Nhìn thấy mật ong chảy ra từ bên trong, thậm chí còn có một con ấu trùng đang lúc nhúc, da đầu Tôn Diệp lập tức tê rần!

Hắn kéo đội viên của mình chạy, vừa chạy vừa giải thích!

Sau khi Lư Kiêu và những người khác nghe hiểu, căn bản không cần ai kéo nữa, chạy còn nhanh hơn cả hắn!

Bọn họ vì sao phải bắt Hoàng Yến hoặc Vương Thiên Vi?

Chẳng phải cũng vì tiêu diệt biến dị thú hoặc tinh thú quá khó sao?

Thứ ong mật này phải xử lý thế nào!?

Khắp nơi đều có người, chẳng lẽ lại nổ súng loạn xạ sao!?

Nhưng nghĩ đến Hoàng Yến hẳn là có thể thuận lợi chạy thoát, trong lòng mấy người cũng chẳng hiểu sao nhẹ nhõm được một chút.

Ít nhất hắn không bị loại trong tay ban khác……

Vừa rồi rốt cuộc là bị tên đội trưởng B ban kia làm cho mê muội thế nào mà lại không dỗi hắn một trận chứ!?

……….

Chờ kéo được Hoàng Yến lên, Vương Thiên Vi quay đầu nhìn lại, người đang túm dây leo quả nhiên là Giản Cảnh Du.

Ba người ngồi cùng một chỗ thở hổn hển. Vương Thiên Vi không quên móc thuốc che mùi ra, xịt xịt xịt lên cả ba người.

Hoàng Yến nhìn thấy tên trên chai thì hiểu ra, hóa ra thứ nàng vừa xịt lên người mình chính là cái này.

“Cảm ơn……”

“Khách sáo gì.”

Giản Cảnh Du và Vương Thiên Vi đồng thời quay sang đối phương, trăm miệng một lời:

“Ngươi sao lại trở lại?”

“Ngươi sao lại trở lại?”

Cậu thiếu niên tóc xoăn bật cười, hai tay chống ra phía sau.

“Ta nghĩ đến lời ngươi nói, thiếu một người thì hai chúng ta sẽ phải đối mặt với càng nhiều ‘kẻ địch’.”

Hoàng Yến không khỏi bật cười, người này đến mấy câu khách sáo cũng không biết nói sao?

Vương Thiên Vi thì càng dứt khoát:

“Lúc chạy đụng phải một tổ ong, bên trong ‘đại bộ đội’ đều không có ở đó, chỉ có mấy con ong canh tổ.

Ta đoán chúng sẽ không đi quá xa, nghĩ rằng có lẽ có thể giúp được.”

Giản Cảnh Du nghe xong liên tục gật đầu, sau đó nhìn cái chai trong tay nàng.

“Thuốc che mùi…… Ta nhớ rồi.”

Không khí yên lặng trong chốc lát. Giản Cảnh Du và Hoàng Yến đồng thời nhìn về một hướng.

“Lại có một đội người tới……”

Vương Thiên Vi nhắm mắt.

“Nói thật, ta hơi phiền rồi.”

Hoàng Yến cả người ướt sũng, một đầu tóc vàng ngoan ngoãn nằm rạp trên đầu. Hắn ngửa mặt lên trời, hít sâu một hơi.

“…… Ta cũng vậy.”

Chờ mở mắt ra lần nữa, hắn bình tĩnh nói:

“Ta có một ý tưởng……”

Tiểu đội S ban của Biện Thụy Minh tổng cộng tập hợp sáu người. Ban đầu bọn họ nghĩ người đông sức mạnh lớn, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra mặt bất lợi.

Đánh một con biến dị thú chỉ được 2 học phân, đối với bọn họ còn chưa đủ nhét kẽ răng……

Một con tinh thú cũng chỉ có năm điểm, tốn thời gian tốn sức chưa nói, cho dù thành công, chia đều cho mỗi người cũng chưa đến 1 điểm. Đây cũng là nguyên nhân bọn họ nhắm vào Hoàng Yến, Giản Cảnh Du và người đồng học kia.

Dù sao Tiều Diêm Vương cũng đã nói như vậy, cho dù bọn họ không hành động, những tiểu đội khác cũng sẽ hành động.

Bọn họ còn đông người hơn, phần thắng càng lớn!

Cho nên hai ngày nay, ngoài lên đường thì chính là tìm tung tích ba người kia, gần như chẳng mấy khi đi tìm biến dị thú và tinh thú.

Thật ra ngay ngày đầu tiên bọn họ đã phát hiện Giản Cảnh Du, chẳng qua cuối cùng lại để hắn xuống nước trốn thoát……

Hôm nay lại khó khăn lắm mới tìm được Hoàng Yến, tuyệt đối không thể để hắn chạy nữa!

Sau khi phát hiện có tiểu đội khác cũng đang truy đuổi Hoàng Yến, bọn họ lập tức đổi lộ tuyến, vòng lên núi để chặn đầu, định kẹp người ở giữa. Dù thế nào cũng có thể đào thải được hắn.

Cho dù bất đắc dĩ phải chia đều với một tiểu đội khác, mỗi người ít nhất cũng có thể được hai điểm!

Nhưng bây giờ người đâu rồi?

Chẳng lẽ đã bị đội khác giành trước?

Hoàng Yến trơn như cá chạch, cũng chẳng nghe thấy thông báo có người bị loại nào mà!?

“A a a!!!”

Cách đó không xa truyền tới tiếng hét kinh hãi!

Biện Thụy Minh và các thành viên trong tiểu đội nhìn nhau. ‘Học phân’ của bọn họ vẫn còn!

