Chương 18: Ván này… thua thật thảm!
Mấy người ăn cơm xong liền rời khỏi nhà ăn, Mận và Triệu Tập vừa đi vừa xoa xoa bụng. Mận than thở: “Bò xào hôm nay ngon quá, lỡ ăn hơi nhiều, no quá đi!”
Triệu Tập cũng gật gù tán thành.
Chờ bốn người bước vào sảnh khu A, nhìn thấy thang cuốn đang chạy phía trước, Mận nói: “Gia Gia, hôm nay không đi thang bộ nữa, chị ăn no quá, sắp không đi nổi rồi, chúng ta đi thang cuốn đi.”
Mận nói, nhưng ánh mắt hơi đảo nhẹ như đang tính toán điều gì. Triệu Tập đi bên cạnh cũng hơi đảo nhẹ con ngươi.
Gia Gia nghe vậy bước chân thoáng dừng một chút, rồi mới gật đầu. “Được ạ!”
Chu Li liếc Mận và Triệu Tập một cái, trong mắt lộ vẻ không tán đồng, nhưng thấy Gia Gia thoải mái đồng ý, hắn cũng không nói gì thêm.
Triệu Tập và Mận thì có chút bất ngờ khi thấy Gia Gia đồng ý. Hai người đồng loạt nghĩ thầm, chẳng lẽ trước đây họ đoán sai? Gia Gia không phải sợ đi thang cuốn, mà thật sự chỉ là thích đi thang bộ nên mới luôn đi thang bộ?
Chỉ là suy nghĩ này rất nhanh đã bị hai người phủ quyết. Vì bọn họ thấy thời điểm Gia Gia bước chân lên thang cuốn, cái lưng căng chặt, dáng vẻ căng thẳng, sắc mặt thì hết sức nghiêm túc.
Chu Li thấy vậy cũng nhanh chóng bước lên đứng sát ở phía sau Gia Gia.
Thang máy từ từ chạy lên, Gia Gia không hỏi không nói, cũng không dám động đậy, cơ thể ở trạng thái căng chặt, tay giữ chặt thanh vịn, mắt nhìn đăm đăm về phía trước.
Mận và Triệu Tập liếc mắt nhìn nhau, trong mắt lộ ra chút lo lắng.
Thời điểm thang cuốn lên tới bên trên, hai người lại thấy thân thể Gia Gia thoáng “run” nhẹ một cái, rồi nhấc chân bước ra ngoài. Thời điểm đặt chân ra ngoài, cả người Gia Gia có chút “chới với”. Chu Li đi phía sau thấy vậy vội vàng giơ tay vịn lấy vai cô.
Gia Gia đứng vững, quay đầu nhìn lại Chu Li, rồi nhẹ thở phào một cái, nhe răng cười nói:
“Cảm ơn anh Chu Li.”
Chu Li gật nhẹ đầu, sắc mặt không lộ quá nhiều biểu cảm.
Triệu Tập và Mận cũng theo đó bước ra. Nhìn thấy dáng vẻ vừa rồi của Gia Gia, hai người mấp máy môi vài lần, nhưng rốt cuộc không dám hỏi ra nghi hoặc trong lòng.
Cả hai đều cảm thấy bọn họ còn chưa thân tới mức hỏi ra mấy chuyện riêng tư thế này. Mận nghĩ thầm, về sau sẽ không dùng mấy cách thế này để thử Gia Gia nữa.
Chu Li vẫn yên lặng đi bên cạnh, không nói gì nhiều, chỉ lạnh nhạt liếc Triệu Tập và Mận.
Triệu Tập và Mận nhìn nhau, rồi cúi đầu né tránh ánh mắt của Chu Li, cuối cùng vẫn là không chịu nổi đành viện cớ đi vệ sinh để rời khỏi đó.
………..
