Chương 56 Uống lộn thuốc

Editor: Ni

Hôm nay Tiêu Hải Thanh mặc một cái áo khoác màu đen, tóc dài cột cao, tuy rằng không có trang điểm nhưng mặt vẫn trắng, khí chất nhìn qua cũng thành thục rất nhiều, mang theo vài phần ý vị giỏi giang.

Cảnh Vân Chiêu cười nói: “Vừa mới đi lấy tiền cho nên mới tới chậm một chút” Lại nhướng mày hỏi: “Diệp Thanh cũng những người đó tới rồi?”‘

Diệp Thanh bĩu môi: “Còn không phải, bọn họ tới sớm, hiện tại đã ở trong đại sảnh. Đúng rồi, vừa mới nãy còn hỏi tao mày đâu rồi đấy, nói là nếu ăn không đủ no, nó liền mời khách thêm vài món thức ăn.”

Người này sao!

Nguyên bản Tiêu Hải Thanh cũng không có ý tứ cùng Diệp Thanh hơn thua cao thấp, chỉ là nói cho nàng ta biết Cảnh Vân Chiêu cũng không phải dễ bị khi dễ thôi. Nhưng tính tình Diệp Thanh cũng đủ lớn, mấy ngày qua luôn ở sau lưng châm chọc mỉa mai. Cô cùng với Cảnh Vân Chiêu cũng không quá mức so đo, nhưng đối phương thật là không chịu dừng.

“Nếu nó muốn kêu thêm vài món thức ăn, vậy liền như ý nó không được sao? Đi, chúng ta lên lầu đi!” Cảnh Vân Chiêu túm tay Tiêu Hải Thanh đi vào bên trong cửa pha lê.

Tiêu Hải Thanh bị thái độ của Cảnh Vân Chiêu làm cho sửng sốt, có chút hoảng hốt.

Cảnh Vân Chiêu cũng không phải người nhiệt tình như vậy. Hôm nay là làm sao vậy? Ở nhà… uống lộn thuốc?
Lúc này mặt mày Cảnh Vân Chiêu điều mang ý cười, cả người khí chất cũng thay đổi vài phần, mang theo nồng đậm tự tin. Khóe môi mang theo độ cung giống như ánh mặt trời, không giống trước kia tử khí trầm trầm đạm nhiên lạnh lùng.

Cái này… nhưng là do ba trăm vạn tác động đến đấy!
Đương nhiên Cảnh Vân Chiêu còn chưa thỏa mãn với khoản tiền thu vào này, chỉ cảm thấy cánh cửa thế giới mới đã mở ra, mơ hồ cảm giác được chính mình hẳn là hướng về phía mặt trời kia mà nỗ lực.

Kiếp trước cô vẫn luôn sống trong không gian âm u, không có cơ hội tiếp xúc với nhiều tiền tài hay tình yêu sự nghiệp, nhưng trời cao cho cô cơ hội trùng sinh tới, còn có cái không gian nghịch thiên. Trọng sinh lại mới mấy ngày ngắn ngỉn, nhưng nhân sinh đã cùng đời trước khác nhau rất lớn. Nàng trước kia còn nghĩ sẽ thuận theo tự nhiên mà sinh hoạt, chỉ cần sống tốt hơn so với kiếp trước.

Nhưng hiện tại… ba trăm vạn… căn bản là không đủ.

Cô muốn là một nhân sinh chân thật, tràn ngập vô hạn khả năng…
Đã chết qua một lần, đời này còn có cái gì đáng sợ nữa..

Hai người vừa vào đại sảnh, liền nhịn không được bị thiết kế xa hoa ở đây làm cho khiếp sợ. Khách sạn này trên dưới mười mấy tần, chính giữa giống như một cái hình trụ bị đào trống, phát ra ánh sáng, lóe màu quan đèn thủy tinh tràn ngập sắc thái lãng mạn. Mà phía dưới đèn treo thủy tinh kia là một con suối nhỏ, bên trong còn có một ít cá chép đỏ bơi lội qua lại.

Tuy nói trong đại sảnh trước sau có khoảng trăm cái bàn, nhưng mỗi cái đều có một không gian độc lập, không hề có cảm giác chen chút hỗn độn. Tương phản, làm cho người ta kinh ngạc cảm thán chính là trong khách sạn lại mang theo một điểm trống trải yên tĩnh.

Vị trí bàn của Diệp Thanh cũng không phải vị trí thật tốt, hoặc là nói, là ở chỗ lỗi đi thường có khách qua lại. Vị trí này so với những chỗ khác sẽ làm người ta có cảm giác không gian riêng bị xâm phậm, có chút không được thoải mái.
“Cảnh Vân Chiêu, nếu các cậu không có chỗ ngồi liền nói, cứ tới đây ngồi cũng tốt. Hôm nay sinh nhật tớ, ngày vui vẻ như vầy, tớ sẽ không so đo với các cậu” Diệp Thanh vừa thấy hai người đi ngang qua lập tức cười khanh khách nói.

Hôm nay ả ta mặc một thân váy màu hồng phấn, bên ngoài là áo khoác khảm nhung. Ở trong khách sạn sang trọng này nhìn qua thực cũng không đến mức quá nổi bật, nhưng nếu đi ra ngoài, nhưng lập tức trở thành tiêu điểm chú ý. Khẳng định động lòng người.

 

Chương kế>>>