Chương 74: Cùng A Cha và A Huynh tách ra

 

Dịch: Ni

 

A Chiêu nhìn khối hàn phách ngọc đã bị chém thành hai, ngẩng đầu hỏi:
“Còn phải chém nữa không?”

Lý Kinh Tuyết tiến lên xem xét, lấy một nửa ra, rồi chỉ tay vào vị trí bên cạnh nửa còn lại, ý bảo một chút:
“Từ chỗ này bổ ra, sau này có thể nhờ luyện khí sư luyện thành một món pháp bảo hộ thân.”

A Chiêu nhìn kỹ chỗ mẹ chỉ, độ dày đại khái bằng ngón út của nàng. Nàng vung kiếm, mũi kiếm trên không vẽ ra hơn nửa vòng tròn.

“Đang!”

Mũi kiếm hạ xuống, trên mặt đất, nửa khối hàn phách ngọc lại bị chém thành hai.

A Chiêu cầm kiếm, nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc trên đất, có chút thất vọng:
“Chém lệch rồi.”

Một mảnh ngọc to bằng ngón út lại bị chém thành hai mảnh nhỏ bằng nửa ngón út.

Lý Kinh Tuyết xoa đầu nàng:
“Cũng rất lợi hại rồi.”

A Chiêu nắm chặt Tiểu Hắc:
“Ta sẽ tiếp tục cố gắng ạ.”

Nàng thầm nghĩ, sau này cầm kiếm trong tay, muốn chém chỗ nào, thì nhất định phải chém đúng chỗ đó.

Diệp Phong thì càng rõ ràng nhận ra tình hình của mình nghiêm trọng hơn, trong đầu ký ức vẫn còn mơ hồ rối loạn. Hắn cầm một mảnh nhỏ hàn phách ngọc, quyết định đến Diệt Tiên Nhai tìm lại trí nhớ.

Trong vùng Diệt Tiên Nhai đi lại vài vòng, Phương Đông Mặc vốn đã quen thuộc nơi đó, tự nhiên trở thành người theo cùng.

A Chiêu muốn đi theo, nói mình cũng phải đi giúp, nhưng cả nhà đều phản đối.

Tiểu cô nương lập tức rầu rĩ không vui.

“Bên kia người quá rối loạn, lỡ như a cha ngươi gặp chuyện, a huynh cũng không rảnh chăm sóc ngươi,” Tiểu Bạch khuyên nhủ.

Tiểu cô nương phồng má:
“Ta không cần người khác chăm sóc, ta có thể tự lo cho mình, hơn nữa ta còn có thể giúp nữa.”

Tiểu Bạch biết A Chiêu có năng lực, nhưng nàng dù sao vẫn chỉ là một đứa trẻ.

Nghĩ vậy, Tiểu Bạch liền tung “đòn sát thủ”:
“Nếu ngươi cùng a cha với a huynh đi Diệt Tiên Nhai, vậy mẹ ngươi thì sao?”

A Chiêu chớp mắt:
“Mẹ cũng có thể đi cùng chúng ta mà.”

Tiểu Bạch:
“Ngươi chắc không? Mẹ ngươi mất nội đan, căn cơ bị hao tổn, thân thể luôn suy yếu. Nếu ở Diệt Tiên Nhai chẳng may bị cuốn vào rắc rối, thì nguy hiểm lắm.”

“Kia… vậy để mẹ ở nhà chờ chúng ta,” A Chiêu do dự một lát rồi nói.

“Cũng được, nhưng…” Tiểu Bạch bỗng đổi giọng, nâng âm lượng cao hơn:
“Lỡ như tên tiểu súc sinh kia lại tìm đến, khi dễ mẹ ngươi, mà không có ai giúp mẹ mắng hắn, thì phải làm sao?”

A Chiêu nghe vậy, lập tức nắm chặt nắm tay:
“Ta sẽ không để hắn mắng mẹ đâu!”

Cứ thế, A Chiêu cùng Lý Kinh Tuyết và Tiểu Bạch ở lại Tầm Tiên Trấn.
Diệp Phong và Phương Đông Mặc thì lên đường đến Diệt Tiên Nhai tìm lại ký ức.
Lý Kinh Tuyết cùng hai người hẹn ước: một tháng sau, bất kể có tìm được ký ức hay không, cũng phải trở về.

Trước khi đi, Lý Kinh Tuyết gọi Phương Đông Mặc lại, nghiêm túc dặn dò:
“Nếu ngươi thấy a cha có biểu hiện bất thường, thì lập tức đánh cho hắn choáng, như vậy hắn sẽ không nhập ma.”

Phương Đông Mặc gật đầu nhận lệnh.

A Chiêu luyến tiếc nhìn hai cha con rời đi. Sau khi họ đi rồi, nàng cõng Tiểu Hắc quanh sân nhỏ đi tuần, thỉnh thoảng cảnh giác nhìn bốn phía.

Lý Kinh Tuyết khó hiểu:
“A Chiêu, con làm gì vậy?”

A Chiêu há miệng, định nói rằng mình muốn đề phòng tên vô lại kia đến khi dễ mẹ, nhưng nhớ lại dáng vẻ đau lòng của mẹ đêm hôm đó, nàng liền đưa tay che miệng, đôi mắt đen láy xoay chuyển, không biết nên trả lời thế nào.

Tiểu Bạch chen vào:
“Nàng đang tuần tra, xem có kẻ xấu nào lén vào trộm đồ không.”

