Chương 103: Thiết kế đồ bán sao?

Sau một đêm ngủ ngon, Vương Thiên Vi vừa tỉnh lại liền nhận được một loạt tin nhắn từ những người mà nàng không quen biết, tin nhắn cứ thế oanh tạc tới tấp.

Mở ra xem, tất cả đều là tin nhắn xin lỗi……

Không ít người từng bị nàng “dọn sạch” cũng chạy tới kết bạn với nàng, thậm chí vì lỡ nói thêm vài câu mà phải xin lỗi đến mấy lần!

Còn có người nói thẳng rằng trước kia mình mắt chó xem thường người khác, cầu nàng giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn họ một lần……

“Không đến mức đó chứ?”

Chẳng qua chỉ là để gia trưởng đưa bọn họ về nhà thôi mà, cho dù bị giáo dục một trận thì cũng đâu đến mức bị dọa thành như vậy chứ?

Vừa xem tin nhắn vừa xuống lầu, ba người còn lại trong nhà cũng vừa ngồi vào bàn, chuẩn bị ăn sáng.

“Sớm a, Thiên Vi.”

“Sớm… Ba, hôm qua ba đã gửi bao nhiêu video vậy? Hôm nay có rất nhiều người tìm con xin lỗi! Có người con còn chẳng quen biết, vậy mà cũng nói gì đó như bị khoa học kỹ thuật Thái Hòa cho vào danh sách chặn……”

Vương Dập và Trình Âm liếc nhau.

Thái Hòa?

Vương Khai Vũ nghiêng đầu nhìn lướt qua một loạt lời xin lỗi đang được chia sẻ trên màn hình của chị mình, mặt không cảm xúc bấm “Xóa sạch toàn bộ”,

“Không cần quan tâm đến bọn họ. Giản thúc thúc chẳng phải đã nói người trưởng thành phải học cách chịu trách nhiệm với lời nói của mình sao?”

Vương Thiên Vi kinh ngạc nhìn hắn,

“Nhớ nhanh vậy sao!? Được đấy, con trai trưởng thành rồi!”

Vương Khai Vũ đưa đĩa trái cây bên tay trái sang.

“Mau ăn đi ngươi……”

“À, nghỉ hè ngươi không định đi đâu chơi à?”

“Hôm qua chẳng phải đã chơi rồi sao? Ngươi đã cố gắng như vậy, ta cũng không thể tụt lại phía sau.”

Vương Thiên Vi cắn một miếng táo.

“Ta không giống ngươi.”

Vương Khai Vũ vừa ngậm bánh mì vừa nhìn chị mình.

“Ta chính là thiên tài đấy!”

“……”

Đây chẳng lẽ chính là vật cực tất phản trong truyền thuyết?

Trước kia bị kìm nén quá lâu, một khi buông ra thì bật ngược còn dữ dội hơn!?

Đi nhờ xe của tiểu đệ, Vương Thiên Vi đến Thái Hòa. Vừa bước vào phòng làm việc, nàng đã nhìn thấy Giản Cảnh Du và Hoàng Yến với vẻ mặt mệt mỏi.

Sau một thoáng kinh ngạc, nàng không nhịn được phun tào.

“…… Chỉ mới qua một đêm thôi mà, không cần đến mức ngay cả vẻ ngoài cũng như già thêm một tuổi chứ!?”

Tối hôm qua hai người vẫn còn mang dáng vẻ vương tử quý tộc, hôm nay mí mắt đã sưng lên, râu cũng lún phún mọc ra……

Cơ giáp của Hoàng Yến lúc này đang “nằm” trên sàn phòng làm việc của nàng, còn Giản Cảnh Du thì ngồi bên cạnh.

“Tối qua bọn ta thức trắng đêm tới đây thử cơ giáp… Đánh nhau cũng ngầu a, Mã tỷ!”

“Thức cả đêm sao!? Đúng là hai đứa trẻ con!”

Miệng tuy nói vậy, khóe môi nàng lại không tự chủ được mà cong lên! Đây chính là sức hút của chiếc cơ giáp do chính Vương Thiên Vi nàng thiết kế và chế tạo ra!

Nàng đi nhanh hai ba bước tới bên cạnh.

“Ta nói cho ngươi biết, riêng cái khoang điều khiển này thôi là ta đã tốn bao nhiêu công sức……”

Trong mắt Hoàng Yến toàn là những tia máu đỏ, tóc cũng rối tung, nhưng nụ cười trên mặt lại chân thành hơn bao giờ hết.

