Chương 35:
Editor: Khuynh Khuynh

Chờ lúc Khang Hi đến Cảnh Nhân cung, liền nhìn thấy Như Quân vẫn đang quỳ gối trước ghế mình đã ngồi hôm qua, bởi một đêm không ngủ mà nàng có vẻ mệt mỏi đến cực điểm. Mà bên cạnh nàng, theo thứ tự quỳ là Dận Chân, Dận Hữu, Dận Tự, ngay cả Dận Trinh ba tuổi cũng ngã trái ngã phải quỳ ở đó.

“Các ngươi đều đứng lên đi, Dận Chân, Dận Hữu ngạch nương các ngươi hồ nháo, các ngươi không biết khuyên nhủ một chút, tại sao còn đi hồ nháo theo?” Trên miệng thốt ra lời trách cứ, kỳ thật Khang Hi cũng đã chịu “khuất phục”.
“Lão Tứ, tiểu Thất, tiểu Bát một lát nữa Thượng Thư phòng sẽ nhập học, các ngươi mau đi tẩy rửa một chút, nâng cao tinh thần đi học, Bạch ma ma ôm Thập tứ a ca ra ngoài, hắn cũng sắp ngã xuống rồi.”

Vừa nghe Khang Hi đem mọi người trong đại điện đuổi ra ngoài, Bạch ma ma chỉ biết Khang Hi sẽ nói chuyện với chủ tử, cố sức đứng lên, hơi hơi xoa nhẹ hai chân cứng nhắc của mình, để nhũ mẫu ôm lấy Mặc nhi, còn nàng thì hầu hạ thất hoàng tử ngồi lên xe lăn, mang mấy vị hoàng tử ra ngoài.

Trước khi đi, mấy người Dận Chân còn quay đầu nhìn hoàng ngạch nương vẫn đang quỳ ở nơi đó cùng hoàng a mã đang ngồi kia không hề nói chuyện, không khỏi cảm thấy có chút lo lắng.

“Thành phi, nàng cũng đứng lên đi, ở đây quỳ một đêm, đã cẩn thận suy nghĩ mình sai chỗ nào chưa?” Cho dù Khang Hi đã đáp ứng yêu cầu của Như Quân, hắn cũng sẽ như trước không ở trước mặt phi tử mình tỏ vẻ gì.

“Hoàng thượng, nô tỳ sẽ không thừa nhận mình đã làm sai.” Quỳ suốt một đêm, Như Quân ngay cả nói chuyện đều cảm thấy cố hết sức, huống chi cãi lại làm cho lưỡi nàng khô khốc, nàng vẫn không hề đứng lên.

“Trẫm cuối cùng cũng biết Dận Chân Dận Hữu bọn chúng mạnh miệng giống ai, học từ ai rồi, ái phi đúng là làm gương thật tốt mà!”

“Đó là bởi vì hoàng thượng luôn nhường nhịn chúng nó, khiến vài đứa bọn chúng không biết lớn nhỏ.” Nếu Khang Hi đã cho nàng bậc thang xuống, Như Quân biết mình cũng không thể quá đáng được, hơn nữa nàng cảm thấy bây giờ Khang Hi đã có tâm tình nói dùa, như vậy xem ra sự kiện kia hẳn có thể thành công.

“Quỳ lâu như vậy không khó chịu sao? Đứng lên đi, chuyện này trẫm sẽ nói chuyện với Dận Hữu.”
Nghe nói như thế, Như Quân hoàn toàn yên tâm, nàng biết đây đã là bước lui lớn nhất của Khang Hi, nhìn từ một phương diện khác, hắn đã đáp ứng yêu cầu của nàng rồi.

“Tạ hoàng thượng lần này đã cho Dận Hữu cơ hội. Nô tỳ thập phần cảm kích.” Cúi đầu hành lễ, hai tay nàng chống xuống, nâng hai chân nặng trịch của mình, cố hết sức bò lên, nghiêng ngả lảo đảo vài bước, ngồi lên ghế.

“Trẫm có điểm không rõ, ta thấy bình thường nàng luôn đối với Dận Hữu vô cùng yêu thương, vì sao lại để hắn xuất cung? Đây không phải là chủ ý của hắn đi…” Đối với chuyện này Khang Hi nghĩ mãi vẫn không minh bạch.

“Hồi hoàng thượng, đây quả thật là chủ ý của nô tỳ. Nô tỳ cảm thấy hài tử trưởng thành nên đi ra ngoài lang bạt một chút, cổ nhân có nói: “Đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường”, nghe cũng có đạo lý nhất định.”

Như Quân thấy Khang Hi không tỏ vẻ gì, biết mấy lời này của mình không thể làm hắn tin tưởng: “Kỳ thật thiên hạ này vô cùng rộng lớn, vạn vật trên thế gian cùng ô cùng phong phú. Tâm tư đứa nhỏ Dận Hữu này đã nặng từ nhỏ, thiếp cũng khai đạo nó rất nhiều lần, nhưng cũng cần nó phải tự mình trải qua mới hiểu rõ. Ra bên ngoài giải sầu, ngắm nhìn phong cảnh khác nhau, có thể để nó thoải mái.”

“Bỏ đi, nàng không cần giải thích, nàng nghĩ gì trẫm đều biết rõ. Trẫm đêm qua cũng không hề ngủ đâu, ái phi phải nhớ bồi thường thật tốt cho trẫm. Trước tiên giúp trẫm tắm rửa đi, cũng nên vào triều rồi.”

