Chương 106
Người dịch: Tùy Phong
“Nữ nhi số khổ của ta a… ngươi đây là tội gì đâu, tội gì phải vì những nghịch tặc phản bội Đại Thanh mà bỏ cả tính mạng mình…”
Vinh phi khóc đến càng thêm thê thảm, nước mắt không ngừng rơi xuống. Nàng biết nữ nhi vốn tính thiện lương, lại ở thảo nguyên cùng những người đó sống mấy chục năm, lại sinh con dưỡng cái, làm sao có thể không có chút tình cảm.
Chính là… chính là nàng ngốc nữ nhi kia, sao lại không nghĩ tới, nếu nàng xảy ra chuyện, nàng làm ngạch nương phải làm sao bây giờ?
Ánh mắt Dận Chỉ kiên định, nhìn gương mặt đã bị nước mắt làm mờ của ngạch nương.
“Ngạch nương, lần này… cho dù phải trả bất cứ giá nào, nhi tử cũng nhất định đưa muội muội bình an trở về.”
“Lúc trước là ta đưa nàng đến thảo nguyên, thì hiện tại… ta cũng sẽ tự mình đem nàng đón về.”
Hắn dừng lại một chút, giọng trầm xuống.
“Chỉ mong Hoàng A Mã… có thể lại một lần mềm lòng.”
“Chỉ cần một lần nữa, vì nàng mà mở đường.”
—
Đêm đó, Hàm Phúc cung tiếng khóc chưa từng ngừng lại.
Tiếng Vinh phi ai thiết vang lên trong màn đêm, như đang kể lại từng tầng từng lớp đau khổ mà nàng đã chịu đựng suốt bao năm qua.
Từ khi vinh sủng đỉnh cao đến khi sắc suy tình nhạt, từ tang tử chi đau đến ái nữ xa gả, từ việc chỉ còn một nhi tử duy nhất để nương tựa, đến những lần âm thầm đấu đá nơi hậu cung…
Tất cả đều đã hóa thành nước mắt.
Nhưng dù là những thống khổ ấy, cũng không bằng nỗi sợ hãi hiện tại, sợ rằng nàng sẽ vĩnh viễn mất đi đứa nữ nhi đã rời xa nàng mấy chục năm.
Chính vì vậy, nàng chỉ có thể từng lần từng lần cầu xin.
Cầu Hoàng thượng.
Cầu trời cao.
Cầu cho một chút khoan dung cuối cùng.
Còn bản thân nàng, chỉ biết ôm nỗi đau ấy mà lặng lẽ khóc trong bóng tối.
……..
Trên bàn vuông nhỏ bày mọt bồn cảnh kỳ lạ, thân hình uốn lượn xoay chuyển, tựa như một vị lưng còng cổ phật lão nhân, hơi hơi ngẩng đầu, đôi mắt nửa híp mà vẫn sáng ngời có thần, giống như đang lặng lẽ nhìn về phía phương đông dâng lên ánh bình minh.
Đó vốn là một gốc dây đằng, thân cây vừa thô vừa dày, tựa như roi treo sau lưng thôn nữ. Nhưng ở một đầu khác, nó lại như bao thực vật bình thường khác, thật sâu cắm rễ trong bùn đất. Không ai biết nó đã sống bao lâu, cũng không ai biết nó rốt cuộc còn sống hay đã chết.
Người ta truyền nhau rằng, thứ này giống như linh vật, có hình người, như ngàn năm nhân sâm, là bảo vật hiếm có. Lại có người nói nó giống tiên nhân giáng thế, không có tuổi tác, chỉ có đạo ý. Chung quanh thân nó mọc ra rất nhiều nhánh nhỏ đan xen, tựa như vô số “cánh tay” vươn ra, khiến hình dáng càng thêm quái dị mà cũng càng thêm thần bí.
Đặc biệt là tổng cộng chín nhánh lớn, không nhiều không ít, mỗi nhánh lại cong cong như đang nâng đỡ thứ gì trong lòng bàn tay.
Cũng chính bởi hình dạng kỳ lạ này, nó bị người trình tiến cung, dâng lên cho Khang Hi.
Sau đó, Khang Hi mệnh người trong cung khéo tay tinh chế, trang điểm thêm một phen, còn ở mỗi “tay” đặt lên những vật chứa khác nhau: khay gỗ đỏ, đĩa sứ Thanh Hoa Cảnh Đức Trấn, chén lưu ly Tây Dương, cùng đủ loại khí cụ tinh xảo.
Từ một gốc dây đằng hoang dại, nó bị phủ lên vô số ca tụng và mỹ danh, cuối cùng thành ra một món bồn cảnh hiếm lạ trong cung. Mà trong thâm cung vốn tịch mịch, chỉ cần có thêm một món đồ mới lạ, cũng đủ khiến người ta dậy lên vài phần hứng thú tranh đua, không vì thưởng thức thì cũng vì giết thời gian.
Đúng vào đoạn thời gian đó, Như Quân bị ác mộng quấy nhiễu, tinh thần bất ổn. Khang Hi thấy nàng ngày ngày trầm uất, trong lòng không khỏi sốt ruột, liền sai người đưa món bồn cảnh này đến Cảnh Nhân Cung, lại còn đặt tên là “Trăm tử ngàn tôn bàn”, coi như lấy điềm lành cầu nàng vui vẻ.