“Hỏa lực và lượng vũ khí mang theo đều vượt trội, cơ giáp còn có thể nâng cấp tiếp, khả năng phòng ngự càng là kéo đầy thanh, tất cả đường truyền và bố trí đều dựa theo thói quen của ta. Trong thời gian ngắn như vậy, còn phải cẩn thận để không bị ta phát hiện, các ngươi vất vả rồi…… Cảm ơn.”

“Cảm ơn các ngươi. Đây thật sự là món quà dụng tâm nhất mà ta từng nhận được!”

Khung xương cơ giáp của hắn còn tốt hơn cả chiếc Vương Thiên Vi làm cho chính mình! Tỷ lệ linh hợp kim rõ ràng cũng cao hơn!

Khoang điều khiển có tầm nhìn toàn cảnh độ nét cao, còn được bổ sung các chức năng hỗ trợ như tự động khóa mục tiêu và tấn công chính xác! Lớp vảy cơ giáp ngoài cùng cũng đủ cứng rắn nhưng không hề trở nên nặng nề một cách ngu ngốc!

Khả năng truyền cảm tinh thần lực siêu nhanh nhạy khiến hắn điều khiển lên gần như chẳng tốn chút sức nào! Liên tục thực hiện những động tác lớn cũng sẽ không xảy ra tình trạng quá nhiệt hay giật lag!

Huống chi bên ngoài khoang điều khiển còn có thêm một lớp lá chắn phòng ngự, hệ thống phóng đạn cũng là mẫu tiên tiến nhất hiện nay của Thái Hòa……

Hắn đã tự mình thử suốt cả đêm mà vẫn còn rất nhiều chỗ chưa khám phá hết!

Vương Thiên Vi và Giản Cảnh Du đều không nhịn được mà “Hắc hắc hắc” cười toe toét.

Không có chuyện gì khiến người ta vui hơn việc thứ mình bỏ bao công sức làm ra được người khác thật lòng yêu thích!

“Cũng không tốt đến mức ngươi nói đâu ~”

“Rất tốt.”

Sau khi có cơ giáp mới, mỗi ngày Hoàng Yến đều phải ở lại sân thí nghiệm cơ giáp của Thái Hòa để tiến hành đủ loại mô phỏng!

Hôm nay nã hai quả đơn binh đạn đạo, ngày mai lại ra sân lớn nhất, đón gió cấp mười mà lăn qua lăn lại……

Liên tục thử nghiệm suốt ba ngày, vậy mà chẳng tìm ra nổi một chỗ cần sửa!

Các nhà thiết kế của Thái Hòa muốn giả vờ không nhìn thấy cũng không được!

Được rồi, được rồi! Biết rồi!

Biết đại thiếu gia có một người bạn là thiên tài cơ giáp sư, mới mười tám tuổi đã có thể làm ra cơ giáp siêu A cấp!

Cũng không cần ngày nào cũng lấy cơ giáp S cấp do bọn họ thiết kế ra để đối chiếu số liệu nữa chứ!

“Khả năng phòng ngự với lượng hỏa lực mang theo còn không bằng ta sao? Chậc.”

Chỉ một tiếng “Chậc” thôi, dường như chẳng nói gì, nhưng lại giống như đã nói hết tất cả!

Vốn ban đầu chỉ có các cơ giáp sư B cấp và A cấp cảm nhận được thế nào gọi là “bị cuốn đến không thở nổi”, giờ thì không ít cơ giáp sư S cấp cũng bắt đầu nói mát rồi!

Hiện tại thì tốt rồi, các cơ giáp sư B cấp và A cấp đều đã thả lỏng!

Một tháng rưỡi làm ra hai chiếc cơ giáp siêu A cấp, căn bản không phải người bình thường có thể làm được……

Cho dù có thật sự vào Thái Hòa tranh giành thì cũng chẳng phải phần cơm của bọn họ.

Các cơ giáp sư S cấp gần đây lại trở thành những người thường xuyên phải tăng ca nhất!

Không thể nào!

Vật liệu A cấp? Chỉ tổn thương 2%!? Nàng rốt cuộc làm thế nào được!?

Bộ phận thiết kế cơ giáp liên tục đề nghị Hoàng Thái Hòa giữ người lại, cho dù mỗi năm chỉ đến thực tập một thời gian vào kỳ nghỉ hè cũng đã đáng giá!

Sau đó thấy không có động tĩnh gì, lại đề nghị ít nhất phải mua bản thiết kế chiếc cơ giáp của đại thiếu gia!