“Nô tỳ biết.” Như Quân lại một lần nữa bị trêu chọc, hơi hơi cúi đầu nói: “Nô tỳ cảm tạ hoàng một mảnh ái tử chi tâm*.”

Buổi chiều, sau khi Khang Hi cùng các đại thần thương lượng làm sao xử lý trận lũ lụt ở Hoàng Hà, liền bắt đầu cầm bút chu sa định phê duyệt tấu chương. Nghĩ nghĩ hắn vẫn buông bút xuống, nhìn Tam Đức Tử đang mài mực, nói: “Tam Đức Tử, thất hoàng tử hiện giờ đang làm gì?”

“Hồi hoàng thượng, hiện tại đang trong thời gian các hoàng tử học kỵ xạ, thất hoàng tử hẳn đang ở Tàng Thư các đọc sách ạ. Hoàng thượng muốn triệu kiến thất hoàng tử sao?”

“Tam Đức Tử, ngươi tự mình đi mời nó đến đây, ở đây không cần ngươi hầu ra, ngươi lui ra đi.”

“Vâng, hoàng thượng.” Tam Đức Tử rót cho Khang Hi một tách trà, lại an bài đồ đệ đắc ý nhất của mình đến hầu hạ hoàng thượng, chờ xử lý tốt tất cả mọi chuyện, hắn mới lui ra ngoài.

Nhưng vừa mới ra ngoài không được bao lâu, hắn đã quay trở lại, bẩm báo nói: “Khởi bẩm hoàng thượng, Vinh phi nương nương đang ở ngoài cửa, thỉnh cầu hoàng thượng triệu kiến.”

Tuy rắng không biết Vinh phi đến đây có chuyện gì, nhưng Khang Hi quyết định đem chuyện Vinh phi xử lý trước khi Dận Hữu đến đây. Liền phất phất tay nói: “Cho nàng vào đi.”

Sau khi Vinh phi tiến vào, đầu tiên là hành lễ với Khang Hi, sau đó liền quỳ xuống.

“Ái phi đây là có chuyện quan trọng muốn nói với trẫm sao?” Khang Hi đối với hành động của Vinh phi cũng có chút hoang mang.

“Hồi hoàng thượng, nô tỳ hy vọng có thể thay Dận Chỉ cầu hoàng thượng một ân điển, nô tỳ khẩn cầu hoàng thượng đáp ứng.” Vinh phi cũng không đi thẳng vào vẫn đề bản thân muốn cầu xin, mà trước tiên vòng vo một phen.

“Trước tiên ái phi hãy nói mình muốn xin chuyện gì đi.” Đã hai lần bị phi tử quỳ xuống cầu xin, đầu của Khang Hi dường như lớn thêm một chút, nhưng ai bảo hắn là người đứng đầu thiên hạ chứ?

Vinh phi biết sớm hay muộn gì cũng phải nói ra, cắn răng một cái quyết định: “Nô tỳ hy vọng hoàng thượng có thể đem Ô Lạp Na Lạp thị ban cho Dận Chỉ làm phúc tấn.”

“Cái gì?” Khang Hi cảm thấy mình có chút nghe lầm, hắn không rõ vì cái gì Vinh phi lại cầu Ô Lạp Na Lạp thị.

“Nô tỳ khẩn cầu hoàng thượng có thể ban Ô Lạp Na Lạp thị ban cho Dận Chỉ làm phúc tấn.” Nghe được âm thanh hoàng thượng nhất thời lớn hơn, Vinh phi cảm thấy được một trận hoảng hốt, nhưng mà….
Kỳ thật trước khi tuyển tú, Vinh phi coi trọng Đổng Ngạc thị, vì thế trong sáng ngoài tối đều ám chỉ với Khang Hi rất nhiều lần. Nhưng mà ai ngờ, ngày hôm qua Dận Chỉ cư nhiên nói cho nàng biết muốn kết hôn cùng Ô Lạp Na Lạp thị, nghe nói vậy Vinh phi đã bị doạ đến, không biết nhi tử của mình bắt đầu từ lúc nào thì coi trọng Ô Lạp Na Lạp thị. Nữ hài kia nàng cũng đã gặp qua rất nhiều lần, Vinh phi cho rằng nữ hài kia là đối tượng mà Hoàng quý phi, Đức phi còn có Thành phi coi trọng. Không nghĩ tới con trai ngốc của mình cũng coi trọng nữ hài đó, vì thế tối hôm qua nàng đã khuyên nhủ Dậ Chỉ thật lâu.

Vinh phi cũng từng nghe qua lời đồn hoàng thượng muốn đem Ô Lạp Na Lạp thị cho tứ hoàng tử làm phúc tấn, cho nên nàng không hy vọng con trai mình nhúng một chân vào. Nhưng lúc ấy Dận Chỉ đã nói một câu, làm cho nàng cải biến chủ ý: “Ngạch nương, nhi tử kêt giao đều là một ít văn thần, đối với võ tướng trong quân doanh, nhi tử thật sự không có tiếp xúc được nhiều, nhưng a mã Ô Lạp Na Lạp thị là thủ lĩnh đại nội thị vệ, ngày thường tiếp xúc với võ tướng rất nhiều.”

Là một phi tử hậu cung, Vinh phi không thể nhúng tay vào chuyện trong triều, nhưng nàng vẫn hiểu rõ binh mã đối với một vị hoàng tử là quan trọng tới cỡ nào.

Mã ID của bài viết này là: 38229

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!