☆, Chương 04: Nam tử.

Edit and Beta : Hoa Anh Túc Độc.

Đứa nhỏ xấu xa bị đánh chạy, Hoa Vân cảm động mặc Hoa Vũ dắt tay dù nàng vẫn đen mặt lạnh lùng.
Hoa Vũ ngẩng đầu lên nói: “Ca ca, muội sao lại cảm thấy tỷ tỷ hôm nay rất vui vẻ?”
Đúng, tỷ tỷ đang rất vui vẻ.
“Ta nói bắt thỏ cho muội ấy.”
Hoa Vân. . . Bắt được rồi hãy nói.

Hoa Băng gật đầu nhỏ: “Lần này không cho nhị thúc cầm đi.”
“Đúng vậy, tổ mẫu đã nói, nếu hắn dám đoạt, ta sẽ cho hắn một trận.”
Hoa Vân theo bọn họ lên núi. Núi cũng không xa, Hoa Vân vừa đi vừa thất thần. Lúc mạt thế xảy ra, nàng còn rất nhỏ, nhỏ đến nỗi không nhớ được bóng dáng cha mẹ ,người thân, dĩ nhiên cuộc sống tươi đẹp trước đó nàng tự nhiên cũng không biết, nhưng nàng đã được xem qua các hình ảnh 2D 3D ghi lại, nhưng dù sao nàng cũng không có tự mình trải qua nên cũng không bao nhiêu cảm tưởng. Nay đi giữa khung cảnh tươi đẹp thái bình này lại khiến cho nàng có một loại cảm giác không chân thực.

Trong núi cỏ sẽ không kết thành lưới lớn ăn thịt người, cây cũng không đột nhiên cúi xuống đem người nuốt trọn, hoa càng sẽ không phóng lửa phun nước phun chất độc, tất cả đều an lặng yên tĩnh không nhúc nhích. Trên đất con kiến bận rộn, nó rất nhỏ, giống như sách viết, một ngón tay có thể nghiền chết một mảng lớn. Chim nhỏ cũng không giống, từ xa nhìn thấy người liền bay mất, làm sao có việc hung hăng bay tới hút tủy não người? Mọi thứ ở đây đều xinh đẹp nhu nhược.
Thấy Hoa Lôi tiện tay xua một cái, mấy con côn trùng nhỏ liền bị hắn bắt được mấy con, mở lòng bàn tay ra chỉ có vài điểm đen. Hoa Lôi ghét bỏ mà lau ở trên quần áo.

Hoa Vân đột nhiên hiểu được vì cái gì tổ chức liên minh buông tha cho hành tinh mẹ. Con người có trí tuệ nhất, đứng ở đỉnh cao quan sát chúng sinh, đột nhiên đến một ngày, tất cả đều thay đổi. Động vật ăn thịt ăn thịt người, ăn cỏ cũng ăn thịt người, ngay cả những người bị biến thành thây ma cũng coi đồng loại của mình là mồi ăn ngon. Mọi thứ đều đem con người trở thành thức ăn. Luôn đứng ở đỉnh cao nay bị rơi xuống tầng cấp thấp nhất, sự chênh lệch một trời một vực này ai có thể chấp nhận? Dù sao máy bay có thể từ mặt đất bay đến bầu trời, nhưng con người không thể nào trở lại đỉnh vinh quang của mình.

Cho nên, những nhà khoa học cùng những kẻ thống trị mới có thể đưa ánh mắt ra bên ngoài tìm kiếm, không tiếc bất cứ giá nào tìm kiếm một hành tinh mới xinh đẹp, mà không phải đi cứu vớt hành tinh mẹ? Hoặc là nói, thời đại hoàng kim của con người đã qua, hành tinh mẹ đã không phải là hành tinh mẹ của bọn họ nữa. Cho nên, về sau mới có những cuộc di dân, nàng mới có khả năng rơi vào không gian xa lạ này. . .

