nên lại cưới một vị phu nhân vào cửa.

Nhưng Hoàng Yến là người thế nào?

Từ nhỏ tâm trí đã vượt xa người thường!

Ngay tại chỗ, hắn liền cãi nhau một trận lớn với Hoàng Thái Hòa, còn nói nếu đã đưa ra quyết định thì cần gì phải đến trước mặt hắn diễn thêm một lần?

Từ đó về sau, hai cha con càng ngày càng ít nói chuyện với nhau…… Không bao lâu sau, vị phu nhân mới lại sinh con, tình cảm cha con càng trực tiếp rơi xuống mức đóng băng.

Từ việc Hoàng Thái Hòa thường xuyên tìm ông hỏi thăm tình hình Hoàng Yến có thể thấy, ông ấy vẫn rất để tâm đến đứa trẻ này. Chỉ là biết năm đó mình làm không đúng, lại không nói ra được mà thôi?

Nghe nói lần này còn quyên tặng một tòa nhà cho Kỳ Lân, ai…… Đúng là tạo nghiệt mà.

“Thôi, hai cha con các ngươi đều có suy nghĩ riêng, ta không xen vào nữa.

Thể chất tiến giai là chuyện lớn, ta sẽ nói với ba ngươi.”

“Mặt khác ta kê cho ngươi thêm ba liều ức chế tề. Nếu trong khoảng thời gian này thể chất lại tiến giai, nhớ báo cho ta.”

Hoàng Yến bất đắc dĩ trợn trắng mắt:

“Đào thúc, ngươi coi trọng ta quá rồi! Bán thú nhân cũng đâu có tiến giai nhanh như vậy……”

“Ha ha, đều đã A+, cách S còn xa sao? Biết đâu được!”

“…… Ta bảo người đưa ngươi về.”

“Không cần, khó khăn lắm mới đến một chuyến Sóc Mạc Tinh, không mang chút quà về thì Giai Giai sẽ không vui.”

Hoàng Yến đã trở về phòng mình, vừa vào cửa liền lao thẳng vào khoang ngủ:

“Đặc sản hoa hồng thạch của Sóc Mạc Tinh, sâu chiên, phố buôn bán đều có……”

Chẳng bao lâu sau liền không còn tiếng động.

Bác sĩ Đào Đức thu dọn đồ đạc của mình, nhìn thoáng qua người đang ngủ say trong khoang ngủ.

Tiêm ức chế tề sẽ khiến người ta trở nên uể oải và thích ngủ…… Hoàng Yến hiện tại đã quá quen với tác dụng phụ của thuốc.

Phòng ngủ của cậu thiếu niên cũng giống hệt bên ngoài, một màu đen trắng.

Cả căn hộ thậm chí chẳng có mấy món đồ nội thất, ngược lại, thiết bị tập luyện lại chiếm gần hết phòng khách……

Hoàng Thái Hòa về tiền bạc sẽ không bạc đãi đứa con trai này.

Nhưng nơi Hoàng Yến ở hoàn toàn khác với căn phòng chất đầy đủ loại mô hình cơ giáp của Hoàng Hạo Diễm, cũng khác với căn phòng màu hồng phấn của Giai Giai.

“Ai……”

Bác sĩ Đào Đức thở dài.

Tinh thần lực song S đối với đứa trẻ này, rốt cuộc không biết là phúc hay họa. Rõ ràng là một thiên tài, vậy mà chỉ có thể dựa vào ức chế tề mỗi tháng để giữ mạng……

Đứa con trai do mẹ kế của hắn sinh ra là cấp S, còn Hoàng Yến lại chỉ có thể ngụy trang mình dưới cấp A.

Từ nhỏ đến lớn bên cạnh chẳng có lấy một người bạn thật lòng, cha hắn lại là kiểu người chỉ biết ném tiền mà không biết nói chuyện.

Giúp Hoàng Yến đóng cửa phòng, Đào Đức nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi căn hộ.

Hy vọng đứa trẻ này ở Kỳ Lân có thể kết giao được vài người bạn tri kỷ…… Hoặc yêu đương cũng được a!

Ông ấn nút đi xuống của thang máy.

“Leng keng.”

Cửa thang máy mở ra. Bên trong đứng một cô bé tóc đen trắng. Đào Đức không nhịn được nhìn nàng thêm một cái.

“Chào ngài!”

Cô bé tràn đầy sức sống chào hỏi ông.

“Chào cháu.”

Người Sóc Mạc Tinh đúng là nhiệt tình thật.

“Ngài là người nhà của Hoàng Yến sao?”

Vương Thiên Vi thấy có người từ tầng của Hoàng Yến đi ra thì tò mò hỏi.

Tòa nhà này đều là căn hộ riêng biệt, mỗi tầng một nhà. Người này trước đây nàng chưa từng gặp.

Đào Đức lúc này mới nhìn kỹ cô bé trước mặt:

“Cũng xem như người thân đi…… Cháu quen Hoàng Yến?”

“Ta là bạn cùng lớp của hắn! Ta sống ngay tầng trên của hắn!”

“Ồ ~”

Đào Đức đột nhiên nhớ ra. Khoảng thời gian trước ông còn xem qua diễn đàn Kỳ Lân, tần suất cô bé này xuất hiện cùng Hoàng Yến quả thực rất cao……

Khuôn mặt ông lập tức trở nên hiền từ:

“Vậy bạn học, cháu với Hoàng Yến quan hệ có tốt không?”

“Bọn ta ngày nào cũng cùng nhau ăn cơm, buổi tối còn cùng nhau luyện tập, vừa rồi bọn ta còn gặp nhau nữa! Hắn nói có việc nên đi trước, hóa ra là trong nhà có người tới!”

“Ra là vậy! Thúc thúc có một chuyện muốn nhờ cháu……”

—-

Mã ID của bài viết này là: 39124

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!