Chương 2c: Kiên định, không từ bỏ, thì nhất định có thể bứt phá được chính mình.

 

Chủ nhiệm Lưu liếc Trần Kỳ một cái, hỏi ngược lại:

“Cậu cảm thấy trong hai người họ ai xứng đáng được vào danh sách dù chưa có kết quả thi đấu?”

Trần Kỳ bị hỏi thì thoáng dừng một chút, mắt nhìn về sân đấu.

Ở đó, Gia Gia vẫn luôn bị động mà phải đánh theo nhịp của đối phương. Rất nhiều thời điểm người xem cảm thấy pha bóng này sắp xong rồi, đối thủ sẽ ghi được điểm. Nhưng làm mọi người ngạc nhiên là mặc kệ đối phương đánh ra những cú đánh hiểm hóc gì, Gia Gia đều đỡ được và trả trở về, bền bỉ tới mức… cố chấp.

Người ngoài nghề nhìn vào, thế nào cũng sẽ nghĩ rằng Gia Gia hoàn toàn bị đối phương áp chế. Nhưng với người dày dặn kinh nghiệm, họ lại nhìn thấy sự khác biệt của cô.

Trần Kỳ nhìn trong chốc lát, rồi chợt nói:

“Con bé lùn?” Nói một câu ông liền lật cuốn sổ trong tay, vừa nhìn vừa lẩm bẩm:

“Con bé này tên Chung Gia Gia, 15 tuổi, đến từ câu lạc bộ Trần Phong, quận A, thành phố Nam.”

Chủ nhiệm Lưu gật đầu, ông nói: “Con bé này còn có không gian phát triển rất lớn. Nếu chúng ta dốc lòng đào tạo, tôi có cảm giác, con bé sẽ đi xa hơn những đứa nhỏ trong tuyển trẻ hiện thời.”

Trần Kỳ giật mình, không ngờ chủ nhiệm Lưu lại có đánh giá cao như vậy. Ông thoáng dừng một chút, lại lần nữa tập trung quan sát sân đấu của Gia Gia.

Chủ nhiệm Lưu lại nói: “Con bé còn lại cũng không tệ, lối tấn công khá tốt. Cậu cũng nên đưa con bé đó vào danh sách theo dõi.”

Trần Kỳ gật đầu: “Con bé đó là Dương Ngọc Mận, 17 tuổi, thuộc đội tuyển bóng bàn trẻ của tỉnh B. Là người được dự đoán có khả năng cao sẽ vào chung kết.”

Chủ nhiệm Lưu mỉm cười, ông nói: “Đúng là hạt giống tốt. Có điều… vận may con bé này không được tốt, chỉ sợ sẽ phải dừng lại ở vòng này.”

Ông vừa dứt lời, thì ở sân đấu bên này, người được nhắc đến là Mận đã vào trạng thái mất kiên nhẫn. Vợt vung lên, cứ ba lần thì đã có hai lần đánh hỏng.

Một quả…

Hai quả…

Một ván…

Hai ván…

Cứ thế, Gia Gia dựa vào khả năng phòng thủ của mình mà thắng ở vòng này, thắng trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Thời điểm trọng tài thông báo kết quả, sắc mặt của Mận đã đen như đáy nồi, cô nàng tức tới mức không khống chế được biểu tình. Đứng ở bên bàn trừng mắt nhìn Gia Gia, một dáng vẻ như thể muốn xông tới đánh nhau với cô.

Gia Gia bị trừng đến không biết phải làm sao. Cô gãi gãi đầu rồi tự nhắc nhở mình, rằng về sau có thua cũng phải cố gắng khống chế cảm xúc thật tốt, không được để giống chị gái trước mặt này.

….

Còn ở góc sân bên này, vẫn luôn tập trung quan sát từ đầu trận tới hiện tại. Lúc này Trần Kỳ nhịn không được mà quay sang nói với chủ nhiệm Lưu.

“Chủ nhiệm Lưu, con bé đó vậy mà thật sự thắng con bé Mận.” Mắt Trần  Kỳ có chút sáng lên, giọng có chút mong chờ.

“Chủ nhiệm Lưu, anh nói… Con bé này Gia Gia này có khi nào sẽ trở thành điểm đột phá cho tuyển trẻ Nam Đô của chúng ta hay không?”

Vài người ngồi bên cạnh nghe vậy, mắt cũng lóe sáng. Nhưng cũng có người hơi cau mày, có vẻ không quá tán đồng.

….

Ở các vòng kế tiếp, đối thủ của Gia Gia mặc dù không mạnh như người ở vòng đầu tiên, nhưng mỗi khi vào trận, Gia Gia đều đánh với trạng thái luôn bị đối phương “dẫn nhịp”.