Hoa Vân tự nhiên có chút đau buồn, nàng lại một người cô đơn, chiến hữu đồng bạn còn có hắn, tất cả đều đi xa, hao phí vô số nhân lực vật lực xây dựng lối đi không gian, hy sinh cả tính mạng cũng không làm được. . . Chỉ mong rằng mọi người bình an.
Một giây này, Hoa Vân thành kính nhìn bầu trời xanh lam mà nàng chưa bao giờ thấy qua mà chân thành cầu nguyện, trái tim đau quá. . .

“Trái tim đau quá. . .” Nam tử một tay che ngực một tay che mặt, khẽ nhắm hai mắt lại: “Ta không tin, ta không tin, chúng ta đã nói sẽ vĩnh viễn ở cùng một chỗ. . .”
Sau một lúc lâu, nam tử đứng thẳng, mở cửa đi ra ngoài.
Lối đi tràn ngập ánh sáng, tất cả được bao phủ bởi kim loại, những người đi qua đi lại vẻ mặt trang nghiêm, quần áo cách ly màu trắng khiến cả nhiệt độ của thân thể cũng bị cách ly.

Nam tử mặt không chút thay đổi đi đến trung tâm của phòng thí nghiệm, xuất ra thẻ chứng minh thân phận để đi vào. Soạt một tiếng, cửa mở. Bên trong có một nam nhân cao gầy đứng ở vị trí trung tâm, trước mặt hắn là mấy cái màn hình điện tử hư không trôi nổi, các loại số liệu ký hiệu nhanh chóng xuất hiện.
“Ta muốn đi tìm nàng. Tiến sĩ, thỉnh cầu ngươi giúp ta.”

Nam nhân được gọi là tiến sĩ cũng không xoay người.
“Ngươi có thể đi được?”
Nam tử nắm chặt tay: “Bọn họ không ngăn cản được ta.”
‘’ Được, vậy ngươi đi đi.” Tiến sĩ vẫn chưa xoay người.
Nam tử thiếu kiên nhẫn, đi đến trước mặt hắn: “Tiểu thúc, thúc giúp cháu đi.”
Giọng nói vừa quật cường lại ủy khuất.

Tiến sĩ vỗ tay một cái, màn hình hư không biến mất, gian phòng to lớn liền yên tĩnh.
“Cháu nên biết, dựa theo tập tính của đại đội săn giết thây ma, Hoa Vân bị thây ma vương cắn khẳng định sẽ lựa chọn tự bạo.”
“Có thể – – ”
Tiến sĩ giơ tay ngăn cản hắn, khuôn mặt tái nhợt không có một nếp nhăn, giống như một người không có tâm tình: “Ngay cả không có tự bạo, rơi vào hố đen chắc chắn không toàn thây.”
“Có thể – – ”

“Cho dù còn sống được, nàng cũng sẽ biến thành thây ma!”
“Không đúng! Tiểu thúc, chúng ta rõ ràng đã chứng minh được, virus không thể sống trong không gian, nàng sẽ không – – ”
“A, ta nói sai. Nàng không có bị nổ chết cũng sẽ ngã chết. Ngươi không cần hy vọng nữa.”
Tiến sĩ không hề bị lay động: “Chuẩn bị một chút, ngươi sẽ di dân trong lần sắp tới.”
Người thanh niên nắm tay thật chặt: “Tiểu thúc, thúc còn nhớ không? Lúc trước trên người cháu cài đặt máy thăm dò cao cấp nhất.”

Tiến sĩ nhìn vào mắt hắn, hắn đương nhiên còn nhớ, nếu như không phải là vì Hoa Vân chết, hắn đã sớm phải đi di dân, lúc trước nếu không phải bị thằng nhóc này quấn chặt lấy, hắn sao có thể đưa máy thăm dò cấp nhất còn đang trong giai đoạn thử nghiệm đưa cho nó?
” Số liệu bên trong. . .”
Tiến sĩ nhắm mắt lại: “Lấy ra!”
“Thúc sẽ giúp cháu chứ!”
“. . . Xem qua lại nói.”

