Chương 1177 mới nhất tin tức
Người dịch: Nhất & Hàm Ẩn
Tiêu Hải Thanh tự mình viết một bài đăng, dựa theo ý của Cảnh Vân Chiêu kể lại đầu đuôi sự việc năm đó, thẳng thắn nói cho mọi người biết, năm ấy Cảnh Vân Chiêu đắc tội người khác, trên đường bị hai chiếc xe bao vây tấn công, khiến cô bị kinh hãi. Trong lúc hoảng loạn, cô tưởng đối phương đã đâm chết Cảnh Vân Chiêu, lại sợ bọn chúng tiếp tục làm ra chuyện cực đoan, nên mới bị ép phải tự vệ.
Lời của Tiêu Hải Thanh không quá dài dòng, chỉ đơn giản kể lại sự việc một lần, sau đó bày tỏ rằng tuy chuyện đã qua rất lâu, nhưng đó vẫn là một trong những bóng ma trong lòng cô, vì vậy cô vẫn luôn không muốn nhắc lại.
Cùng lúc đó, cục cảnh sát bên phía Ninh Thị cũng chia sẻ lại weibo của cô, đồng thời lên tiếng đính chính về vụ giết người năm xưa, còn kêu gọi người dân khi gặp nguy hiểm nhất định phải cố gắng bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của bản thân.
Cảnh sát lên tiếng, hiệu quả rõ ràng tốt hơn nhiều so với việc để cư dân mạng tự đoán già đoán non.
Huống chi năm đó phía cảnh sát còn lưu lại ảnh chụp làm bằng chứng, vì thanh danh công bằng của ngành, bọn họ cũng nhanh chóng công bố ra ngoài.
Trong ảnh là một chiếc xe tải lớn cùng một chiếc xe con, dấu vết va chạm vô cùng rõ ràng, vết phanh kéo dài trên mặt đất nhìn mà ghê người, có thể thấy tình huống lúc ấy cực kỳ nguy hiểm.
Ngay sau đó, theo sắp xếp của Cảnh Vân Chiêu, một nhà truyền thông đã tiến hành phỏng vấn mẹ kế của Tiêu Hải Thanh là Giang Dung.
Lúc này Giang Dung đã rời khỏi Tiêu gia, thậm chí bà cũng không nghĩ tới sẽ có một ngày Tiêu Hải Thanh chịu tha cho mình một con đường sống, còn đồng ý để bà đoàn tụ với hai con trai.
Tuy rằng phải nói ra một ít chuyện bất lợi cho Tiêu Đạo An, nhưng đối với người chồng trên danh nghĩa kia, bà sớm đã hận đến tận xương tủy.
Hiện tại chỉ cần bà thừa nhận năm đó mình cũng giống Tiêu Hải Thanh, đều là bị James ép buộc chứ không phải tự nguyện, vậy bà sẽ không cần tiếp tục sống trong lo sợ nữa.
……
Gần đây Tiêu Đạo An cũng rất phiền não, hoặc nên nói là cực kỳ tức giận.
Rõ ràng con gái từng nói mình nhận được vai diễn rất tốt, phát triển cũng không tệ, vậy mà chớp mắt đã mang tiếng xấu khắp nơi.
Trước kia ông ta còn đi khắp nơi khoe khoang con gái mình là minh tinh, bây giờ thì hay rồi, hầu như ai cũng biết con gái ông ta vừa ác độc vừa không đứng đắn.
Thậm chí hoàn toàn quên mất ba chữ “không đứng đắn” đó là do ai gây ra.
Bất quá may mà người biết Tiêu Hải Thanh là con gái ông ta cũng không quá nhiều, nếu không cuộc sống của ông ta chắc cũng chẳng dễ chịu gì.
Trong căn nhà đơn sơ, Tiêu Đạo An hút một hơi thuốc, mở trang web ra xem tình hình hiện tại của con gái.