Lúc này, “tiên nhân” trên bàn đang nâng đủ loại hạt quả: táo đỏ Tân Cương, hạch đào, hạt dẻ cười, hạt hướng dương tẩm chế, hạt dẻ bóc vỏ, đậu phộng, hạt thông, hạnh nhân, quả điều… mỗi loại đều đủ năm viên, không nhiều không ít.
Những thứ này đều được thái y dặn dò là bổ dưỡng, đặc biệt thích hợp cho thai phụ, nhưng lượng dùng mỗi ngày đều bị khống chế nghiêm ngặt, ăn nhiều cũng không tốt, nên Từ ma ma quản rất chặt.
Sau lưng dựa gối mềm, Như Quân nửa nằm trên giường, trong tay cầm một viên táo đỏ, vừa ăn vừa nhìn “tiên nhân” trước mặt. Bình thường không để ý thì không thấy, đến khi ăn rồi lại phát hiện táo đỏ cũng có vị riêng, càng ăn càng dễ nghiện. Chỉ là mỗi ngày chỉ được phát đúng vài viên, nhiều thêm một viên cũng không cho.
May mà trên bồn cảnh còn đủ loại hạt khác, đổi vị liên tục, mới khiến nàng không đến mức chỉ nhớ mỗi táo đỏ.
“Nhìn xem ngươi, so với người làm hoàng đế là trẫm còn hưởng thụ hơn.”
Khang Hi vừa bước vào đã thấy nàng ăn không ngừng, thuận tay lấy một quả hạt từ “tiên nhân” bỏ vào miệng. Hương vị giòn thơm, không ngấy, khiến hắn cũng không khỏi gật đầu.
Nhìn kỹ lại, hắn mới phát hiện Như Quân đặc biệt thích đồ có vị ngọt như táo đỏ, hạt thông, còn hạch đào thì lại ăn ít hơn. Nhưng kỳ lạ là, dù thích hay không, nàng vẫn có thể ăn sạch sẽ mỗi ngày, như thể chỉ cần ăn là có thể giết thời gian.
Thái y cũng nói, những thứ này đối thai phụ có lợi, chỉ là không thể dùng quá nhiều, phải tiết chế.
Như Quân liếc hắn một cái, giọng mang theo vài phần giận dỗi:
“Hoàng thượng nếu cũng ngày ngày mang theo một cái bụng lớn như vậy, thần thiếp tin người cũng sẽ được chiếu cố chu đáo như vậy thôi. Mỗi ngày chỉ cần ăn uống, không cần nghĩ gì cả, để cái bụng tự lớn là được.”
Nói xong, nàng nhân lúc hắn không chú ý, khẽ kéo “Trăm tử ngàn tôn bàn” lại gần mình thêm một chút.
Không phải nàng keo kiệt, mà từ khi mang thai, mọi thứ nàng ăn uống đều bị quản rất chặt. Khi thì sợ thai nhỏ, khi thì sợ thai lớn, lúc lại sợ đường nhiều, lúc lại lo muối ít, gần như thứ gì cũng phải tính toán từng chút một.
Chương 107
Từ khi lần trước sinh Mặc Nhi, bởi vì thai nhi quá lớn dẫn đến khó sinh, khiến thân thể căn cơ bị tổn thương. Dù sau này nàng vẫn luôn điều dưỡng, nhưng rốt cuộc cũng không thể lại có thêm hài tử.
Hơn nữa tám năm trôi qua, thể lực sớm không còn như trước. Ở cái thời đại mười sáu mười bảy tuổi đã thành thân sinh con này, nàng hiện tại đã là độ tuổi không còn quá trẻ, nếu lại mang thai, nguy hiểm chỉ có tăng chứ không giảm.
“Bụng trẫm cũng không tính là lớn a.” Khang Hi nhíu mày nói: “Nghĩ năm đó trẫm còn là phiên phiên thiếu niên…”
Hắn nhớ lại thời trẻ từng lén ra cung, làm kinh thành một phen náo động. Khi ấy ánh mắt nữ tử nhìn hắn, gần như có thể vây kín cả Tử Cấm Thành. Thế mà bây giờ, nhìn cái bụng không kém gì Như Quân, hắn lại thấy bực mình không nói nên lời.
Nếu không phải vì nàng uống không nổi canh gà, canh vịt, canh cá trích, lại thêm Từ ma ma ngày ngày nhìn chằm chằm than thở, hắn cũng không đến mức “bị ép” uống thay phần còn lại. Nghĩ đến đây, hắn càng thấy chua xót, rốt cuộc là ai đang mang thai cơ chứ?
Đang nói đến hứng, Khang Hi bỗng cảm thấy có ánh mắt đang dừng trên người mình.
Ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy Như Quân đang cười như không cười nhìn hắn.
Hắn khẽ ho một tiếng: “Ngươi nhìn trẫm làm gì?”
“Không có gì.” Như Quân liếc hắn một cái.
Ánh mắt ấy vốn đã mang theo vài phần phong tình nữ tử, lại thêm ý cười nhàn nhạt, khiến Khang Hi trong lòng hơi khựng lại. Hắn theo bản năng cười ngây ra, thần sắc càng lúc càng “nhẹ nhàng”.
Chỉ là trong mắt Như Quân, cái vẻ “nhẹ nhàng” ấy lại càng nhìn càng không vừa mắt.