Tuy rằng cuối cùng đều thắng, nhưng thắng không hề dễ dàng.

Thời điểm Gia Gia vào tới bán kết, thầy Tôn ngồi bên cạnh mà sắc mặt cứ lơ ngơ. Thỉnh thoảng ông lại tự véo vào đùi mình, để xác nhận xem có phải bản thân mình đang nằm mơ hay không.

Nhưng làm thầy Tôn bất ngờ hơn chính là, ở trận bán kết, Gia Gia kéo đối thủ vào tới set thứ năm.

Ở ván quyết định, hai bên bám sát từng điểm một, tỷ số giằng co lên đến tận 15-15.

Trong khoảnh khắc căng thẳng nhất, đối thủ vì nôn nóng mà giật hỏng một cú cuối cùng.

Gia Gia lại lần nữa dựa vào sức bền mà thắng.

Cứ như vậy, Gia Gia trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ mọi người mà tiến thẳng vào chung kết.

 

Ở trận chung kết, đối thủ của Gia Gia rất mạnh. Mạnh ở mọi phương diện. Từ thể hình, thể lực, kinh nghiệm cho tới năng lực thi đấu.

Vừa vào trận, Gia Gia đã bị đối thủ áp đảo, ép sát. Lúc thì bóng ngắn, lúc thì bóng dài… Lúc ôm sát bàn, lúc chạy lùi đến mức muốn chạm đường biên.

Đối thủ không ngừng đánh ra những đường bóng nhanh, mạnh, và dữ dội. Dù Gia Gia đã phòng thủ rất tốt, nhưng đối phương vẫn liên tục ghi điểm.

Ván đầu tiên, đối thủ thắng.

Ván thứ hai, điểm số rất dằn co, nhưng Gia Gia vẫn thua.

Qua ván thứ ba…, người xem lẫn thầy Tôn đều cho rằng trận này sẽ kết thúc nhanh, vì đối phương chiếm ưu thế quá lớn.

Không phải họ xem nhẹ Gia Gia, nhưng vì cô chỉ là một vận động viên trẻ, thường thì các vận động viên trẻ gặp phải tình cảnh này, đa số đều sẽ buông xuôi.

Ấy vậy mà…

Ván ba vừa bắt đầu, khí thế trên người của Gia Gia đã hoàn toàn thay đổi.

Chỉ thấy cô mím chặt môi, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng về phía đối thủ. Cô nắm vợt rất chặt, cả người vào trạng thái tập trung cao độ, như thể quên hết xung quanh.

Phía đối thủ cũng có chút bất ngờ trước dáng vẻ này của Gia Gia. Rõ ràng đang chiếm ưu thế, nhưng không hiểu sao lại bị khí thế của Gia Gia trấn trụ, đến mức tay có chút run, giao một cú bóng hỏng.

Ở ván thứ ba này, mặc kệ đối thủ điều bóng đi hướng nào, khó hay hiểm hóc ra sao, thì vợt của Gia Gia đều ở giây phút cuối cùng khi bóng sắp chạm đất mà đỡ được, rồi thuận lợi đẩy bóng về lại bàn.

Có một pha, đối thủ đột ngột đổi hướng, ép thẳng về phía phải.

Đường bóng vừa nhanh, vừa đẹp.

Gia Gia phản ứng chậm nửa nhịp, rồi lao người theo quán tính. Chân cô trượt nhẹ trên sàn, cả người gần như mất thăng bằng.

Khán đài đồng loạt “ồ” lên.

Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Gia Gia vẫn giữ nguyên một ý niệm, nhất định phải “cứu” được quả bóng này.

Cô vung cánh tay hết cỡ, cạnh gỗ của vợt sượt vào phần dưới tâm bóng.

‘Póc!’

Bóng bị lực đánh đó mà bay ngược trở về bàn đối thủ với một đường cong méo mó, vừa vặn “liếm” vào mép cạnh bàn phía bên trái của đối phương, rồi bắn vọt ra ngoài.

Ngoài sân, thầy Tôn đã đứng bật dậy, đầu tiên là sững sờ, rồi thì kích động không ngừng vỗ tay.

Ở khán đài, người xem cũng thoáng im lặng hai giây, sau đó đồng loạt “ồ” lên.

Một pha ‘bóng cạnh’ đầy may mắn!

Đối thủ của Gia Gia đứng sững sờ ở nơi đó, tay siết chặt vợt, sắc mặt khó coi nhìn về phía mép bàn nơi trái bóng vừa mới sượt qua.

