Chương 17

“Này quả thực là hồ nháo! Tôi xin lập tức cứu viện học sinh số 23!”

Phù Mạn Lị nhìn thấy Hoàng Yến vậy mà muốn dùng một con dao phay để đối phó với đàn biến dị thú, giọng điệu càng thêm gấp gáp. Đám học sinh bây giờ đúng là quá lớn mật!

Bọn họ đã đi tới phía trên khu vực của Hoàng Yến, chỉ là phi hành khí đang bật chế độ ẩn thân nên bọn nhỏ vẫn chưa phát hiện.

Các giáo viên trong đội cứu viện đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ học sinh phía dưới nhấn nút báo nguy là lập tức mở cửa khoang xuất phát. Ai ngờ học sinh số 23 lại chẳng hiểu sao lôi ra một con dao phay?

“Đừng nóng vội, cứ xem tiếp đã.”

Tiều Hạo vẫn giữ nguyên dáng vẻ thờ ơ, khiến Phù Mạn Lị nghẹn một bụng tức.

“Tiều Hạo, mặc kệ cậu ấy có bối cảnh gì, Hoàng Yến hiện giờ cũng chỉ là sinh viên năm nhất của Kỳ Lân trường quân đội! Là quân nhân Liên Bang, chúng ta có nghĩa vụ bảo đảm an toàn cho cậu ấy!”

Tiều Hạo kinh ngạc liếc nhìn nàng một cái.

“Phù lão sư, vừa rồi chính cô còn nói chúng ta đã không còn là quân nhân Liên Bang nữa mà…”

“Tiều Hạo! Anh biết ý tôi là gì!”

Tiều Hạo đưa ánh mắt trở lại màn hình quang não.

“Tôi biết. Đừng vội, người ta còn chưa gọi cứu viện mà. Đám thỏ điên nhất thời cũng không làm cậu ta chết được, tốt xấu cũng nên cho đứa nhỏ một cơ hội thể hiện chứ.”

Trong màn hình, thiếu niên tóc vàng một tay cầm dao phay, ánh mắt còn hung hiểm hơn cả lúc nãy.

Khi con thỏ điên lại lao tới, Hoàng Yến nhanh, chuẩn, tàn nhẫn chộp lấy tai nó. Chưa kịp để nó giãy thoát, một nhát dao đã cứa ngang cổ, hất nó ngã xuống đất.

“Đệt!!!”

“Không phải chứ… Cậu ta thật sự biết dùng à!!”

“Hoàng thiếu ngầu quá!!”

Làn đạn trong phòng livestream số 23 từ đầu đến giờ chưa từng ngừng lại.

Thân thể của thỏ điên tuy cường hãn, nhưng cũng chưa cường hãn đến mức có thể phớt lờ vũ khí sắc bén.

Máy bay không người lái cũng rất hiểu ý, lập tức cho con dao phay một cảnh đặc tả.

Thân dao sáng loáng màu bạc, bên trên còn có những hoa văn tinh xảo. Máu thỏ đỏ tươi theo lưỡi dao nhỏ xuống, khiến khung hình càng thêm phần sống động.

Nếu nói đến các loại vũ khí nóng của Liên Bang thì học sinh trường quân đội đều thuộc nằm lòng. Tầm bắn, động năng, lực sát thương… cái nào cũng có thể giải thích rõ ràng. Nhưng còn dao phay thì…

“Ờm… Dao tốt?”

“Phải là đao pháp tốt mới đúng chứ?”

“Động tác vừa rồi của Hoàng thiếu gọn gàng quá! Chẳng lẽ ngày nào ở nhà cũng giết thỏ?”

“Đây là cuộc sống của người có tiền sao? Nghe mấy người nói xong tự dưng thấy cũng không còn hâm mộ nữa…”

“Thái Hòa khoa học kỹ thuật vừa mới công bố chiến đấu cơ giáp đời mới, tất cả đều đã trang bị tên lửa đơn binh… Thế mà các người bảo tôi thiếu gia nhà họ ở nhà cầm dao phay giết thỏ?”

Tiếp đó, Hoàng Yến giống như Trù Thần nhập thể. Chỉ cần con thỏ nào dám áp sát là đều bị hắn túm lấy rồi cứa cổ, động tác còn lưu loát hơn cả dùng súng.

Có mấy con một lần không bắt được hoặc sắp thoát ra, cũng bị hắn chớp đúng thời cơ đâm xuyên nội tạng.

Thiếu niên hoàn toàn không còn vẻ chật vật như vừa rồi. Chỉ là giết quá nhiều… khung cảnh khó tránh khỏi trở nên có chút máu me…

“Cái kia… Sao tự nhiên tôi thấy cổ mình lạnh quá.”

“Sau này thi đấu đối kháng 1v1… sẽ không bị cậu ta cắt cổ chứ…”

“Đúng là người sói!”

“Người sói +1.”