Từ lúc hắn nhắc đến “nhớ năm đó”, cả người liền như biến thành một nam nhân đang hồi tưởng phong hoa tuyết nguyệt, thần sắc không đúng chút nào.
Chẳng lẽ… ngoài cung thật sự còn cái gì “mối tình đầu”?
Nghĩ đến đây, tay nàng vô thức siết chặt chiếc chùy gõ hạch đào.
“Đông” một tiếng.
Một quả hạch đào vừa cố định xong liền bay ra ngoài, rơi xuống đất.
“Nếu vậy,” nàng chậm rãi nói, từng chữ đều như gõ xuống bàn, “thần thiếp có cơ hội nghe Hoàng thượng kể lại năm đó… phong lưu phóng khoáng… chuyện cũ hay không?”
Mỗi một chữ “phong lưu phóng khoáng”, chiếc chùy lại gõ xuống một cái.
Lực đạo kia, đủ để hạch đào vỡ nát. Cũng không biết có đủ làm cái “người phong lưu” trước mặt này… cũng vỡ theo không.
Khang Hi nhìn một cái là hiểu ngay.
Bình dấm chua đổ rồi.
Hắn bật cười, tiện tay lấy luôn chiếc chùy trong tay nàng ném sang một bên, rồi kéo nàng ngồi lên đùi mình.
Từ sau đêm đó, hắn đặc biệt thích cảm giác ôm chặt nàng như vậy, cả người lẫn đứa nhỏ trong bụng, đều ở trong tay.
“Được rồi,” hắn thấp giọng nói:
“Càng lớn càng giống tiểu hài tử. Trẫm sắp xuất chinh, mấy tháng sau sẽ không ai giúp ngươi uống mấy thứ canh kia nữa.”
Tuy nói vậy, hắn biết rõ, dù không có hắn, nàng cũng sẽ có cách xử lý. Nhưng hắn vẫn thích tự mình làm việc đó, như một loại… thói quen không nói rõ được.
Như Quân khẽ dừng lại.
“Bao lâu mới về?”
Câu hỏi rất nhẹ, nhưng lại khiến không khí thoáng trầm xuống.
Khang Hi tưởng nàng lo lắng hắn, liền xoa nhẹ lưng nàng:
“Đừng nghĩ nhiều. Trẫm sẽ về rất nhanh. Ngươi chỉ cần dưỡng cho tốt, những việc khác không cần bận tâm.”
Rồi hắn nhìn xuống bụng nàng, giọng chậm lại:
“Còn đứa nhỏ này, cũng phải ngoan.”
Ngừng một chút, hắn lại nói: “Lần này Thập Tứ đi theo, trẫm sẽ nhìn chừng. Hắn tuy nghịch, nhưng không đến mức chịu ủy khuất.”
Nhắc đến Mặc Nhi, ánh mắt Như Quân rõ ràng trầm xuống hơn.
“Hắn là lần đầu đi xa như vậy.”
“Ngươi a,” Khang Hi bật cười, “mẹ hiền dễ làm hư con.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng chính hắn lại không phải chưa từng thiên vị.
Trong lúc bận rộn chuẩn bị xuất chinh, Khang Hi vẫn tranh thủ thời gian đến hậu cung. Hắn phải gặp vài phi tần có địa vị, nhắc nhở vài câu, gõ vài cái cần gõ.
Chỉ duy nhất một người… hắn không đi.
Vinh phi.
“Khụ,” Khang Hi ho nhẹ một tiếng, từ trong tay áo lấy ra một cái túi gấm:
“Vừa rồi Trẫm tới đây, đã sai Tam Đức Tử chuẩn bị cho ngươi một túi quả táo. Tuy không nhiều, nhưng cũng đủ ngươi ăn một thời gian.”
Hắn hơi hạ giọng, như sợ bị ai nghe thấy: “Ngươi giấu kỹ một chút, chờ Từ ma ma không có mặt thì lấy ra ăn, đừng để bà ấy thấy.”
Tuy ngoài miệng nói vậy, trong lòng hắn cũng hiểu Từ ma ma làm vậy là vì tốt cho nàng. Chỉ là hắn nhìn không được nàng chịu thiệt thòi, dù chỉ là chuyện ăn uống.
Hơn nữa, “quả táo” trong túi này vốn không phải đồ ăn thật. Đó là do hắn sai người trong cung chế tác, bề ngoài giống hệt táo đỏ, sờ vào cũng gần như thật, nhưng thực chất là đá quý điêu khắc mà thành.
Một chút tâm ý, lại bị hắn giấu trong cách làm vụng về và khó nói thành lời.
Hắn đưa túi gấm cho nàng, ánh mắt mang theo vài phần chờ mong, như đang đợi nàng khen một câu.
Nhưng Như Quân vừa mở ra đã khựng lại.
Trong túi rơi ra từng viên “táo đỏ”, tròn trịa, bóng loáng.
Nàng im lặng đếm từng viên.
“Hoàng thượng…” nàng ngẩng đầu, “vì sao chỉ có mười bảy viên?”
Giọng nàng rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến người ta không biết nên cười hay nên bất lực.
Trong khoảng thời gian này, ai trong cung cũng biết nàng thích ăn táo đỏ. Nhưng ăn nhiều lại dễ đầy bụng, nên Từ ma ma luôn khống chế rất chặt. Còn mấy đứa nhỏ trong nhà thì mỗi người một cách “lách luật”.