Dù thế nào đi nữa, ông ta vẫn hy vọng con gái có thể sống tốt. Làm diễn viên có thể kiếm không ít tiền, ít nhiều cũng có thể giúp đỡ ông ta đôi chút.
Hơn nữa gần đây việc làm ăn của ông ta ngày càng tệ, đơn hàng lớn trước kia cũng không còn nữa. Ông ta muốn nhân lúc quan tâm tình hình của con gái mà tiện thể hỏi xem cô ở kinh đô có quen biết người giàu có quyền thế nào không, biết đâu có thể giúp được ông ta.
Dù sao hiện giờ cô cũng đã thân bại danh liệt, thay vì phí hoài thanh xuân cả đời bị người đời phỉ nhổ, chi bằng lợi dụng cơ hội này……
Tiêu Đạo An nghĩ tới đây, lại lập tức tự phủ nhận.
Ông ta là vì tốt cho con gái, nếu có thể tìm được một người đàn ông tốt, vậy đối với cô mà nói cũng là chuyện may mắn.
Dù sao gia đình bình thường cũng sẽ không muốn cưới loại phụ nữ mang tiếng xấu bại hoại như cô về làm vợ.
Ông ta tìm kiếm tên “Tiêu Hải Thanh”, rất nhanh đã hiện ra tin tức mới nhất.
Nhưng vừa nhìn thấy, Tiêu Đạo An lập tức ngây người tại chỗ, tàn thuốc rơi xuống đùi cũng không cảm giác được.
Chỉ thấy dòng tin hot nhất hiện lên: “Tiêu Hải Thanh, mẹ kế Giang Dung?”
Giang Dung? Bà ta chẳng phải nói về nhà mẹ đẻ vay tiền sao? Sao bây giờ lại đột nhiên xuất hiện trước truyền thông?!
Trong lòng Tiêu Đạo An dâng lên dự cảm bất an, vội vàng nhấn vào xem kỹ, nhưng ngay tức khắc, cả người như bị sét đánh giữa trời quang!
Chương 1178: Giang Dung tự thuật
Trên màn hình, Tiêu Đạo An chỉ nhìn thấy Giang Dung trong video. Bà ta mặc một thân sườn xám màu xanh nhạt, bên ngoài khoác áo choàng lông mềm mại, nhìn vừa ôn hòa vừa dịu dàng. Gương mặt mang theo ý cười chua xót, khóe mắt còn phiếm lệ quang, cho người ta cảm giác vô cùng đáng thương.
Tiêu Đạo An hoàn toàn ngây người. Giang Dung đang yên đang lành sao lại xuất hiện trong video? Còn bị phóng viên phỏng vấn nữa?
Chẳng lẽ chuyện của con gái đã liên lụy tới ông ta? Cho nên mới có phóng viên muốn đào lại quá khứ của Hải Thanh?
Trong lòng Tiêu Đạo An thấp thỏm bất an, vội vàng chỉnh âm thanh lớn hơn một chút, chăm chú nghe giọng nói của Giang Dung trong video.
“Xin hỏi bà là mẹ kế của Tiêu Hải Thanh, nghệ danh Tiêu Tiêu đúng không? Quan hệ trước kia của hai người thế nào?” Phóng viên ngoài khung hình mở miệng hỏi.
Giang Dung lộ vẻ áy náy: “Không tốt lắm…”
“Mẹ ruột của Hải Thanh là một người phụ nữ rất hiền huệ, tốt hơn tôi rất nhiều. Bà ấy chưa từng gây phiền phức cho chồng, hai mẹ con sống an phận thủ thường. Khi đó việc làm ăn của ba Hải Thanh vẫn chưa có khởi sắc, mà mẹ cô bé vì không muốn chồng lo lắng nên cho tới lúc bệnh tình ngày càng nặng cũng không nói một câu, mãi đến khi qua đời vì bệnh, ba Hải Thanh mới biết.”