Thấy đến đây, Phù Mạn Lị mới thở phào nhẹ nhõm, cất vũ khí trở lại giá súng rồi quay về chỗ ngồi.

“… Là tôi đã xem thường cậu ấy.”

Trong mắt Tiều Hạo hiện lên một tia tán thưởng.

“Cũng không tệ. Có thể kịp thời phản ứng, biết dùng vũ khí lạnh để đối phó loại địch nhân tốc độ nhanh, so với ngắm bắn thì như thế này hiệu quả hơn nhiều.”

Nói xong, hắn lại tựa lưng vào ghế, vuốt cằm.

“Nhưng mà… dao phay rốt cuộc có được tính là vũ khí mang theo từ bên ngoài không nhỉ? Chậc… Có nên phán cậu ta bị loại không đây? Khó xử thật…”

“Hắn bị bệnh à?”

Vị giáo viên đứng cạnh Phù Mạn Lị cuối cùng cũng không nhịn được nữa.

“Không thể thấy học sinh của mình thể hiện tốt một chút sao?”

Phù Mạn Lị cũng trợn trắng mắt, lớn tiếng nói:

“Trường học quy định không cho phép mang vũ khí nóng! Với lại an toàn kiểm tra cũng đã thông qua rồi, giờ anh phán người ta bị loại sẽ khiến học sinh bất mãn đấy!”

Tiều Hạo không cam lòng bĩu môi.

Ánh mắt lại chuyển về màn hình, nơi tên tóc vàng vừa nhặt lại khẩu súng, bắn chết ba con thỏ điên cuối cùng đang sợ hãi chạy tán loạn.

“Giấu nhiều đồ như vậy, quả nhiên vẫn thấy cậu ta ngứa mắt…”

“S ban Hoàng Yến, +19 điểm.”

Cuối cùng cũng giải quyết xong đám thỏ điên, Hoàng Yến nhìn đầy đất xác thỏ, rồi lại nhìn con dao dính đầy máu trong tay và quần áo trên người, gân xanh trên trán cũng nổi lên.

Hắn không cắm dao trở lại bao da đựng dụng cụ như ban đầu, mà chỉ lau sơ qua rồi cài lên ba lô, sau đó buộc lại dây đeo ba lô đã bị đứt bằng một nút thắt.

Thu dọn hành trang xong xuôi, Hoàng Yến chọn hai con thỏ biến dị đã được rút máu sạch sẽ nhất dưới đất, dùng một cái túi bọc lại, tránh để máu nhỏ giọt lung tung, rồi lập tức tăng tốc rời khỏi “hiện trường đẫm máu” này.

Thỏ điên tuy “điên”, nhưng hương vị cũng không tệ.

Trên bản đồ hiển thị cách đây không xa có một nguồn nước. Chờ tìm được chỗ hạ trại, hắn sẽ nấu một con làm bữa tối, còn con kia đem nướng khô một chút, ngày mai vẫn đủ ăn cả ngày.

Số còn lại thì không tiện mang theo, mùi máu tanh quá nồng cũng sẽ thu hút người khác hoặc tinh thú, ảnh hưởng đến việc di chuyển, nên hắn dứt khoát bỏ lại.

Đối với một người chỉ huy, khả năng phán đoán chính xác và biết lựa chọn, từ bỏ là môn học bắt buộc.

Đi một mạch đến bờ sông.

Hoàng Yến lặng lẽ đổ đầy túi nước mang theo, rồi tìm một bụi lau sậy cao quá đầu người để lột da, mổ bụng và rửa sạch hai con thỏ, tiện thể xử lý luôn vết máu trên mặt và quần áo.

Toàn bộ quá trình gần như không phát ra tiếng động gì, cũng vì thế mà đội S ban đang hạ trại cách hắn chưa đầy một trăm mét hoàn toàn không phát hiện ra.

Thậm chí, đúng lúc Hoàng Yến đang giặt quần áo thì bọn họ còn chạy ra bờ sông lấy nước!

Ven sông vốn dĩ mùi vị đã lẫn lộn, huống hồ Hoàng Yến đã quan sát trước, trong đội đối phương cũng không có thú nhân.

Con người bình thường rất khó ngửi thấy chút mùi máu loãng ấy từ khoảng cách xa như vậy, vì thế hắn chỉ phân ra một tia tinh thần lực để chú ý bên kia, còn lại tiếp tục chuyên tâm làm việc của mình.

Không bao lâu sau, hắn xách theo bộ quần áo đã được vắt khô một nửa cùng hai con thỏ đã làm sạch rời đi.

Người xem trong phòng livestream thấy Hoàng Yến ngang nhiên đi ngang qua khu vực của đội S ban.

Vậy mà người trong đội ấy vẫn chỉ mải dựng lều, đun nước, bắt cá…

“Không phải chứ, các cậu thật sự nghĩ mình đến đây cắm trại dã ngoại à!?”