Dận Chân thì nhân lúc nàng không chú ý, thỉnh thoảng lén đưa thêm vài viên.
Dận Hữu thì trực tiếp sai người từ ngoài cung chuyển vào, còn trồng cả cây táo trong vườn Cảnh Nhân Cung, nói là “giơ tay là hái được”.
Dận Tự thì càng không cần nói, lấy chuyện “giá thị trường” ra dỗ Dận Kỳ đầu tư táo, làm cả kinh thành một thời gian loạn cả lên vì “ngành táo”.
Đến Dận Mặc thì khổ nhất, phải dùng cả tiểu kim khố của mình mới đổi được mấy viên táo, lại còn bị Từ ma ma phát hiện không ít lần.
Kết quả là trong phòng nàng, lúc nào cũng có vài cái túi nhỏ lớn khác nhau giấu dưới chăn, có khi nửa đêm còn bò dậy gặm táo.
Chỉ là đôi lúc nàng cũng nghĩ, nhiều táo như vậy… không biết có chiêu chuột không.
Chuột thì chưa thấy, nhưng Từ ma ma thì nhất định là có.
Còn chuyện đó, tạm thời chưa nói tới.
“Vì sao chỉ có mười bảy viên a?” Nàng lại hỏi một lần, ánh mắt còn mang theo chút nghi hoặc.
Trong đầu nàng thậm chí còn thoáng qua ý nghĩ: chẳng lẽ triều đình gần đây thiếu bạc đến mức… phát táo cũng phải tiết kiệm?
Khang Hi vốn còn mong nàng nhìn ra ý tứ trong đó, nghe vậy thì hơi khựng lại.
Trong mắt hắn thoáng qua một tia bất đắc dĩ, rồi nhanh chóng bị thu lại.
Hắn vốn nghĩ, trước lúc xuất chinh, ít nhất nàng sẽ cảm động một lần.
Kết quả vẫn là… không.
Hắn thở ra một hơi, không nói thêm, chỉ kéo nàng vào lòng.
Hai tay siết nhẹ, ôm chặt lấy người trong lòng.
Ngón tay hắn đặt lên phần bụng hơi nhô lên, chậm rãi xoa, từng nhịp từng nhịp, như đêm hôm đó không khác gì.
Trong phòng yên tĩnh lại.
Chỉ còn hơi ấm của hai người, lặng lẽ ở lại rất lâu.
………..
Chương 108
“Được rồi.”
Áp xuống trong lòng cổ nỗi buồn ly biệt, Khang Hi nhẹ nhàng nâng cằm Như Quân, không ngừng dùng cằm cọ lên gò má nàng.
“Không được không nghĩ trẫm, cũng không cho quá nhớ trẫm. Những quả táo đó không được ăn, mỗi ngày cho trẫm đếm, đếm xong rồi trẫm liền trở về.”
Nguyên bản hắn còn tính để Như Quân tự mình phát hiện bí mật trong đó, nhưng nghĩ lại, nếu nữ nhân này thật sự đem mấy thứ đó ăn mất thì đúng là rắc rối.
Nói xong, hắn nhẹ nhàng bế Như Quân lên. Lúc này mới phát hiện vạt áo mình đã sớm ướt đẫm, mà người trong lòng tay lại đang gắt gao nắm lấy vạt áo hắn.
“Đồ ngốc, khóc cái gì, trẫm sẽ trở về rất nhanh.”
Trách không được nãy giờ nàng không phát ra một chút thanh âm nào, thì ra là đang vùi trong lòng hắn lặng lẽ rơi lệ.
“Là thần thiếp thất thố, mong Hoàng thượng thứ tội.”
Nàng cúi đầu, trong lòng lại dâng lên một nỗi sợ mơ hồ.
Nàng sợ lần từ biệt này, chính là thiên nhân vĩnh cách.
Dù nàng có nắm chắc sẽ vượt qua sinh sản, cũng không có nghĩa là tuyệt đối an toàn. Trên đời này, vốn không có trận chiến nào chắc thắng.
“Chờ trẫm trở về rồi phạt ngươi sau.”
Khang Hi khẽ cười, giọng nói mang theo chút trấn an.
“Nhớ kỹ, mười bảy quả táo đó không được ăn. Trẫm đi đây.”
Nói xong, hắn buông nàng ra, xoay người rời đi, không quay đầu lại.
Hắn chỉ mong khi trở về, vẫn thấy nữ nhân này như cũ.
Vẫn thích ăn đồ ngọt, vẫn hay vì mấy chuyện nhỏ mà giằng co với Từ ma ma, vẫn sống tùy hứng mà an ổn trong cung.
Hắn không biết tình yêu là gì.
Nhưng hắn biết, nàng phải ở đó.
Mười bảy.
Một thê.
……..
Trong phòng, Dận Chân vốn đang nghỉ ngơi, nghe thấy động tĩnh bên ngoài liền thả lỏng thân thể đang cảnh giác, nhàn nhạt lên tiếng:
“Còn đứng ngoài đó làm gì, vào đi.”
“Phanh” một tiếng, cửa bị đẩy ra.
Người đứng ngoài cửa không ai khác chính là Mặc Nhi, tên tiểu tử khiến ai gặp cũng đau đầu. Hắn chỉ mặc một kiện áo trong, hiển nhiên là ngủ không yên, vừa rời giường liền chạy thẳng tới đây.