Tay của người thanh niên khẽ vẫy một cái, một miếng chíp nho nhỏ lơ lửng ở trong không trung. Tiến sĩ đưa tay bắt lấy.
“Thật không ngờ, mặc dù số liệu không quá rõ ràng, nhưng đó là tín hiệu cho thấy sự tồn tại của một tinh cầu. . .”
“Tiểu thúc, nàng nhất định còn sống, cháu muốn đi tìm nàng!”
Tiến sĩ nhíu mày: “Vì một nữ nhân, đáng giá không?”

Đây là người cháu trai mà hắn thích nhất, hắn làm sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn đi tìm cái chết?
“Tiểu thúc, thúc vì sao bao năm qua không trở về nhà?”
Tiến sĩ trầm mặc: “Nếu cháu đã quyết tâm, vậy hãy giúp thúc chuẩn bị cho lần di cư thứ hai này đi. Chẳng qua, hố đen kia là vết nứt do nhóm thây ma vương toàn lực công kích mà thành, thúc không thể bảo đảm cháu sẽ đến đúng chỗ, lại càng không dám nói khi cháu tiến vào đó sẽ xảy ra chuyện gì. Cháu nên biết tỷ lệ sống sót của nàng chưa đến một phần vạn, mà cơ hội cháu tìm được nàng dường như là không có.”

“Cháu biết rõ, không phải lúc trước bọn họ cũng nói con người không thể di chuyển trong không gian sao? Nhưng chúng ta đã đưa được một nhóm người ra ngoài, không phải sao?”
Tiến sĩ cười khẽ: “Đúng vậy, trên đời này không có chuyện không thể xảy ra.”
Thật ra trên đời này có rất nhiều chuyện không thể xảy ra. Ví dụ như, trái cây trước mắt nàng không có cách nào biến thành thịt.
Hoa Vân ngơ ngác nhìn quả đào long còn xanh trên cây, nước miếng giàn giụa.
“Tỷ tỷ, tỷ đừng nhìn. Đào lông này còn xanh, một tháng nữa mới ăn được. Nhưng ăn rất chua.”

Hoa Vân đứng yên không động.
Hoa Lôi liền đi hái cho nàng hai quả, lau vào vạt áo: “Đại muội, cầm lấy chơi, không thể ăn.”
Hoa Vân một tay cầm lấy đưa vào trong miệng nhai.
Hoa Lôi: “. . .”

Nhai vài cái, ngay cả hạt non cũng nuốt luôn, đôi mắt trông mong nhìn Hoa Lôi.
Hoa Lôi không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng nư vậy, lại phải đi hái thêm, Hoa Vân ăn hết tất cả, Hoa Vũ cùng Hoa Băng nhìn thấy cũng cảm thấy nước chua đầy miệng.
“Tỷ, không thể ăn nữa, nếu không tỷ sẽ bị ghê răng.”

Hoa Vân liếm liếm môi, vẫn chưa thỏa mãn mắt nhìn cây đào lông. Đúng là răng nàng rất ê buốt, nhưng nàng đói a! Đào lông dù ăn không ngon, nhưng vào bụng cũng khiến nàng có chút sức lực. Nếu không, nàng lên núi làm gì.
Đến trên núi, Hoa Lôi nhìn kỹ dấu vết lưu lại của những con vật nhỏ, tìm chỗ tốt để đặt bẫy. Hoa Vũ cùng Hoa Băng cầm nhánh cây xua vào bụi cỏ, nói là xua rắn.
Hoa Vân rất muốn nói, rắn cũng có thể ăn.