“Hai người bắt cá kia còn cười ngây ngô nữa chứ! Hai mươi điểm học phần chạy mất rồi kìa!”

“Bên kia thì không tìm thấy Vương Thiên Vi, bên này lại không phát hiện Hoàng Yến! Thế mà còn đòi bắt người ta?”

“Có lẽ chỉ bên phía Giản thiếu gia là bình thường hơn thôi? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Giản thiếu gia không phải đang cố ý nhường đấy chứ? Nếu không thì bảy ngày trôi qua rồi mà ngay cả mặt ba người kia cũng chưa từng thấy, học sinh khác liệu có thấy hụt hẫng không?”

“Nói thật, tôi thấy dù có gặp được thì cũng chưa chắc bắt nổi người ta… Giản Cảnh Du thì khỏi nói, ngay cả thân thủ của Hoàng Yến cũng tốt như vậy, ai lại chịu đứng yên để bị bắt chứ?”

“Muốn bóp thì phải bóp quả hồng mềm chứ! Tôi vừa từ phòng livestream của đội khác sang đây, bọn họ đã quyết định mục tiêu đầu tiên sẽ là Vương Thiên Vi! Vì chân cô ấy ngắn, chạy không nhanh! “cười ra nước mắt” “cười ra nước mắt”

“Ha ha ha ha ha! Danh tiếng của đại tiểu thư lại bị hại rồi!”

Sau khi bị dây leo biến dị đánh lén, Vương Thiên Vi cẩn thận hơn rất nhiều. Trên đường tiến lên, có mấy lần nàng còn tưởng mình đã quay về thời mạt thế, đang chấp hành nhiệm vụ thanh trừ tang thi.

Tên của rất nhiều đồng đội đã lên đến bên miệng!

Nhưng cuối cùng vẫn bị nàng nuốt trở lại…

‘Hiện tại là năm 300 của thời đại tinh tế, đang trong đợt huấn luyện tân sinh của Kỳ Lân trường quân đội, không phải mạt thế.’

Đây đã là lần thứ bảy Vương Thiên Vi tự nhắc nhở bản thân như vậy trong lòng. Nàng giơ súng ngắm chuẩn con quạ đen biến dị trên cành cây, một phát bắn trúng.

Con quạ đen biến dị còn chưa tìm được cơ hội thích hợp để tấn công thì đã bị hạ gục, trợn tròn đôi mắt đầy vẻ không thể tin nổi rồi rơi từ trên cành xuống.

Suốt cả quá trình, ngoại trừ tiếng súng laser phát ra một tiếng “Ong——”, không hề có thêm bất cứ âm thanh dư thừa nào.

Sau khi bắn trúng, Vương Thiên Vi cũng không dừng lại mà tiếp tục tiến lên tìm kiếm. Quạ đen vốn đã là loài ăn xác thối, lại còn biến dị, càng không thể ăn.

Khán giả nhìn thấy trên màn hình phòng livestream lại hiện lên dòng chữ:

“S ban Vương Thiên Vi, +1 điểm.”

“Một phát bắn nổ đầu! Ngầu quá!”

“Ý thức chiến đấu của đại tiểu thư mạnh thật!”

“Tư thế cầm súng khi di chuyển của cô ấy chuyên nghiệp quá! Đáng ghét! Mấy phú nhị đại này không thể ngoan ngoãn làm phú nhị đại được sao!?”

“Làm sao đây? Ban đầu tôi vào xem chỉ để chờ mấy phú nhị đại này bị vả mặt… Ai ngờ bọn họ ai cũng cố gắng như vậy, làm tôi còn biết yên tâm thoải mái sờ cá kiểu gì nữa!?”

“Vào trường quân đội để sờ cá à? Thôi nghỉ học đi.”

Quá trình hành quân của tân sinh vốn khá nhàm chán, người xem trong phòng livestream cũng ngươi một câu ta một câu, cãi nhau rôm rả trên phần bình luận.

Trời sắp tối rồi…

Vương Thiên Vi khẽ nhíu mày, nàng đang do dự có nên hạ trại hay không.

Nếu không hạ trại thì chắc chắn sẽ không nghỉ ngơi tốt. Nhưng nếu hạ trại, nàng chỉ có một mình, không có đồng đội thay phiên canh gác, cũng không dám chui vào lều ngủ.

Cuối cùng, Vương Thiên Vi vẫn quyết định tìm một chỗ nhóm lửa, làm chút gì đó để ăn trước.

Nàng biết nguồn nước ở đâu. Tuy hôm nay lộ trình có hơi vòng vèo, nhưng đại thể vẫn luôn men theo con sông.

Ở vị trí cách nguồn nước không quá xa có một sườn đồi thấp. Mặt trước của sườn đồi là bụi cây, mặt sau lại có một đoạn chênh lệch địa hình, vừa đủ cao để che khuất hoàn toàn thân hình của nàng.

Chính là nơi này.

Mã ID của bài viết này là: 38741

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!