Lý Kinh Tuyết hơi kinh ngạc:
“Thật vậy sao?”

A Chiêu gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Lý Kinh Tuyết mỉm cười:
“Vậy nhờ A Chiêu rồi, đừng để kẻ xấu chạy vào.”

Nàng không nghĩ nhiều, trẻ con có khi chỉ hứng lên một lúc. Nữ nhi hiện tại để tâm vào việc giữ nhà, nàng cũng không muốn làm con mất hứng.

A Chiêu ưỡn ngực, nghiêm túc nói:
“Con sẽ bảo vệ tốt mẹ.”

Dáng vẻ nghiêm trang ấy khiến khóe miệng Lý Kinh Tuyết khẽ nhếch, cảm thấy nữ nhi thật đáng yêu.

A Chiêu kiên trì tuần tra suốt hai ngày, nhưng không thấy bóng dáng tên vô lại kia, chí khí ban đầu cũng phai nhạt, nàng không còn mấy hứng thú.

Tiểu Bạch trêu:
“Ta còn tưởng ngươi kiên trì không nổi một ngày cơ.”

Ở nhà hai ngày, A Chiêu thấy chán, bèn nói với mẹ:
“Mẹ, con muốn đi bày quán.”

Lý Kinh Tuyết không ngăn cản, chỉ dặn:
“Trên đường phải cẩn thận, nhớ về sớm một chút.”

A Chiêu ra cửa, đem Tiểu Hắc treo ở cánh cửa lớn sân viện, vỗ vỗ nó, nghiêm túc căn dặn:
“Tiểu Hắc, phải giữ nhà cho tốt, bảo vệ mẹ. Chờ ta trở về, biết không?”

Tiểu Hắc “ong ong” rung lên hai tiếng, thân kiếm run rẩy.

A Chiêu vui vẻ:
“Thật ngoan.”

Tiểu Bạch nhìn cả quá trình, thầm nghĩ:
“Có khi nào nó đang mắng ngươi coi nó như chó giữ nhà không?”

Nhưng vừa đáng yêu lại đơn thuần như A Chiêu tất nhiên không hiểu ý thật sự của Tiểu Hắc, vừa đi vừa nghêu ngao khúc hát không tên, bước chân nhẹ nhàng tiến vào chợ tu sĩ.

Vừa đến chợ, nàng liền cảm thấy không khí khác thường, có chút kỳ lạ.

Hôm nay người trong chợ đông hơn hẳn, khi nàng vừa xuất hiện đã có không ít ánh mắt nhìn về phía nàng, nhưng rồi lại nhanh chóng dời đi.

A Chiêu bày sạp bán đan dược ngay cạnh quầy của Hứa Bán Tiên, thuận miệng hỏi:
“Hứa thúc thúc, sao lại thế này ạ?”

Hứa Bán Tiên vuốt bộ râu trắng dài tới ngực, đáp:
“Nghe nói có người tìm được dị bảo.”

A Chiêu cả kinh:
“Thật ư?”

Chẳng lẽ chuyện a huynh nhặt được dị bảo đã bị lộ? Nhưng a huynh từng nói lúc hắn nhặt được khối hàn phách ngọc, xung quanh hoàn toàn không có ai…

Hứa Bán Tiên đem những tin tức mình biết nói cho tiểu cô nương nghe.

“Năm ngày trước, có người vô tình nhìn thấy một thiếu niên quần áo lôi thôi nhặt được một món đồ gì đó. Vật kia lấp lánh tỏa sáng, tuy không thấy rõ toàn cảnh, nhưng chỉ thoáng nhìn liền biết không phải vật phàm.

Người nọ đoán chắc đó là dị bảo, vốn định lặng lẽ theo dõi thiếu niên mặt mũi không rõ ràng kia, chờ cơ hội giết người cướp bảo. Nhưng thiếu niên kia trơn trượt như cá chạch, chỉ chốc lát đã biến mất không thấy bóng dáng.”

A Chiêu nghe đến đây, theo bản năng nắm chặt góc áo mình, cảm thấy rất giống a huynh.

Hứa Bán Tiên không chú ý tới vẻ khác thường của A Chiêu, tiếp tục nói:

“Sau đó, người nọ một đường đuổi theo thiếu niên kia đến Tầm Tiên trấn. Rồi càng nhiều người nghe được tin tức, cũng lục tục kéo nhau về Tầm Tiên trấn.”

Hắn liếc nhìn A Chiêu, dặn dò:

“Trong khoảng thời gian này, trấn trên có khả năng sẽ rất loạn. Ngươi không có việc gì thì cứ đi theo cha mẹ, đừng tự ý ra ngoài một mình.”

A Chiêu gật đầu: “Được.”

“Tiểu lão bản, Cầm Máu đan bán thế nào?”

A Chiêu thất thần trả lời: “Hai khối hạ phẩm linh thạch một viên.”

Trong lòng nàng lo lắng: A cha, a huynh bọn họ có gặp nguy hiểm không?

“Bớt chút đi? Ta toàn bộ bao hết.”

A Chiêu lắc đầu: “Không mặc cả.”

“Hừ, một tên phế vật luyện Cầm Máu đan cũng dám bán hai khối hạ phẩm linh thạch?” Một giọng khinh thường vang lên.

A Chiêu ngẩng đầu, thấy rõ diện mạo người tới, đôi mắt đen nhánh lập tức lóe lên lửa giận: Là tên vô lại!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lượt xem: 45

Số người xem: 43

Mã ID của bài viết này là: 37312


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!