Đỡ được một quả mini đơn binh đạn đạo mà mức tổn thương chỉ nằm trong 2%! Có thể cứu được bao nhiêu chỉ huy!?

“Cho dù không phải vì lợi nhuận! Vì nâng cao độ an toàn của chúng ta cũng phải mua a!! Chủ tịch!”

Hoàng Thái Hòa nghe tổng giám bộ phận thiết kế cơ giáp báo cáo, lập tức nhớ đến những lời con trai mình nói cách đây không lâu.

“Tương lai không nghi ngờ gì nàng sẽ trở thành ‘siêu cao giai’, làm ra những cống hiến to lớn cho Liên Bang!”

Thật đúng là để hắn nói trúng……

“Ta biết rồi.”

“Vậy ta lập tức đi tìm nàng nói chuyện!?”

Tổng giám bộ phận thiết kế quả thực nóng lòng muốn đi ngay.

Trước kia những chuyện như thế này đều do hắn đi làm, lần này hẳn cũng không ngoại lệ.

Là bạn của đại thiếu gia mà, hắn biết rồi! Tuyệt đối sẽ không vì mình là tiền bối mà tùy tiện đối đãi!

Hoàng Thái Hòa lại nói.

“Không, để ta đi……”

Tùy tiện phái một người qua, lỡ Hoàng Yến tiểu tử kia không hài lòng thì chuyện này chắc chắn sẽ phải hủy…… Đến lúc đó lại không để ý đến hắn, rồi cũng chẳng biết sẽ chạy đi đâu nữa.

Trước tiên cứ gửi tin nhắn hỏi con trai một chút thì hơn……

Bên này, Vương Thiên Vi đang tra dầu bôi trơn vào ổ trục cho chiếc cơ giáp của mình, Giản Cảnh Du và Hoàng Yến cũng ở bên cạnh hỗ trợ.

Hai người đi theo nàng ở phòng làm việc lâu như vậy, đã vô cùng quen thuộc với kết cấu cơ giáp. Bây giờ ngay cả việc tự bảo dưỡng cơ giáp cũng có thể tự mình làm!

Hoàng Yến nhận được tin nhắn của cha mình, giơ cánh tay lên suy nghĩ hồi lâu.

“Vương Thiên Vi, bản thiết kế chiếc cơ giáp kia của ta, ngươi có định bán không?”

Vương Thiên Vi từ chỗ mắt cá chân của cơ giáp thò đầu ra.

“Có thể bán sao?”

Hoàng Yến gật đầu.

“Nếu ngươi muốn bán, ta có thể giúp ngươi thương lượng giá cao hơn một chút!”

Hai mắt Giản Cảnh Du sáng lên, nhìn về phía Mã tỷ của mình:

“Cơ hội phát tài tới rồi!”

Vương Thiên Vi cũng dừng động tác trong tay.

“Được a, vậy ngươi giúp ta làm! Bán được tiền ta mời ngươi ăn cơm!”

Hoàng Yến cười cười.

“Bán cho Thái Hòa được không?”

“Nhà ngươi à! Vậy thì ta quá yên tâm rồi! Ngươi cứ xem mà làm…… Khoan!”

Vương Thiên Vi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó,

“Nếu là Thái Hòa …… Có phải sẽ được dùng cho cơ giáp quân đội không!?”

Hoàng Yến suy nghĩ một chút.

“Loại kết cấu cơ giáp thiên về phòng ngự này, quân bộ hẳn là bên cần nhất, đặc biệt là chỉ huy và cơ giáp sư.”

Vương Thiên Vi vừa hưng phấn vừa căng thẳng.

“Vậy đồ của ta có dùng được không? Nếu thật sự đưa lên chiến trường, ta còn chưa thử nghiệm qua……”

Hoàng Yến lập tức hiểu được điều nàng lo lắng.

“Quân bộ cũng có rất nhiều cơ giáp sư cao giai, giống như Bối Liễu vậy.

Bọn họ nhất định sẽ căn cứ vào tình hình thực tế để tiến hành cải tiến, ngươi không cần phải lo lắng những chuyện này.”

“Được!”

Vương Thiên Vi hưng phấn nói!

Ai mà không muốn có chút cống hiến cho quốc gia chứ!

Nửa giờ sau, Hoàng Thái Hòa nhìn con số con trai gửi tới mà rơi vào im lặng. Thằng nhóc này chẳng lẽ tự mình ở bên ngoài mở một công ty chế tạo cơ giáp mà hắn không biết!? Hắn còn nhớ mình là Thái Hòa thiếu gia sao?

Mã ID của bài viết này là: 39205

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!