Cùng lúc này, ở trên mạng lại đang lan truyền rầm rộ một đoạn video với tiêu đề “Quá thất vọng với vô địch trẻ bóng bàn đơn nữ năm nay!”
Bên dưới là một đoạn video được quay từ khá xa.
Góc quay không rõ ràng, hình ảnh hơi rung, rõ ràng là dùng điện thoại quay lén. Trong khung hình là một trận đấu bóng bàn.
Ở giữa sân, một nam một nữ đang thi đấu.
Nữ đứng bên trái bàn, tóc ngắn vừa chạm gáy, dáng người nhỏ nhắn, động tác chủ yếu là phòng thủ, nhưng vẫn chẳng đỡ được pha nào ra hồn. Cả một ván đấu kéo dài chưa tới mười phút, toàn là người nam ghi điểm.
Trong video, gần như chỉ nghe thấy tiếng bóng va vào bàn liên tiếp, tiết tấu dồn dập. Người quay không hề giải thích bối cảnh, chỉ có cảnh thi đấu từ xa cùng với bảng điểm được phóng to.
Cuối video, màn hình đổi thành nền đen, rồi hiện lên một dòng chữ màu trắng.
“Được nhường năm điểm nhưng vẫn thua trắng, vô địch trẻ đơn nữ toàn quốc cũng chỉ thế thôi.”
Đoạn video được cẩn thận làm mờ khung cảnh chung quanh sân đấu, nên người xem không thể nhìn ra được trận đấu kia diễn ra ở đâu. Nhưng dựa vào dòng chữ kia, mọi người cũng lờ mờ đoán ra hai nhân vật bên trong.
Tức khắc, mấy topic thảo luận về vấn đề “kéo” gặp “Giật” ai sẽ thắng trở nên bùng nổ hơn bao giờ hết. Hướng bình luận càng lúc càng trở nên tiêu cực.
[PingPong_Observer]: Ủa? Đây là vô địch nữ toàn quốc đó hả? Sao nhìn giống đang tập trả bóng cho nam vô địch vậy? 😅
[TopspinKing]: Trước đó ai nói Gia Gia kéo ổn định là khắc chế Chu Li đâu rồi? Xem clip này thấy bị giật cho không kịp trở tay luôn.
[BongBanLaChanAi]: Nói thật, kéo kiểu này gặp giật thuần lực thì chỉ có đứng nhìn bóng bay. Không hiểu sao trước đó nhiều người tung hô nhỉ?
[AntiHype001]: Lại một ca “thổi quá tay”, chỉ một ván đấu đã lộ nguyên hình rồi.
[NguoiXemQuaDuong]: Tôi nhớ có topic nói Gia Gia đọc bóng tốt, phòng thủ chắc lắm mà? Sao trong video này toàn bị đẩy vào thế bị động vậy?
[ThichNoiThat]: Trình độ này mà là vô địch toàn quốc á? Rốt cuộc là giành giải vô địch bằng cách nào vậy? Đừng nói trong này có tấm màng đen nha.
[GioiQuanSat]: Nhường năm điểm rồi mà bảng điểm cuối cùng chỉ có 11-6. Không hiểu trước đó sao giành được chức vô địch nữ nữa.
[BanLaBanNhungKhongPhaiBan]: Đừng lấy mác “vô địch nữ” ra nói nữa, xem clip này thấy cúp vô địch kia không thuyết phục chút nào.
[FanCuQuayXe]: Trước tôi cũng nghĩ Gia Gia rất giỏi, nhưng xem clip này xong thì thôi, xin rút khỏi hội fan.
———
Buổi tối.
Các vận động viên tuyển trẻ đều sẽ tập trung học văn hóa tại khu lớp học của trung tâm. Bởi vì Gia Gia học theo giáo trình riêng của trường Nam Thành, nên cô không ngồi học cùng với mọi người, mà được sắp xếp một mình ngồi học riêng một lớp.