“Còn tôi… là quen Đạo An sau khi mẹ Hải Thanh mất không bao lâu. Chúng tôi nhanh chóng xác định quan hệ, chưa tới ba năm đã phụng tử thành hôn. Đạo An chưa từng quản con cái, mà tôi khi ấy… cũng như vậy. Có đôi khi còn nói trước mặt ông ấy rằng Hải Thanh không hiểu chuyện. Thật ra lúc đó con bé còn rất nhỏ, chỉ là tính tình bướng bỉnh một chút thôi, hoàn toàn không xấu, thậm chí rất nhiều lần còn muốn sống hòa hợp với vợ chồng chúng tôi…”
“Đều do tôi và Đạo An mặc kệ con bé, khiến nó giống như một đứa trẻ không cha không mẹ. Vì muốn thu hút sự chú ý của chúng tôi nên có một khoảng thời gian con bé ở cùng một đám lưu manh. Nhưng Hải Thanh rất có nguyên tắc, chưa từng làm chuyện sai trái. Không lâu sau, chuyện con bé bỏ bê học hành bị bà ngoại biết được, bà rất thất vọng. Hải Thanh sợ bà buồn nên cũng cắt đứt liên hệ với đám người bên ngoài kia.”
“Đáng tiếc, bà ngoại con bé tuổi tác đã lớn, chẳng bao lâu sau cũng qua đời. Từ đó về sau, Hải Thanh thường xuyên sống một mình trong căn nhà mà bà ngoại và mẹ ruột để lại, tự chăm sóc chính mình. Có đôi khi tôi và Đạo An thậm chí còn quên mất mình có một đứa con gái như vậy.”
Giang Dung nói từng câu từng chữ, giọng đầy hối hận, nước mắt cũng không ngừng rơi xuống, cảm xúc gần như mất khống chế.
Bà ta thật sự hối hận, hối hận vì năm đó đã đối xử với Tiêu Hải Thanh như vậy.
Không phải vì cảm thấy cô đáng thương, mà là vì sợ.
Bà ta biết Tiêu Hải Thanh là một cô gái trọng tình nghĩa. Nếu năm đó bà ta đối xử tốt với cô, mặc kệ thế nào, Hải Thanh dù không xem bà như mẹ ruột thì cũng sẽ không quá tệ. Nhưng bà ta lại từ bỏ cơ hội đó, thậm chí từng bước từng bước đứng ở phía đối lập với cô, khiến quan hệ cha con giữa Tiêu Đạo An và Tiêu Hải Thanh thiếu mất bao nhiêu năm tình cảm, còn khiến hiểu lầm của Tiêu Đạo An đối với con gái vĩnh viễn không thể xóa sạch.
Ngay cả phóng viên cũng không ngờ Tiêu Hải Thanh lại có một quá khứ đáng thương như vậy, nhất thời cảm thấy chua xót nơi sống mũi.
“Bà còn có thể tiếp tục không?” Phóng viên nhẹ giọng hỏi.
Không hiểu sao, anh ta lại càng muốn biết rõ hơn về cuộc sống trước kia của Tiêu Hải Thanh.
“Có thể.” Giang Dung lau nước mắt, hai mắt đỏ hoe, tiếp tục nói:
“Trước kia thành tích của Hải Thanh chỉ ở mức trung bình, nhưng mỗi lần Đạo An hỏi, tôi đều nói thành tích của con bé rất kém, khiến ông ấy càng thêm không thích nó.”
“Nhưng đột nhiên có một năm, thành tích của Hải Thanh tiến bộ rất nhiều, còn lọt vào top 50 toàn trường. Từ đó về sau vẫn luôn giữ được thứ hạng đó.”
“Mà cha ruột của con bé, ban đầu lại hoàn toàn không hề hay biết.”
(Hàm Ẩn: Mình dịch tới đoạn này, không kìm được nước mắt luôn các bạn ạ. Mình khóc luôn rồi, huhuhu.. mình nhạy cảm quá.)
Mã ID của bài viết này là: 38258