Đi về phía trước là một lối nhỏ chỉ đủ cho một người đi qua. Sáu người xếp thành một hàng dọc, nóng lòng đi sâu vào trong.

Hoàn toàn không chú ý đến việc ngay khi vừa bước lên đường nhỏ, người cuối cùng trong đội đã bị ai đó bịt miệng bắt đi, tháo súng, sau đó nhanh chóng ấn thiết bị báo động bên hông.

Tên học sinh kia không kịp há miệng, hoàn toàn không ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.

Giản Cảnh Du thì đã nhanh nhẹn bắt đầu lục ba lô, đổ hết mọi thứ bên trong ra ngoài.

“Khoai tây, khoai tây vẫn là khoai tây?…… Rốt cuộc các ngươi đào được bao nhiêu khoai tây vậy?”

“S ban Tào Trì, bị loại. Trừ 20 học phân, điểm săn thú về 0.”

Tiểu đội Biện Thụy Minh im lặng trong chốc lát. Trịnh Vân Vân đứng ở vị trí thứ hai buồn bực hỏi:

“S ban Tào Trì? Ban chúng ta có mấy người tên Tào Trì?”

“…… Chắc chỉ có một?”

Biện Thụy Minh cuối cùng cũng quay đầu lại.

“1, 2, 3, 4, 5…… Mẹ kiếp! Tào Trì đâu!?”

Chương Gia đứng ở vị trí thứ năm nhìn phía sau trống không, không thể tin được mà lùi lại một bước, còn va phải Eve ở vị trí thứ tư.

“Trời! Tào Trì đâu!? Ta không thấy hắn!!”

“……”

“Thôi, trước tiên cứ đuổi Hoàng Yến, bắt được học phân rồi tính!”

Đi thêm một đoạn, trong khu rừng bên cạnh đột nhiên có một bóng người chạy vụt qua. Một đầu tóc vàng bay phấp phới.

“Hoàng Yến!! Ở kia!!”

“Đuổi!”

Bốn phía đều là bụi cây cao quá nửa người, cả đội chỉ có thể quay đầu chạy ngược lại. Chương Gia lúc này trở thành người dẫn đầu.

“Mau lên!! Đuổi kịp trước khi các tiểu đội khác tới!”

Biện Thụy Minh vừa hét xong câu cuối đã bị thứ gì đó làm vướng chân ngã xuống. Trịnh Vân Vân như có cảm giác, đang định quay đầu lại thì nghe Biện Thụy Minh nói:

“Không cần lo cho ta! Cứ đuổi Hoàng Yến trước!”

Cái này lần này chẳng buồn quay đầu lại, hết sức tập trung chạy về phía trước. Lần ngã này không nhẹ. Biện Thụy Minh chống người bò dậy, muốn nhìn xem rốt cuộc thứ gì đã làm mình vướng ngã? Bò được một nửa, hắn đối diện với ánh mắt kỳ quái của Giản Cảnh Du……

Sau đó hắn bị bịt miệng kéo vào bụi cây, lúc đối phương giật lấy thiết bị báo động còn nói một câu:

“Loại.”

Từ lúc nhìn thấy Giản Cảnh Du đến khi bị loại chưa đầy mười mấy giây, vậy mà hắn không kịp kêu lên tiếng nào……

“S ban Biện Thụy Minh bị loại. Trừ 20 học phân, điểm săn thú về 0.”

Tiểu đội Biện Thụy Minh còn chưa đuổi kịp Hoàng Yến đã nghe thấy đội trưởng của mình lại bị loại! Quay đầu nhìn lại, quả nhiên lại mất thêm một người!!

“A! Mau lên!”

Hai người phía trước nghiến răng tăng tốc. Đội trưởng đã bị loại, bọn họ nhất định phải bắt được Hoàng Yến mới được!

Trịnh Vân Vân vốn đang ở vị trí thứ hai lại đột nhiên dừng bước, không thể tin nổi nhìn về con đường lúc nãy bọn họ vừa đi qua!

Phía sau bọn họ đã không còn bóng dáng đội trưởng! Vừa rồi Biện Thụy Minh còn bảo nàng chạy về phía trước……

Gặp ma rồi???

Câu nói kia rốt cuộc là ai nói?

Người vốn đứng thứ ba, Chúc Dư An, phát hiện Trịnh Vân Vân dừng lại, để đảm bảo an toàn cho đồng đội cũng đi theo dừng bước.

Bây giờ tình hình rõ ràng không an toàn, nàng cứ đứng yên ở đây cũng không phải lựa chọn sáng suốt!

“Vân Vân……”

Còn chưa nói hết câu, hắn đã nhìn thấy một người bịt mặt ở bụi cây bên cạnh nhào vào Trịnh Vân Vân.

“!!!”

Chúc Dư An lập tức chạy tới, dùng súng laser gạt những cành cây che khuất tầm mắt sang một bên, nhưng chỉ nhìn thấy Trịnh Vân Vân với vẻ mặt kinh hãi đang ngồi dậy từ dưới đất, còn bên cạnh nàng không có một bóng người!

“Chuyện gì xảy ra vậy!? Vừa rồi là ai?”

Trịnh Vân Vân ngơ ngác nói:

“Không biết a!…… Ta chẳng nhìn thấy gì cả!”

Nàng chỉ biết mình bị người ta nhào tới quật ngã, sau đó theo bản năng nhắm mắt lại, né tránh đám cành cây. Đến khi mở mắt ra thì người đã biến mất!

“Súng của ngươi đâu!?”

Lúc này Trịnh Vân Vân mới cúi đầu nhìn xuống tay mình.

Mã ID của bài viết này là: 38766

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!