Gia Gia có một giáo viên chủ nhiệm riêng tên Nhậm. Người giáo viên này sẽ theo sát tiến độ học tập của Gia Gia, nhận giáo trình từ trường Nam Thành, rồi sắp lịch học, giao bài cho cô. Ngoài ra còn có các giáo viên các môn trọng điểm và các môn phụ dạy trực tiếp hoặc online tùy theo thời khóa biểu.
Lúc này Gia Gia ngoan ngoãn ngồi trong phòng học, do cô không có thói quen lướt điện thoại, nên vẫn không hay biết mình bị cộng đồng mạng “hắc”.
Gia Gia bên này yên tĩnh, còn ở các lớp học khác bên cạnh thì rất nhộn nhịp. Tựa như lớp học số ba của khối 11. Trong lớp có hơn ba mươi người, đều là các tuyển trẻ của các bộ môn khác nhau ở trung tâm. Mấy người Chu Li, Triệu Tập và Mận… cũng học ở lớp học này.
Mận ngồi ở bàn kế cuối, trước mặt cô là Triệu Tập, bên cạnh Triệu Tập là Chu Li.
Mận vừa nghe giáo viên giảng bài vừa lén lướt điện thoại. Chờ nhìn thấy đoạn video bị đăng theo cách ác ý, cùng với mấy dòng bình luận phía dưới, Mận đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó tức giận vung tay đập mạnh vào bàn.
“Rầm!”
Giáo viên đang giảng bài bị giật mình trước âm thanh này, cô dừng lại động tác rồi đưa mắt nhìn về vị trí phát ra âm thanh kia.
Những người khác cũng đồng loạt đổ dồn mắt nhìn về phía Mận ở chỗ này.
Triệu Tập giật mình nhảy nhổm, rồi quay đầu trợn mắt với Mận.
“Bà bị điên hả?”
Mận đang rất tức giận nên nhất thời không để ý tới phản ứng của người chung quanh. Nghe thấy Triệu Tập nói, Mận thở hồng hộc rút điện thoại dưới gầm bàn ra giơ màn hình về phía Triệu Tập.
“Ông xem nè!”
Triệu Tập tò mò nhìn vào, giơ tay cầm lấy, nhìn một cái, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Triệu Tập nhỏ giọng nói: “Đây là thi đấu nội bộ, ai dám quay video tung lên mạng như vậy?”
Nói xong liền giật lấy điện thoại đưa Chu Li xem.
“Chu Li, ông xem nè.”
Chu Li liếc nhìn điện thoại một cái, không cầm mà cúi đầu lấy điện thoại trong túi của mình ra. Vào khung tìm kiếm nhập vài chữ. Rất nhanh đã tìm thấy thứ mình muốn tìm.
Vừa nhìn thấy phần tiêu đề, ánh mắt Chu Li tối lại, sắc mặt cũng trở nên khó xem.
Mà ở trên kia, giáo viên chầm chậm cầm theo cây thước gỗ đi xuống.
Mận và Triệu Tập vẫn đang tập trung xem mấy bình luận bên dưới đoạn video. Các dòng bình luận kia mười thì có tám là những lời tiêu cực, mang đầy ác ý nhắm vào Gia Gia.
Mận tức đến mức mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng.
Đang lúc cảm xúc đầy tức giận, mặt bàn trước mặt bị một cây thước gỗ gõ mạnh vào. Mận giật mình ngửa đầu nhìn lên, liền thấy sắc mặt đen như đáy nồi của cô chủ nhiệm.
“Mận, Triệu Tập! Hai người các em làm gì? Có ý kiến với cách giảng dạy của tôi à?”
Mận và Triệu Tập: “…”
———-
Buổi học vừa kết thúc, Mận đã tung cửa chạy ra ngoài, sau đó vọt qua phòng học bên cạnh.
Trong phòng học, giáo viên Nhậm vừa mới cầm giáo án ra về. Gia Gia còn ngồi nán lại để làm cho xong bài tập.