“Tứ ca…”
Vừa mở miệng, nguyên một bụng lời nói của hắn lại nghẹn lại.
Không phải không muốn nói, mà là không biết có nên nói hay không.
Thân là nam tử hán, tương lai muốn làm đại tướng quân bảo vệ quốc gia, vốn không nên đem mấy thứ sầu lo này nói ra trước mặt tứ ca. Hắn sợ bị cười nhạo, sợ bị cho là yếu đuối, càng sợ tứ ca thất vọng.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn ra chiến trường.
Ban đầu là hưng phấn, là kích động, nhưng khi tất cả lắng xuống, thứ còn lại là một loại sợ hãi rất thật, sợ giết chóc, sợ chiến trường, sợ tử vong.
Hắn còn chưa từng dính qua một giọt máu.
Cúi đầu, hai tay vô thức siết chặt góc áo, hắn biết trong mắt tứ ca, chuyện này vốn không đáng để gọi là vấn đề.
Nhưng với hắn, đó là một khoảng sợ hãi chưa từng có.
Dận Chân nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của hắn, nhàn nhạt nói:
“Đem quyển kia cầm đi sao, sao xong thì ngủ.”
“Ô…”
Mặc Nhi gần như muốn khóc không ra nước mắt, nhìn quyển “Kinh Kim Cương” trong tay.
Hắn nửa đêm không ngủ chạy tới tìm tứ ca, kết quả lại tự mình ôm việc vào người.
“Tứ ca, thất ca nói không thể tùy tiện xem kinh Phật… nếu ta cũng thành ra giống ngươi, không khóc không cười, ngạch nương sẽ đau lòng.”
Vừa nói vừa làm bộ đáng thương.
Đáp lại hắn là một cái liếc mắt của Dận Chân.
Không còn cách nào, Mặc Nhi đành ngoan ngoãn ngồi xuống, từng chữ từng chữ bắt đầu sao chép.
Trong lòng lại không ngừng oán thầm:
Nếu để ngạch nương biết hắn đang bị bắt chép kinh thư, chắc chắn sẽ đau lòng chết mất.
Đều là tứ ca, tứ tẩu hại.
Nếu không phải bọn họ dùng “vịt quay kinh thành đệ nhất” dụ hắn, hắn cũng sẽ không ra cung. Không ra cung thì cũng không bị “bắt” tới đây sao kinh thư.
Ai…
Vừa nghĩ vừa thở dài, tay lại vẫn thành thật viết từng nét.
Dận Chân nhìn bộ dáng phong phú biểu cảm kia, khóe môi thoáng hiện một chút ý cười.
Không biết vì sao, hắn lại nhớ tới chính mình năm đó khi lần đầu ra chiến trường.
….
“Qua mấy ngày nữa sẽ xuất chinh, đây là lần đầu ta theo quân.”
“Lần này nhất định phải lập đại công trở về, để trong nhà lão nương cũng được hưởng phúc.”
Một thiếu niên mặc áo giáp, khoảng mười lăm mười sáu tuổi nói, giọng mang theo vài phần non nớt nhưng đầy khí phách.
“Ngươi đừng mơ mộng.”
Bên cạnh, một binh sĩ cao lớn cười khẽ, đưa tay kéo mở vạt áo, để lộ những vết sẹo chằng chịt bên trong.
Có vết cũ, có vết mới, có vết chỉ cách tim một chút.
“Trên chiến trường mà còn giữ được mạng về đã là ông trời thương rồi.”
“Oa!”
Tên tuổi trẻ binh lính trợn tròn hai mắt, miệng há lớn đến mức như quên cả khép lại.
Nhưng người binh lính lớn tuổi kia lại giống như rất hưởng thụ quá trình “dọa người” này, cười ha hả nói tiếp:
“Ở trên chiến trường có ai mà không từng trải qua sống chết? Ta nói cho ngươi nghe, lúc ta bị thương ở ngực, quân y đều bảo không cứu nổi rồi. Nhưng ta lúc đó mơ mơ màng màng, chỉ nghĩ: lão nương còn ở nhà, trong hang chuột ta còn giấu năm mươi quan tiền chưa kịp tiêu, quan trọng nhất là… lão tử còn chưa biết mùi nữ nhân là gì, sao có thể chết như vậy được?”
Hắn bật cười, vỗ vỗ ngực mình.
“Ngươi xem, ta bây giờ không phải vẫn sống sờ sờ đây sao, còn có thể bế được cả tiểu tử kia nữa.”
Nghe vậy, mấy tên thị vệ trẻ bên cạnh không ngừng gật đầu, như thể đang nghe một đạo lý sống còn nghiêm túc.
Người binh lính già nhìn bộ dáng ngốc nghếch của họ, vỗ vai tên thị vệ trẻ, nói chậm rãi:
“Từ đó về sau ta hiểu ra một điều, trước khi ra chiến trường, có chuyện gì chưa làm thì phải làm hết. Nếu thật sự chết trên chiến trường, cũng không còn gì để tiếc.”
Nghe xong, tên thị vệ trẻ lập tức ôm giáp chạy như bay, vừa chạy vừa hét lớn:
“Nương a, mau tìm tức phụ cho ta!”
Cách đó không xa, Dận Chân lặng lẽ đứng nghe hết thảy.
Trong lòng hắn chợt dâng lên một ý nghĩ:
Vậy hắn thì sao?
Nếu hắn chết trên chiến trường… có ai sẽ nhớ đến hắn không?