Uỵch uỵch, một con gà rừng màu sắc rực rỡ bay qua, Hoa Vân nuốt nước miếng một cái.
Ba đứa nhỏ dùng ánh mắt tiếc hận nhìn gà rừng chạy đi.
“Ai, ta nếu có cung tiễn thì tốt rồi, có thể dễ dàng bắt gà cho các ngươi ăn.”
Cung tên là phải dùng gỗ không quá già, dây cung dùng gân bò làm, mũi tên thì dễ làm hơn, nhưng dù sao cung tên cũng là thứ không phải người bình thường nào cũng có thể mơ ước.

Hoa Lôi tiếc hận nói: “Ta nếu bái lão thợ săn làm sư phụ thì tốt rồi?”
Hoa Vũ nhảy dựng lên: “Vậy không được! Lão thợ săn tại sao bị thương một mắt? Tại sao một chân lại tập tễnh? Hiện tại lão cũng chỉ trồng trọt? Ca, huynh nghĩ cũng đừng nghĩ. Huynh nếu có chuyện gì, chúng ta sẽ bị người khác ức hiếp mà chết.”
Hoa Vũ đỏ mắt.
Hoa Vân nghĩ những động vật ở đây thật “yếu đuối”, và con người cũng vậy, nếu như nàng vẫn còn dị năng như ở mạt thế, thì chắc những động vật ở đây đã bị nàng ăn đến tuyệt chủng rồi?

Hoa Lôi gấp rút trấn an nàng: “Huynh cũng chỉ nói thôi. Tốt lắm, tốt lắm, muội cùng Hoa Vân và Hoa Băng ở chỗ này đào rau dại, huynh qua bên kia. Ở bên đó nhiều dã vật, lại không có đường đi, huynh qua bên đó đặt bẫy. Các muội ngàn vạn lần đừng đi xa.”
Hoa Lôi đi rồi, Hoa Vân liền bị Hoa Vũ Hoa Băng dẫn tới ngồi trên một tảng đá lớn, để nàng ngồi im ở đâ, nói có việc liền kêu lên. Hai người ngồi gần đó tìm rau dại.
Hoa Vân nhàm chán ngẩng đầu nhìn trời, đây chính là công việc hằng ngày của Hoa Vân đi? Thật sự là đem Hoa Vân làm bảo bối.
Tự nhiên nàng lại nghĩ tới những chiến hữu của mình, còn có hắn, trong lòng đau xót, tự nhiên nàng lại muốn khóc.
Nhắm mắt lại, Hoa Vân lại bày ra chiêu bài ngốc khờ. Đột nhiên, nàng giống như nghe được tiếng gì đó, nàng bắt đầu cảm nhận. . .
Thơm quá . . . Máu. . .
Hoa Vân nghiêng đầu, lắng nghe một lát, lại thấy muội muội cùng đệ đệ đang quay lưng về phía mình đào rau dại hăng say, nàng liền nhẹ nhàng đứng lên, lặng lẽ đi về phía phát ra âm thanh.

Âm thanh kia có chút xa nơi nàng ngồi, Hoa Vân đi một hồi lâu, cảnh tượng trước mắt cũng thay đổi, yên tĩnh không tiếng người.
Tiếng động lại phát ra, Hoa Vân dấu mình trong một lùm cỏ dại cao lớn, vén ra cành lá, nhìn chăm chú ra bên ngoài, ánh mắt nàng sáng lên.
Lợn rừng!
Thịt lơn rừng!
Thịt tươi cùng máu đỏ!

CHƯƠNG TRƯỚC                            CHƯƠNG SAU

Mã ID của bài viết này là: 12123


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

5 Comments

  1. avatar
    グイエンティラン フオン

    thanks

  2. avatar
    グイエンティラン フオン

    hóng chương mới của nàng

    1. avatar
      Hoa Anh TúcĐộc

      cảm ơn nàng đã theo dõi truyện này

  3. avatar

    Có đồ ăn cho hoa vân rồi,haha

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!