Mận đứng ở cửa lớp, thấy Gia Gia vẫn bình thản như không ngồi bên trong học bài, cô nàng nóng nảy hét lên:
“Gia Gia, giờ này mà em còn có tâm trí học hành à? Em không lên diễn đàn xem tin tức à?”
Gia Gia vẫn còn đang nghiền ngẫm đề, nghe tiếng hét to của Mận thì giật nảy mình, rồi ngơ ngác nhìn ra cửa.
“Có.. có chuyện gì vậy chị Mận?”
Mận vọt vào, giơ màn hình điện thoại đến trước mặt Gia Gia.
“Em nhìn xem, ai đó ác ý đăng video trận đấu của em với Chu Li nè. Mà còn chỉ đăng ván đầu tiên kèm mấy lời dẫn dắt ác ý. Bây giờ trên mạng mọi người đều đang nghi ngờ thực lực của em, nói em đánh tệ như vậy sao có thể giành vô địch trẻ đơn nữ. Rất nhiều người còn nói nhiều câu cực kỳ khó nghe. Gia Gia, vậy mà em vẫn còn tâm trạng học hành à?”
Lúc này Chu Li và Triệu Tập cũng đã đi vào, sắc mặt cả hai đều có vẻ trầm trọng.
Gia Gia tò mò cầm điện thoại của Mận, mở đoạn video ra xem. Xem một lát, cô liền gật gù nói:
“Ván này… thua thật thảm.”
Biểu cảm của cô bình thản, không có nửa điểm tức giận hay nóng nảy.
Mận thấy dáng vẻ này của Gia Gia, một hơi nghẹn ở cổ. Mận hỏi:
“Cứ như vậy? Em không tức giận à?”
Gia Gia lắc đầu, rồi cúi đầu viết một chuỗi ký tự vào bài tập trước mặt. Tốc độ viết của Gia Gia rất nhanh, mà chữ viết thì… ngoằn ngòe khó mà diễn tả.
Chờ viết xong, Gia Gia mới ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt đỏ bừng cùng phức tạp của Mận, Gia Gia gãi đầu, thở dài một tiếng rồi như bà cụ già mà mở miệng an ủi:
“Chị đừng tức giận. Chúng ta là vận động viên, về sau sẽ còn tham gia rất nhiều trận đấu. Đã là thi đấu thì sẽ có thắng và thua. Thắng thì được khen, thua thì không tránh khỏi chuyện bị chê trách, bị soi mói và thậm chí là bị chửi bới. Cho nên chỉ cần chúng ta thấy ổn là ổn, không cần vì mấy lời nói từ những người không hiểu nội tình mà làm ảnh hưởng tới tâm trạng của chúng ta được.”
Mận há miệng, biểu cảm đầy vẻ không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm Gia Gia. Nhìn rồi lại nhìn, nhưng nhìn kiểu gì vẫn cảm thấy Gia Gia còn quá nhỏ. Một đứa nhỏ như vậy, sao có thể đủ bình tĩnh đối mặt với tình huống này, còn nói ra được mấy lời nói đầy triết lý kia?
Đứng bên cạnh bàn, hai người Triệu Tập và Chu Li cùng rất ngạc nhiên. Nhịn không được mà ngẫm lại lời Gia Gia nói, rồi lại nhịn không được mà lần nữa đánh giá Gia Gia.
Triệu Tập nghĩ. Bình thường Gia Gia trông rất đơn thuần và ngây ngốc, như thể luôn cần có một người ở bên cạnh bảo hộ, ấy mà lúc này lại cảm thấy cô chín chắn trưởng thành, thậm chí còn cảm thấy cô “trưởng thành” hơn cả họ.
Còn Chu Li, ánh mắt nhìn Gia Gia mang theo chút phức tạp, cùng một loại cảm xúc không biết tên.
……….
Mã ID của bài viết này là: 38112
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
