Chương 265: Thương cơ

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành

Kiều Hồng Diệp quỳ gối ở bên cạnh bàn, tự trọng trong lòng đã phá thành tunwfgmanrh nhỏ, bị người khác dùng ánh mắt chán ghét, cảm giác kia như có vô số búa tạ đánh vào trái tim của cô, làm cô run rẩy, sợ hãi.

Cô sợ hãi chính mình vĩnh viễn sẽ đềulà như vậy, vĩnh viễn bị người khác khinh thường.

“Tưởng gia, rốc cuộc các người có chịu viết giấy nợ hay không?” suy nghĩ của Kiều Hồng Diệp bị đánh gãy, sinh sôi rùng mình một cái.

Rụt rụt đầu, từ từ bò tránh, thật cẩn thận không dám hé răn.

Cảnh Vân Chiêu thực sự đã thay đổi.

Trước kia tuy rằng cô liên tiếp tính kế Cảnh Vân Chiêu, nhưng trong lòng cô vẫn là cảm thấy Cảnh Vân Chiêu chính là cái người khác họ không được yêu thương, một dã nha đầu, chỉ cần cô tùy tiện động miệng một chút, Cảnh Vân Chiêu sẽ không còn chỗ dung thân, không có bất luận đường sống phản bác, nhưng sự tật là, không biết bắt đầu từ khi nào, lời nói của cô đã không còn hiệu quả, không hề có người tin tưởng, thậm chí tất cả mọi người đều cho rằng lời của Cảnh Vân Chiêu mới là đúng.

Kiều Hồng Diệp khẽ cắn môi, cúi đầu, thu liễm không cam lòng trong mắt mình.

Mà Tưởng Hạ bị người vây quanh ở bên kia, cũng không quản tới cô ta, hơn nữa nhìn một phòng người càng thêm bạo động, thậm chí còn một bộ dáng muốn đánh người, Tưởng Hạ cũng là túng quẫn.

“Mẹ… mẹ, mẹ viết giấy nợ đi.” Rốt cuộc Tưởng Hạ mở miệng nói với mẹ Tưởng đang bị dọa tới cả người lạnh băng ở bên kia.

Mẹ Tưởng hung hăng lắc đầu, một nhà hai mươi vạn, đó chính là sáu mươi vạn a!

Hơn nữa đồ vật trong quán đều bị đổ bể, sinh ý quán trà khẳng định cũng sẽ bị hao tổn, còn có chồng bà ở bên kia, dù sao cũng phải tốn một ít tiền mới có thể đem người bảo lãnh ra, qua lại một chút tổn thất có thể không chỉ là sáu mươi vạn.

Bà cũng là người làm ăn, rõ ràng biết hiện tại nếu viết giấy nợ, khẳng định đả kích đối với nhà họ sẽ không nhỏ.

Ba người kia tuy rằng đã vào bệnh viện, nhưng hiện tại cũng không có việc gì, liền tính muốn bồi tiền, cũng không dùng nhiều như vậy. Một nhà hai vạn khối là đủ rồi đi?

“Không được! Không thể viết!” Mẹ tưởng giãy dụa nói.

“Không viết đúng không?” Đối phương hừ lạnh một tiếng, trực tiếp túm Tưởng Hạ qua: “Đừng cho ta chúng ta không đánh phụ nữ liền không có việc gì, đây là con trai của bà đi? Đừng trách chúng tôi động thủ!”

Nguyên bản đối phương cũng không muốn đánh người, bất quá chỉ là đánh ngã một ít đồ vật hù dọa đôi mẹ con này mà thôi, ai biết con trai nhà họ Tưởng lại là người như vậy, tuổi còn nhỏ tâm địa lại ác độc, hướng về phía họ nói những lời kia, chuyện này cũng không thể bỏ qua.
Nói xong, một chân liền đá về bụng của Tưởng Hạ.

Bất quá Tưởng Hạ rốt cuộc còn chưa có thành niên, cho nên đám người cũng để lại tâm nhãn, cũng không phải ra lực rất lớn, nhưng lại đem Tưởng Hạ đánh ngã trên mặt đất, ngao ngao kêu vài tiếng.

Mẹ Tưởng vừa thấy, đau lòng tới cực điểm.

Lại trong chốc lát, lúc này thực sự không chịu được cảnh nhìn con trai bị khổ, vội vàng đồng ý.

Ba tấm giấy nợ, một phân cũng không ít.

Hai mẹ con nhà họ tưởng vừa rơi nước mắt vừa viết, lại đối với nhóm người không ngừng xin lỗi, lúc này mới coi như kết thúc một hồi trò khôi hài.

Cửa quán trà mở ra, lúc này Cảnh Vân Chiêu mới rời đi, bóng dáng lãnh ngạo càng làm Kiều Hồng Diệp ghét tới cực hạn.

Cảnh Vân Chiêu rời quán trà xong, trong lòng hiện lên một ít ý tưởng.

Trà bên trong quán trà Tưởng gia còn không tốt bằng trà trong không gian của cô, tuy rằng lợi nhuận quán trà so ra kém công ty, nhưng cũng lại có chỗ tốt, người uống trà giống nhau đều là người thanh cao, hết thảy đều là người trong thương giới cùng chính giới muốn biểu hiện tự thân khí chất, sẽ nhiều tiếp xúc với những người này.

Nếu mở quán trà đủ tốt, đối với cô cũng có chút bổ ít.

Nghĩ như thế, Cảnh Vân Chiêu dứt khoát lắc lư một vòng ở phụ cận, nhưng thật ra làm cô nhìn thấy được một vị trí không tồi.

(Cảm nghĩ của Nhất: Nhất cảm thấy đám người nhà của ba người bị ngộ độc kia cũng quá mức vô lý. Người thân bị như vậy tuy sẽ tức giận, nhưng không thể đập phá đồ đạc của người ta, thứ hai không thể đánh người ép buộc người ta bồi thường. Nếu ai cũng như họ, luật pháp dùng để làm gì?)

<<<CHUONGTRUOC

CHUONGKE>>>