Còn ở sân bên này, vì cứu bóng mà cả người Gia Gia lảo đảo, gần như mất kiểm soát mà sắp ngã nhào.

Nhưng thần kỳ là cô không hề ngã xuống, vẫn cố chấp trụ vững, rồi từng chút một kéo đối phương vào những pha bóng cực dài.

Dài đến mức người xem tưởng rằng họ đang xem một trận thi đấu cầu lông.

18…

20…

25…

Người xem từ kinh ngạc tới trầm trồ, từ trầm trồ tới khiếp sợ, rồi từ khiếp sợ tới chết lặng.

Họ chợt có loại cảm giác, rằng cô vận động viên nhỏ con kia có giành được chức vô địch họ cũng sẽ không bất ngờ.

Quả nhiên…

Ván thứ ba, Gia Gia dựa vào kéo dài nhịp đấu mà thắng được một ván.

Qua ván thứ tư, phía đối thủ đã lấy lại tinh thần, các cú tấn công càng trở nên dồn dập và mạnh mẽ. Nhưng Gia Gia giống như đã quen với việc bị “áp đảo”. Nên dù luôn bị dẫn nhịp, cô vẫn không hề loạn nhịp.

Ván thứ tư… Gia Gia tiếp tục thắng.

Qua ván thứ năm, Gia Gia vừa đánh vừa thở gấp, mà phía đối phương, cũng không khá hơn là bao.

Chỉ thấy lồng ngực cô ấy phập phồng không ngừng, tay cầm vợt run run, chân cũng đã sớm không trụ vững.

Cả hai đều chật vật giống hệt nhau. Chỉ khác là… đối thủ của Gia Gia càng lúc càng rối loạn, còn cô, càng vào phút cuối càng vững vàng.

Cuối cùng…

Không có cú kết liễu nào. Đối thủ là bị Gia Gia “kéo” cho kiệt sức.

Thời điểm trọng tài thông báo kết quả, cả nhà thi đấu thoáng yên tĩnh vài giây.

Phía Gia Gia, cô cầm vợt và buông thõng tay, đứng thở dốc không ngừng. Đầu tóc của cô đã sớm ướt sũng, mồ hôi đọng ở đuôi tóc như sương mai, tụ lại thành giọt, men theo cằm rồi rơi xuống hõm cổ. Khiến cho chiếc áo thi đấu màu xanh ngọc càng trở nên đậm màu.

Cô không cười, nhưng sắc mặt đã có phần thả lỏng.

Gia Gia cảm thấy hiện tại rất rất mệt, nhưng cũng… rất đã!

Cô cực kỳ thích cái cảm giác này.

Không phải cảm giác chiến thắng đối thủ, mà là cảm giác chiến thắng chính bản thân mình.

Vừa rồi cô đã rất mệt, lúc bắt đầu ván thứ ba thì chân của cô đã bắt đầu run lên. Khi đó đối thủ đang chiếm ưu thế về tỷ số và điểm số, chỉ cần thắng thêm một ván, trận này cô sẽ thua rồi.

Lúc đó cô cảm thấy trận đấu này quá khó… cô đã nghĩ có lẽ cô không thể thắng được trận này.

Cô cũng đã nghĩ, đi được đến vòng này cô cũng xem như rất giỏi rồi, dù có thua, cũng không bị mất mặt.

Vì suy nghĩ như vậy, cô đã có ý định mặc kệ không tranh cũng không giành nữa.

Nhưng rồi.. cô lại nhớ đến “cô” trong giấc mơ, nhớ đến những buổi luyện tập mệt đến mức khóc thành tiếng, nhớ đến việc để được đi trên con đường này cô đã cố gắng như thế nào.

Sau đó… cô lại cắn chặt răng rồi tiếp tục cố gắng.

Một chút nữa… thêm một chút nữa…

Quả nhiên.

Chỉ cần bản thân đủ kiên định, không từ bỏ, thì nhất định có thể bứt phá được chính mình.

Cô… Đã làm được rồi!

…..

Ở khán đài, khán giả yên lặng nhìn dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng “sừng sững” của Gia Gia. Vài người vội vàng lấy điện thoại quay chụp lại hình ảnh này.

Nếu trước trận đấu, phần đông mọi người đều ủng hộ đối thủ của Gia Gia, thì hiện tại, họ lại hò hét vui mừng vì cô đã giành chiến thắng.

Ở phía hàng ghế huấn luyện viên, vài người nghiêng đầu thấp giọng nói khẽ với nhau.

“Con bé này… kỹ thuật tấn công không đáng sợ, thứ đáng sợ là… đánh không chết!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mã ID của bài viết này là: 37921


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!