Hoàng A Mã có nhớ không?
Thành ngạch nương có nhớ không?
Còn thất đệ… có lẽ cũng sẽ không nhớ nhiều.
Càng nghĩ, tâm trí hắn càng xoáy sâu vào một vòng luẩn quẩn không lối thoát.
Người vốn thích tự suy diễn, lại một lần nữa tự mình nhốt mình vào suy nghĩ ấy.
Từ sau hôm đó, Dận Chân trở nên trầm lặng hơn hẳn.
Hắn bắt đầu bám lấy Như Quân.
Chỉ cần nàng ở đâu, hắn liền theo đó không rời nửa bước. Ánh mắt cũng mang theo chút trầm mặc bất an, giống như đứa trẻ sợ bị bỏ lại một lần nữa.
….
“Dận Chân, ngươi làm sao vậy?”
Sau bữa tối, thấy hắn vẫn không bình thường, Như Quân cuối cùng cũng kéo hắn lại hỏi.
Trong trí nhớ nàng, từ khi đến Cảnh Nhân Cung, đứa trẻ này luôn độc lập, trầm ổn, tuy thân thiết nhưng vẫn giữ một khoảng cách vô hình.
Nàng từng cố gắng bước vào, nhưng nhiều lần đều bị hắn vô thức đẩy ra.
Giống như… hắn luôn chuẩn bị sẵn cho việc bị bỏ lại lần nữa.
“Thành ngạch nương… ta…”
Hắn mở miệng, rồi lại khựng lại.
Đường đường một nam tử, lại không biết nên nói thế nào cho phải.
“Cái gì?”
Như Quân chớp mắt nhìn hắn, kiên nhẫn chờ đợi.
Nhưng Dận Chân cúi đầu rất lâu, vẫn không nói thêm lời nào.
Trong đầu Như Quân lập tức hiện ra đủ loại khả năng: bị người khi dễ, bị Khang Hi trách phạt, hay là trong cung lại có chuyện gì khiến hắn chịu ủy khuất…
Nhưng nàng hiểu rõ, nếu hắn không muốn nói, ép cũng vô dụng.
Một lúc lâu sau, Dận Chân mới đỏ mặt, từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp nhỏ hơi méo.
Giọng hắn rất khẽ:
“Thành ngạch nương… đây là tiền nhi tử mấy năm nay tích cóp.”
Như Quân mở hộp ra.
Bên trong là vài tờ ngân phiếu, thêm chút bạc vụn. Không nhiều, nhưng đều là từng chút một hắn tiết kiệm lại.
Nàng nhìn thoáng qua đã hiểu, đây là toàn bộ gia sản của hắn.
Nhưng… vì sao lại đưa cho nàng?
Đang lúc nàng còn suy nghĩ, một ý nghĩ chợt lóe qua.
Chẳng lẽ là… sợ ra chiến trường?
Như Quân bật cười nhẹ, thuận miệng nói đùa:
“Thế nào, Dận Chân muốn ngạch nương giúp ngươi tìm tức phụ trước khi xuất chinh sao?”
Vừa dứt lời, gương mặt vốn đã đỏ của Dận Chân lập tức đỏ bừng hơn nữa, ngay cả tai cũng đỏ lên.
“Là ai nửa đêm không ngủ, lại còn nghĩ đến chuyện cưới vợ?” Giọng Khang Hi từ ngoài cửa truyền vào, trong uy nghiêm mang theo vài phần trêu chọc.
“Tham kiến Hoàng thượng / tham kiến Hoàng A Mã.” Như Quân và Dận Chân vội đứng dậy hành lễ.
“Hoàng A Mã cùng Thành ngạch nương nói chuyện, nhi thần xin cáo lui trước.” Dận Chân hiểu ý, lập tức muốn rút lui. Nửa đêm đến Cảnh Nhân Cung, hắn tự nhiên biết Khang Hi đến là vì chuyện gì.
Như Quân âm thầm kéo nhẹ vạt áo Khang Hi, ghé sát tai hắn nói nhỏ vài câu. Sau đó nàng quay sang nhìn Dận Chân, mỉm cười: “Các ngươi gia hai nói chuyện trước đi. Hoàng thượng còn chưa dùng bữa, ta đi chuẩn bị chút gì đó.”
Nói xong liền xoay người rời đi, trước khi đi còn tranh thủ lúc Dận Chân không chú ý, quay lại nháy mắt với Khang Hi một cái.
Khang Hi khẽ ho một tiếng, trong lòng lại có chút ngẩn ra.
Đường đường thiên tử, trước nay chỉ quen an ủi người khác, nào từng phải đi dỗ con trai? Nói kiểu gì đây? “Ngươi không nên như vậy, chưa lên chiến trường đã sợ?” Hay “Ái Tân Giác La gia ở trên lưng ngựa mà dựng thiên hạ”?
Nghĩ thế nào cũng thấy không ổn.
Cuối cùng, hắn phất tay: “Dận Chân, lại đây, bồi trẫm đánh một ván cờ.”
“Dạ, Hoàng A Mã.”
—
Đêm sắp khuya, hai cha con ngồi trong Cảnh Nhân Cung, im lặng đối diện bàn cờ. Ngoài cửa sổ gió nhẹ lướt qua, ánh nến lay động, nhưng trong phòng lại tĩnh đến mức chỉ còn tiếng quân cờ chạm xuống.
