Chương 27: Cứu viện đến

Tình thế nhất thời giằng co.

“Yên tâm, mọi người đều là đồng học, chúng ta sẽ không làm hắn bị thương.”

Đội trưởng B ban nói xong, lần thứ hai giơ súng laser lên, nhắm về phía Hoàng Yến.

“Chúng ta cũng không phải loại cuồng đồ coi trời bằng vung, huống hồ còn đang phát sóng trực tiếp.”

Thành viên tiểu đội Lư Kiêu vẫn còn đang do dự, đội trưởng B ban đã bóp cò.

“Ong!”

Hoàng Yến vốn đã sắp bò lên tới đỉnh vách đá, không ngờ người phía dưới lại bắn vào chỗ tay hắn đang bám trên vách đá.

Đá trên vách bị bắn vỡ, khiến cả người hắn trượt xuống một đoạn. Mãi đến khi hai tay một lần nữa bám được vào một khối đá nhô ra khác mà hắn vừa bò qua, hắn mới dừng lại……

Lòng bàn tay và cánh tay lại có thêm rất nhiều vết trầy xước. Trong lúc hoảng loạn, nơi hắn chộp lấy hẳn còn có cả đá vụn, cấn vào đau nhức……

Trên đầu, vai và cả ba lô phía sau đều phủ đầy đá vụn cùng bùn đất. Vị đại thiếu gia hoàng gia luôn được người người nâng niu ở Thiên Xu tinh chưa bao giờ chật vật đến mức này.

“***!”

Hoàng Yến cuối cùng không nhịn được mà chửi ra tiếng.

“Này! Tự mình xuống đi! Chúng ta cũng không muốn làm ngươi bị thương.”

Một thành viên B ban ngẩng đầu gọi Hoàng Yến trên vách đá.

Đội trưởng Ổ Tâm Thủy cũng lên tiếng:

“Chỉ cần có chút đầu óc, hẳn phải biết lúc này ngoan cố chống cự chẳng có chút ý nghĩa nào. Ngoài việc khiến ngươi bị thương thêm một chút, chẳng thay đổi được gì cả.”

Các thành viên tiểu đội Lư Kiêu đứng ngoài quan sát tất cả, đầu óc trống rỗng.

Vừa rồi bọn họ cũng đang đuổi theo Hoàng Yến…… Cho nên bộ dạng của bọn họ cũng chẳng khác thế này? Cái kia… cũng quá giống phe phản diện rồi a!?

Nhưng lời B ban nói cũng không sai. Đường mới đi được một nửa, thậm chí còn chưa tới phần sa mạc phía sau…… Nhiệm vụ quan trọng nhất vốn dĩ chính là bình an vượt qua bảy ngày, đi ra khỏi lối ra là được, không cần thiết phải sống mái với nhau……

Bằng không đối phương không chịu bất kỳ tổn thất nào, còn bọn họ lại phải mất thêm mấy chục học phân.

Nhưng B ban lại ở ngay trước mặt bọn họ bắt nạt đồng học S ban như vậy, ai nấy đều cảm thấy vừa nghẹn khuất vừa hèn nhát!

Ba người đối diện đúng lúc giơ súng laser lên, bày ra tư thế chỉ cần bọn họ dám động thì sẽ liều mạng với nhau.

“……”

Bầu không khí bên dưới căng như dây đàn. Hoàng Yến trên vách đá cúi xuống nhìn một cái, trong lòng đã có chút tuyệt vọng.

Hai đội người đang tranh giành “quyền sở hữu hắn”, mà cả hai bên đều không thèm xem hắn như một con người!

Đã bị ép đến mức phải tay không leo núi, chẳng lẽ bây giờ lại phải ngoan ngoãn đi xuống, mặc cho bọn họ ấn thiết bị báo động sao?

Không cam lòng……

Cả đời này hắn chưa từng chật vật đến mức như vậy!

Đang suy nghĩ, súng laser lại quét qua ngay phía trên đầu hắn một vòng.

Vẫn chỉ là uy hiếp, nhưng đá vụn và bùn đất rơi xuống khiến Hoàng Yến không thể không cúi đầu lần nữa.

“Mau xuống đi, đừng cố nữa! Không đáng đâu! Nhìn người ngươi ướt sũng cả rồi kìa, mau trở về tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi cho tốt! Hai mươi học phân thôi mà, chờ kết thúc, chúng ta sẽ cùng ngươi nghĩ cách!”

Lời này vừa nói ra, mấy người S ban hoàn toàn từ bỏ ý định tranh giành.

Hắn nói cũng không sai, Hoàng Yến mà cứ tiếp tục như vậy, bọn họ đều phải đau lòng. Các học trưởng và lão sư trong phòng live stream thì đã quá quen với kiểu kịch bản này.

“Hắn nói nghe chân thành thật đấy…… Là ta thì chắc chắn ta cũng không kiên trì nổi!”

“Tiểu tử B ban này được đấy!? Vừa đấm vừa xoa!? Không biết Hoàng thiếu có chịu nổi không.”

“Ổ Tâm Thủy, chuyên ngành chỉ huy, nghe nói tinh thần lực chỉ còn cách A cấp một bước! Xem ra khả năng nắm bắt tâm lý con người rất mạnh!”

“Đây chẳng phải môn bắt buộc của quan chỉ huy sao!?”

“À? Đây là nắm bắt tâm lý sao!? Những lời này đội trưởng thường xuyên nói với ta mà?”

“Lầu trên là đơn binh đúng không!? Chắc chắn là đơn binh.”

