Chương 33:
Người dịch: Nhất Ý Cô Hành
“Nhưng với bộ dạng này, ngay cả triều đình ta cũng không thể lên được…” Thanh âm Tiểu Thất đã nghẹn ngào.
Một cỗ tức giận lập tức dâng lên trong lòng Như Quân. Nàng mạnh mẽ xoay người Tiểu Thất lại, hai mắt gắt gao nhìn đôi mắt đầy bi thương của hắn.
“Ai nói? Là ai nói như vậy? Có phải Hoàng A Mã con nói không? Con nói cho ta biết, có phải không?”
Nàng thật sự không ngờ.
Thật sự không ngờ Khang Hi lại đối xử với Tiểu Thất như vậy.
Không phải ông vẫn luôn rất thích Tiểu Thất sao? Chẳng lẽ những năm tháng ở chung lâu như vậy đều là giả?
“Ngạch nương, người đừng ngây thơ nữa. Nhi tử có tự mình hiểu lấy, còn cần Hoàng A Mã phải tự mình nói cho con biết sao?”
Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm Tiểu Thất bật khóc.
Như Quân nhìn hắn thật lâu, thật lâu.
“Con ra cung đi, đi xem thế giới bên ngoài.”
“Nhi tử của ta không nên bị nhốt trong Tử Cấm Thành nhỏ bé này.”
“Điều con nên theo đuổi không phải chiếc ghế kia. Ra ngoài nhìn xem đi.”
Tiểu Thất kinh ngạc nhìn Như Quân, sau đó lại cúi đầu.
Qua rất lâu, hắn cuối cùng cũng gật đầu.
Cuối cùng, Như Quân và Tiểu Thất đạt thành thỏa thuận.
Nếu sau kỳ tuyển tú Dận Chân sẽ đại hôn, vậy Tiểu Thất sẽ tham dự hôn lễ rồi mới rời đi. Nếu phải một năm sau mới đại hôn, vậy vài ngày nữa hắn sẽ lên đường.
Buổi tối, khi Khang Hi bước vào Cảnh Nhân Cung, liền nhìn thấy một tiểu gia hỏa đang cưỡi trên lưng một con chó trắng lớn hơn mình rất nhiều, trong tay còn vung vẩy cây gậy nhỏ, miệng không ngừng hô:
“Giá! Giá! Bạch Long Mã chạy mau!”
Nhìn cảnh tượng này, Khang Hi không nhịn được cong môi bật cười.
“Tiểu Thập Tứ, con đang làm gì vậy?”
Mặc Nhi cùng Bạch Long Mã đang chơi vô cùng vui vẻ. Nghe thấy giọng Khang Hi, nó mới hơi quay đầu lại:
“Hoàng A Mã, Mặc Nhi đang cưỡi ngựa.”
“Nhưng đây là chó mà, không phải ngựa.”
Tâm trạng không tệ, Khang Hi tiếp tục trêu đứa con trai này.
“Mới không phải! Tứ ca với Thất ca đều nói, ngựa lớn lên trắng trắng, rất cao lớn, còn chạy rất nhanh. Bạch Long Mã chính là như vậy.”
Tiểu Mặc Nhi có chút tức giận phản bác.
“Nhưng mà Tiểu Thập Tứ, đó thật sự là chó mà. Chẳng lẽ con không tin Hoàng A Mã sao?”
Khang Hi cố tình tranh cãi với nhi tử.
Tiểu gia hỏa hoàn toàn không tin lời Hoàng A Mã mình nói. Nó xoa xoa đầu cẩu cẩu:
“Bạch Long Mã đừng tức giận, chúng ta không để ý Hoàng A Mã nữa. Chúng ta đi tìm ngạch nương, để ngạch nương nói cho Hoàng A Mã biết ngươi là ngựa.”
Nghe Mặc Nhi nói vậy, Khang Hi nhất thời nghẹn lời.
Buổi tối, sau khi tắm rửa cho Mặc Nhi xong, dỗ nó ngủ rồi, Như Quân mới trở về phòng.
Vừa vào cửa đã thấy Khang Hi vẫn đang ngồi đó xem những bản đơn lẻ Dận Chân thu thập cho nàng.
“Hoàng thượng, trời tối rồi, đọc sách nhiều không tốt cho mắt.”
Như Quân vừa khêu ánh nến sáng hơn một chút, vừa nhìn Khang Hi nói.
“Mỗi lần trẫm tới chỗ nàng, trong mắt nàng đều không có trẫm. Dận Chân với Dận Hữu đều lớn như vậy rồi, còn cần nàng mỗi đêm kể chuyện, dỗ ngủ sao?”
Khang Hi đặt quyển sách trong tay xuống, nhìn Như Quân đang sửa sang lại bên án thư, có chút bất mãn mở miệng.
“Hoàng thượng nói đùa rồi. Thần thiếp chỉ đi xem bọn họ đã ngủ chưa, tiện thể mang chút bữa khuya qua thôi.”
Theo tuổi tác tăng dần, việc học của Dận Chân và Dận Hữu cũng càng lúc càng bận rộn, mỗi ngày thời gian ngủ cũng không còn bao nhiêu.
“Vậy sao trẫm chưa từng thấy nàng đưa bữa khuya tới Thượng Thư Phòng cho trẫm? Trẫm mỗi ngày cũng bận đến rất khuya, nhưng lại chưa từng thấy ái phi quan tâm trẫm như vậy.”
Giọng Khang Hi chua chua.
“Hoàng thượng…”
Như Quân cúi đầu, hai má hơi đỏ lên.
“Được rồi, trẫm biết nàng quan tâm Dận Chân bọn chúng. Nhưng bọn chúng cũng sắp cưới phúc tấn rồi, nàng cũng nên buông tay đi.”
Nói tới đây, Khang Hi chợt nhớ ra mục đích mình tới Cảnh Nhân Cung hôm nay.
“Hôm nay trẫm đã quyết định phúc tấn cùng trắc phúc tấn của Dận Chân.”
“Phúc tấn chính là Tây Lâm Giác La thị mà ái phi từng nhắc tới. Như vậy ái phi yên tâm rồi chứ?”
“Tạ Hoàng thượng. Vậy hai vị trắc phúc tấn là ai?”
Đây mới là chuyện khiến Như Quân lo lắng bấy lâu nay.
“Một người là nữ nhi của chi thứ Phú Sát gia tộc, tên Phú Sát Lãng Ninh. Người còn lại là nữ nhi của Đồng Giai gia tộc, tên Đồng Giai Linh Lung.”
Nghe không có Ô Lạp Na Lạp thị, Như Quân cảm thấy có chút kỳ quái, nghi hoặc nhìn Khang Hi, nhưng cũng không mở miệng hỏi.
“Ba năm sau, Ô Lạp Na Lạp thị sẽ trở thành vị trắc phúc tấn thứ ba của Dận Chân.”
“Dù sao gia thế nàng ta cũng không tệ, trẫm không muốn bạc đãi nàng. Nàng sẽ là trắc phúc tấn được trẫm đích thân ban thưởng.”
Mã ID của bài viết này là: 38227
