Chương 34:
Người dịch: Nước Biển Xanh
Như Quân cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi:
“Hoàng thượng, nếu đã như vậy, vậy vì sao còn muốn đem nàng ban cho Dận Chân…”
“Ha ha, vì sao vẫn muốn ban nàng cho Dận Chân? Ái phi không nghĩ thông chuyện này đúng không?”
Khang Hi bật cười, nhưng ý cười lại có chút sâu xa.
“Trẫm thật ra có thể ban nàng cho người khác, nhưng trẫm không làm như vậy. Đương nhiên hiện tại còn chưa thể nói cho ái phi biết, bên trong tự có dụng ý của trẫm.”
Kỳ thật từ lúc Dận Chân vừa sinh ra, Khang Hi đã từng phái Khâm Thiên Giám xem mệnh cho đứa con trai này.
Kết quả là mệnh cách cực quý.
Nhưng đồng thời, trong mệnh hắn lại xuất hiện rất nhiều nữ nhân không tốt, tục gọi là “lạn đào hoa”, sẽ ảnh hưởng tới số mệnh cùng tuổi thọ của hắn.
Ban đầu Khang Hi còn không tin.
Nhưng sau khi nhìn hành động của Ô Nhã thị cùng Đồng Giai thị, ông cũng không thể không tin.
Mà lúc ấy, Khâm Thiên Giám còn nói ra một chuyện cực lớn khác, khiến ông…
Kỳ thật, để hạ đạo thánh chỉ này, Khang Hi đã hao phí không ít tâm tư.
Một là vì Đức phi nhiều lần nhắc tới bên tai ông.
Hai là vì ông thật sự từng muốn để Ô Lạp Na Lạp thị làm phúc tấn của Dận Chân.
Vì thế, ông triệu Khâm Thiên Giám tới xem mệnh cho Ô Lạp Na Lạp thị.
Dưới vẻ ngoài toàn là điềm lành, vẫn có thể nhìn ra một tia manh mối.
Mệnh nàng và Dận Chân tương khắc.
Nếu nàng trở thành nữ nhân của Dận Chân, nàng sẽ khắc phu khắc tử.
“Nếu lúc trước thần thiếp đã hứa không nhúng tay, vậy thần thiếp cũng sẽ không quản chuyện này nữa.”
Ba năm này đã là bước nhượng bộ của Khang Hi rồi. Như Quân biết mình không thể yêu cầu thêm quá nhiều.
Suy nghĩ một lúc, Như Quân cuối cùng vẫn quyết định nhắc chuyện của Tiểu Thất với Khang Hi.
Nàng cũng không biết ông sẽ có thái độ gì.
“Hoàng thượng, thần thiếp cảm thấy Tiểu Thất cũng đã trưởng thành rồi. Không biết sau này Hoàng thượng định an bài cho nó thế nào?”
Khang Hi không ngờ Như Quân vừa nói chuyện hậu viện của Dận Chân xong, lập tức lại chuyển sang Dận Hữu.
Ông nhất thời không phản ứng kịp, hoặc có lẽ là hiểu rõ nhưng không muốn nhắc tới đề tài này.
“Thế nào, ái phi bắt đầu lo lắng chuyện hậu viện của Dận Hữu rồi sao? Yên tâm đi, đến lúc đó trẫm nhất định sẽ tự mình chọn cho nó vài người tốt.”
“Hoàng thượng hẳn hiểu thần thiếp đang nói gì.”
“Tiểu Thất đứa nhỏ này càng lớn càng trầm mặc. Nhìn các huynh đệ từng người trưởng thành, bước vào triều đình, còn nó lại chẳng thể làm gì, chỉ có thể làm một hoàng tử nhàn tản.”
“Thần thiếp nhìn mà trong lòng cũng không dễ chịu.”
“Ái phi đang nói gì vậy?”
“Dận Hữu là nhi tử của trẫm, là hoàng tử Đại Thanh. Sau này tự nhiên có thể vào triều đình, vì Đại Thanh kiến công lập nghiệp. Các ngươi mẫu tử đừng suy nghĩ lung tung nữa.”
Giọng Khang Hi có chút kích động, như bị chọc trúng tâm sự.
“Hoàng thượng rốt cuộc là đang an ủi chúng ta, hay đang an ủi chính mình?”
“Trong triều chỉ có Hoàng thượng được ngồi. Người cho rằng một hoàng tử không chức không quyền như Tiểu Thất có thể ngồi xe lăn vào triều sao?”
“Hay là chống quải trượng đứng trước mặt quần thần?”
“Chuyện đó chỉ sợ ngay cả chính Hoàng thượng cũng không thể chấp nhận được đi?”
“Không phải vẫn còn ba năm sao? Hôm nay sao lại nhắc tới chuyện này?”
Hiển nhiên Khang Hi không muốn tiếp tục nói nữa.
Đối với đứa con trai này, ông thật sự rất yêu thích.
Nhưng đối với chuyện của hắn, ông cũng cảm thấy vô cùng bất lực.
“Ái phi, trẫm mệt rồi. Chúng ta nghỉ ngơi sớm đi.”
Như Quân đột nhiên đứng dậy quỳ xuống.
“Thần thiếp khẩn cầu Hoàng thượng cho Dận Hữu ra cung.”
“Để nó đi nhìn thiên hạ một chút. Có lẽ nó sẽ tìm được mục tiêu thật sự của đời mình.”
“Quả thực hồ nháo!”
Khang Hi tức giận đứng bật dậy, hung hăng ném chén trà trong tay xuống đất, sau đó xoay người rời đi.
Trời dần sáng.
Khang Hi ngồi trong Thượng Thư Phòng phê tấu chương suốt một đêm. Ông đặt chu sa bút xuống, đưa tay xoa vai.
Tam Đức Tử lập tức tiến lên giúp ông xoa bóp.
“Tam Đức Tử, Thành phi vẫn còn quỳ ở đó sao?”
“Hồi Hoàng thượng, người nô tài phái đi vừa trở về nói Thành phi nương nương vẫn quỳ nguyên tại chỗ, chưa từng động đậy. Mấy vị hoàng tử đều đã khuyên, nhưng nương nương vẫn không chịu đứng lên.”
“Ai… nàng đây là ép trẫm phải đồng ý.”
Khang Hi khẽ thở dài.
“Ngươi nói xem, để thất hoàng tử ra cung đi dạo một chuyến, sau này không vào triều nữa, thật sự tốt sao?”
Khang Hi vẫn luôn né tránh chuyện của Dận Hữu.
Kỳ thật chính ông cũng không biết nên an bài đứa con trai này thế nào.
Ông hiểu tài hoa xuất chúng của hắn.
Cũng hiểu năng lực hơn người của hắn.
Cho nên mới càng thêm tiếc nuối.
Trước hôm nay, ông từng nghĩ sẽ để đứa con trai này làm một nhàn tản hoàng tử, bình bình ổn ổn sống hết đời.
Nhưng hiện tại… mọi chuyện đã thay đổi.
“Hồi chủ tử, trong lòng chủ tử thật ra đã sớm có đáp án rồi.”
“Chỉ là chủ tử không nỡ thôi.”
Tam Đức Tử thật sự quá hiểu Khang Hi.
“Ai…”
“Thiên hạ ai cũng hâm mộ trẫm, nhưng kỳ thật trẫm lại chẳng có được gì…”
“Thôi, trước khi vào triều, bãi giá tới Cảnh Nhân Cung đi.”
Mã ID của bài viết này là: 38228