“Chủ tử,” Hỉ Nhụy thấp giọng hỏi, “có cần nô tỳ gọi Hoàng thượng và Tứ a ca không? Đêm đã muộn, thức khuya không tốt cho thân thể.”
“Suỵt.” Như Quân ra hiệu im lặng, “đừng quấy rầy bọn họ.”
Nàng quay sang phân phó: “Đi phòng bếp nhỏ, hầm một con gà mái già lấy canh. Lấy thêm nhân sâm trong tủ nhỏ, nấu canh sâm, nửa canh giờ lại bưng lên một lần. Còn Tứ a ca thì nấu thêm canh táo đỏ, không cần thêm đường. Đi đi.”
Nói xong, nàng đứng sau rèm nhìn ra.
Ánh nến chiếu lên hai bóng người. Một già một trẻ, thần sắc tập trung đến mức giống hệt nhau: nhíu mày, hạ cờ, suy nghĩ, rồi lại im lặng.
Không khí ấy kỳ lạ đến mức như thể giữa họ không phải đối thoại, mà là một kiểu hiểu ngầm.
Dần dần, Như Quân mới hiểu ra.
Khang Hi không phải không nói gì với con trai. Hắn chỉ dùng cách của mình để trấn an.
Một ván cờ, đôi khi còn hữu dụng hơn vạn lời.
Dận Chân vốn ít nói, nhưng với người thân lại có lúc bộc lộ chấp niệm rất sâu. Còn Khang Hi, trước mặt triều thần thì sắc bén quyết đoán, nhưng khi đối diện con trai, lại biến thành một kiểu nghiêm khắc rất khó gọi tên.
Hai người gặp nhau, liền như bị “giảm lời”.
Chỉ còn lại câu hỏi quen thuộc: “Gần đây học hành thế nào?”
“Được.”
“Vậy trẫm khảo ngươi.”
Rồi lại là sách, là cờ, là im lặng kéo dài.
Nhưng kỳ lạ thay, chính cách ấy lại khiến người ta yên tâm.
Chỉ cần được Khang Hi khen một câu, Dận Chân có thể vui mấy ngày, dù ngoài mặt vẫn lạnh lùng. Còn Khang Hi, ngoài miệng luôn chê hắn cố chấp, nhưng sau đó lại thừa nhận đứa con này thông minh, nhạy bén, không dễ bị dắt mũi.
Không nhiều người biết, kỳ nghệ của Dận Chân rất cao. Tất cả đều được luyện ra từ những ván cờ với Khang Hi.
Ánh nến vẫn lay động.
Dận Chân ngồi thẳng lưng, thần sắc dần không còn căng cứng như trước. Ít nhất, trong khoảnh khắc này, hắn không còn vẻ bất an của người sắp bước lên chiến trường.
Như Quân khẽ thở ra.
Có những điều nàng nói cả đêm cũng không bằng vài ván cờ của người kia.
“Ha…” nàng bất giác cười nhẹ.
Có lẽ, với một đứa trẻ, phụ thân tồn tại theo cách riêng của họ, vốn đã là một loại an tâm rồi.
……..
Chương 110
Đắm chìm trong hồi ức, Dận Chân đột nhiên nghe thấy một tiếng động rất khẽ. Hắn hơi giật mình, nhanh chóng mở mắt, liền thấy một bóng người đang rón rén định chuồn ra khỏi phòng, cửa đã hé mở một nửa.
“Thế nào, kinh thư sao xong rồi?”
Hắn nhẹ nhàng đặt quyển sách đã lâu không lật xuống, ánh mắt nhìn về phía người đang một chân đã bước ra cửa, tiến không được, lùi cũng không xong.
“Xong gì chứ… sao lại đúng lúc này bị bắt gặp.” Trong lòng Mặc Nhi kêu khổ, ngoài mặt lại lập tức cười gượng: “Ha hả… ha hả, tứ ca, ta… ta đi quá mót.”
Vừa nói vừa lui từng bước, dưới ánh mắt không cho phép từ chối của Dận Chân, lùi hẳn trở về trong phòng.
“Ngày mai sau khi xuất môn, không được hồ nháo, không được chạy loạn, cũng không được nổi nóng bừa bãi. Mọi việc phải nghe theo Bát ca và Hoàng A Mã. Có việc thì viết thư về, không được ở trong thư than khổ với ngạch nương… viết cho ta là đủ. Nhưng cũng không được viết quá nhiều.”
Giọng hắn bình thản, nhưng từng chữ đều mang theo thói quen chăm sóc đã hình thành từ lâu.
Năm đó hắn lần đầu theo quân xuất chinh, Hoàng A Mã cũng chưa từng dặn dò hắn nhiều như vậy.
“Dạ, tứ ca, ta biết rồi.” Mặc Nhi gật đầu, trong lòng vẫn có chút không phục. Hắn đã lớn rồi, đâu còn là tiểu hài tử nữa.
Chỉ là, không biết vài ngày sau, khi đứng giữa chiến trường đao kiếm, hắn còn có thể giữ được suy nghĩ này hay không.
“Lại đây.”
Dận Chân mở ngăn kéo, lấy ra một cái hộp nhỏ đặt lên bàn. Mặc Nhi vốn tưởng là đồ tốt gì, lập tức tò mò tiến lại gần.
Mở ra, bên trong chỉ có một quân cờ “Mã”.