Hoàng Yến đương nhiên hiểu rõ đội trưởng B ban đang đánh vào tâm lý của hắn. Nếu là ngày thường, hắn nhất định sẽ nghĩ cách khiến đối phương hiểu rằng mình đã chọc nhầm người! Nhưng tình cảnh hiện tại của hắn……

Hai tay đã sắp không còn sức, chỉ cần động đậy sẽ bị công kích. Phải làm sao đây?

Chỉ có thể từ bỏ sao?

“Mắng! Mắng!”

Cái gì vậy!?

Hoàng Yến nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên, sau đó bị thứ gì đó giống như sương mù phủ đầy mặt. Mũi và miệng còn vô tình hít vào một ít.

“Khụ…… Phi! Phi!”

Đắng quá!

Hắn vội vàng cúi đầu phun ra hai cái!

Lần này thật sự xong rồi, phía trên vậy mà cũng có người!

“Bắt lấy.”

Khoan đã? Giọng nói này?

Hoàng Yến một lần nữa ngẩng đầu lên, vừa lúc nhìn thấy người phía trên đã bọc kín mít, chỉ để lộ một đôi mắt.

…… Vương Thiên Vi!?

Bên cạnh đột nhiên xuất hiện thêm hai sợi dây leo màu xanh lục, Hoàng Yến do dự một chút rồi đưa tay bắt lấy. Bên này dường như không có lý do gì để đào thải hắn……

Người bên dưới thấy vậy lập tức định nổ súng bắn đứt hai sợi dây leo, nhưng Vương Thiên Vi đã giơ súng lên trước, hướng về phía bọn họ bắn một loạt. Tia laser gần như sượt qua giày của Ổ Tâm Thủy.

Tiểu đội B ban sợ bị bắn trúng ngón chân, vội vàng lùi về phía sau, tìm chỗ ẩn nấp……

Mấy người S ban còn lại đã nhìn đến ngây người.

“Kia…… Ai?”

Lỗ Bạch há miệng, ngơ ngác hỏi.

“Không biết a……”

Adrenaline của Hoàng Yến tăng vọt, bám lấy dây leo, liều mạng trèo lên.

Vương Thiên Vi nhân lúc hỗn loạn ném một thứ to cỡ quả dưa hấu ra ngoài. Không đợi người phía dưới nhìn rõ đó là thứ gì, cô lại nổ súng bắn nổ nó!

“Mau tránh!!”

Thứ bị bắn nổ tung tóe rơi xuống, người B ban còn tưởng đó là vũ khí bí mật gì, vội vàng né tránh!

Chỉ còn một mét nữa là có thể lên rồi!

Hoàng Yến nắm chặt dây leo, cánh tay lại không tự chủ được bắt đầu co rút! Hôm nay thể lực của hắn đã tiêu hao quá nhiều……

“Không được… Ngươi mau chạy đi……”

Vương Thiên Vi nhanh chóng phát hiện tình trạng của hắn, nhưng những người dưới vách đá lúc này dường như đã nhận ra thứ cô vừa bắn nổ vốn chẳng có lực sát thương gì. Bọn họ lập tức giơ súng lên, xuyên qua khe hở nhắm về phía này.

“Người bên trên, mau đầu hàng!”

Vương Thiên Vi chỉ có thể không ngừng xạ kích, khiến bọn họ tạm thời không dám ló đầu ra.

Cô lớn tiếng hét:

“Đều trốn cho kỹ đấy!! Bắn trúng người ta không chịu trách nhiệm đâu!!”

Hoàng Yến thử thêm hai lần, nhưng căn bản không còn sức.

“A… Vẫn không được… Ngươi mau……!”

Lời còn chưa nói xong, cả người đã bị dây leo kéo lên!

Ổ Tâm Thủy phát hiện cảnh này, nghiến răng hét lớn:

“Nàng không dám làm chúng ta bị thương!! Tập trung hỏa lực bắn dây leo!”

“Đến! Mau tránh!”

Một tiếng nhắc nhở truyền từ phía sau tới, Vương Thiên Vi đột nhiên ngừng bắn.

“Đoán đúng rồi, ta quả thật không thể làm các ngươi bị thương.”

Người B ban ngẩn ra, Vương Thiên Vi lập tức nằm sấp xuống, túm lấy cánh tay Hoàng Yến kéo người lên, nghiến răng nói ra lời cảnh cáo cuối cùng:

“Nhưng ta khuyên các ngươi vẫn nên trốn trước đi!”

Nửa người Hoàng Yến đã được kéo lên, dây leo vẫn còn rủ xuống ngay bên cạnh.

Người B ban mất mục tiêu, cũng không dám thật sự nổ súng về phía người, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn được kéo lên.

“Ong ong ong……”

“Không ổn!”

Ổ Tâm Thủy nghe thấy tiếng “ong ong”, lập tức trợn tròn mắt. Đến khi nhìn thấy đàn ong với những sọc vàng đen kia, hắn quay đầu hét lớn với đội viên:

“Chạy mau!!”

Ong biến dị không thể dùng súng laser để đối phó được, bị chúng chích một cái thì đau đến chết đi!

Đến khi tiểu đội B ban phản ứng lại, quay đầu nhìn thì phát hiện người S ban đã sớm chạy mất bóng!

“Chết tiệt! Bọn họ phát hiện từ sớm rồi!”

“Mau mau mau!! Đám ong mật kia nổi điên rồi!”

“Không phải chúng ta đánh mà!”

“Trên người nàng chắc chắn có thuốc che mùi!”

“Âm hiểm!!!”

Thật ra người đầu tiên phát hiện “kẻ thần bí” vừa đánh vỡ tổ ong chính là Tôn Diệp của S ban.

Bởi vì một mảnh nhỏ vừa hay rơi xuống ngay bên chân hắn.

Mã ID của bài viết này là: 38759

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!