“Cái này…?” Mặc Nhi hơi ngẩn ra.
Dận Chân lại đặt thêm một vật xuống bàn. Đó là một bùa hộ mệnh, được bảo quản rất cẩn thận.
“Cái này là tứ tẩu cầu cho ngươi.” hắn nói ngắn gọn, rồi hơi quay mặt đi, như không muốn để người khác nhìn rõ biểu cảm của mình.
Thực ra, bùa hộ mệnh ấy đã sớm được đưa đến tay hắn từ trước.
Nhưng hắn vẫn đưa lại lần nữa, như một cách để yên lòng chính mình.
“Đêm đã khuya rồi, về phòng nghỉ đi. Ngày mai còn phải dậy sớm.”
Hắn vốn định giữ Mặc Nhi lại một đêm, chỉ vì nghĩ trước khi ra chiến trường, đứa trẻ này có lẽ sẽ sợ hãi. Hắn không biết phải nói gì để trấn an, chỉ nghĩ đơn giản: sao một đêm kinh thư, tâm sẽ tĩnh lại.
Nhưng hắn quên mất, Mặc Nhi vốn không phải kiểu người ngồi yên được.
“Ha hả, ta vẫn ở đây bồi tứ ca đi.” nói xong liền thu hộp và quân cờ lại, rồi quen thuộc bước đến kệ sách, rút đại một quyển binh pháp, ngồi bệt xuống đất đọc.
Tựa như mọi sợ hãi đều bị hắn ném lại phía sau, chỉ còn lại sự tò mò với thế giới.
Dận Chân nhìn cảnh đó, bất giác lắc đầu.
Quả nhiên, vẫn như hắn đoán.
Hắn đã sớm cho hạ nhân trải địa nhiệt trong phòng, để đứa nhỏ này có ngồi cả đêm cũng không bị lạnh.
Ánh mắt hắn vô tình rơi xuống ngăn kéo đã mở.
Bên trong còn một chiếc hộp khác, giống hệt chiếc vừa rồi, chỉ khác là có thêm một chiếc khóa.
Trong đó, là một quân cờ “Tướng”.
Đó là một ngày trước đây, trong ván cờ cuối cùng giữa hắn và Khang Hi.
Hắc cờ, hồng cờ, quân tốt đã gần như bị tiêu diệt hết.
Cuối cùng trên bàn cờ của hắn chỉ còn lại “Tướng”, một “Sĩ” và một “Mã”.
Khang Hi nhìn thật lâu, rồi đặt xuống một quân cờ, nhẹ giọng nói:
“Dận Chân, chơi cờ như đánh trận. Bàn cờ này… cũng là nhân sinh.”
Rồi ông hạ xuống một quân cuối cùng:
“Tướng quân.”
Đến nước này, Dận Chân đã không còn đường lui.
Ván cờ đi đến bước này, hoặc là quân “Mã” của hắn bị “Xe” ăn, hoặc là vì giữ “Mã” mà phải hy sinh “Tướng”. Bại cục đã định, không còn cách xoay chuyển.
Cuối cùng, Khang Hi thắng.
Nhưng người thua như Dận Chân, lại lần đầu tiên sinh ra một ý niệm khác.
Nếu cờ là nhân sinh… vậy vì sao nhất định phải để “Mã” sống, mà “Tướng” lại phải bị bỏ?
Từ ngày đó trở đi, phúc cờ tướng kia bị cất đi.
Bàn cờ trở thành một bức tàn cục, bởi quân “Tướng” màu đen đã không còn.
Nghe nói là bị một tên nô tài tay chân vụng về làm thất lạc.
—
Đầu tháng hai, chọn ngày lành.
Khang Hi thân chinh xuất chinh, mang theo đại quân rời kinh, đồng thời đem theo các hoàng tử ra trận rèn luyện.
Ngày đó sương mù dày đặc, trời đất mờ mịt, trong không khí mang theo vài phần nặng nề khó tả.
Trong kinh, từng nhà đều ra đường tiễn đưa.
Có người là tò mò, muốn nhìn thiên tử một lần, cũng muốn thấy các hoàng tử trong truyền thuyết.
Cũng có người chỉ lặng lẽ đứng xa xa nhìn theo con trai mình.
Ánh mắt có vui mừng, có tự hào, nhưng nhiều hơn vẫn là lo lắng và bịn rịn chia ly.
Trong cung cũng không yên.
Các phi tần có con xuất chinh gần như bận rộn cả đêm: lúc thì dặn dò cung nhân phải cẩn thận, lúc lại sai người đi Thái Y Viện lấy dược liệu tốt nhất, lại lo nơi biên cương khổ hàn, ăn uống thiếu thốn, liền sai Ngự Thiện Phòng chuẩn bị đủ loại lương khô mang theo.
Cả hậu cung suốt một đêm như biến thành chiến trường.
Đến mức Nội Vụ Phủ cũng bị kéo vào, hết thẻ bài này đến thẻ bài khác, không dám chậm trễ nửa phần.
Sáng hôm sau, các hoàng tử đến thỉnh an mẫu phi, nhìn xe lớn xe nhỏ chất đầy hành lý mà đều lặng người.
Bởi vì bọn họ hiểu rõ nhất.
Mỗi lần xuất chinh, thật sự dùng đến… thường chỉ là một cái rương nhỏ mà thôi.
Hết chương 110
Mã ID của bài viết này là: 38436
