Chương 109: Vượt cấp khiêu chiến

Hành động thanh tiễu Cụ Tích Sơn khiến học sinh và giáo viên trường quân đội Kỳ Lân một lần nữa phải ghi nhớ mấy cái tên……

Vương Thiên Vi, người đã làm ra ba chiếc siêu A cấp cơ giáp chỉ trong một kỳ nghỉ hè. Trương Lai Lạp, đơn binh dùng sức một mình đâm bay con lợn rừng nặng một tấn. Hoàng Yến, chỉ huy cơ giáp cả người đều là hỏa lực, cuộn mình lại là một quả trứng, còn có thể cán chết tinh thú…… Cùng với Giản Cảnh Du, người dù còn chưa đổi cơ giáp cũng đã là một sát khí hình người!

Mấy người này có khi không cùng một loài với bọn họ……

Ngày đầu tiên chính thức đi học của học kỳ mới, chỉ huy hệ Hoàng Yến đã một mình thủ lôi cả tiết trong giờ suy diễn chiến thuật!

Trương Lai Lạp và Giản Cảnh Du thì trong các buổi huấn luyện đối kháng của mình, đánh đối thủ thảm đến mức không ai muốn chung nhóm với bọn họ…… Cuối cùng giáo viên chỉ có thể coi hai người như trợ giảng mà dùng.

Vương Thiên Vi càng trực tiếp được miễn tiết học ngày đầu tiên, ở lì trong văn phòng giáo viên hệ cơ giáp sư cả ngày, giảng chi tiết giải thiết kế và nguồn cảm hứng của ba chiếc siêu A cấp cơ giáp……

Ban đầu vẫn có người nghi ngờ cơ giáp nhiều như vậy, chắc chắn không thể nào đều do một mình nàng làm ra!

Ai ngờ người ta lại có video ghi hình suốt quá trình, còn có cả nhân chứng!?

Thật ra chuyện này cũng là trời xui đất khiến. Lúc đó quay video cơ giáp của mình và Hoàng Yến là để cho Bối Liễu xem……

Còn Tiểu Hùng thì vì hai người không ở cùng một chỗ, thường xuyên phải xác nhận với chính nàng một số chi tiết.

Diễn đàn trường quân đội Kỳ Lân nghênh đón một kỳ đại hội than thở mới.

“Ta sao cứ cảm thấy A cấp của bọn họ hình như không giống A cấp của ta lắm……?”

“Gần đây có cuộc thi nào không!? Chắc cũng phải có chứ?”

“Mau đưa bọn họ ra ngoài đè bẹp uy phong của mấy trường khác đi?”

“Tin tốt, giáo viên đã không còn lấy bọn họ ra so với chúng ta nữa! Tin xấu, nguyên nhân là sợ đả kích lòng tự trọng của chúng ta quá mạnh. 【mãnh hổ rơi lệ】”

“Ta muốn xem bọn họ đấu với Đệ Nhất trường quân đội……”

“Ai cũng có thể so với Đệ Nhất trường quân đội của chúng ta à?”

“???”

“Kỳ Lân, nghe khẩu lệnh ta! Tuyệt đối không được để lộ chi tiết sinh hoạt thường ngày của mấy người kia, cẩn thận diễn đàn có quân địch!”

“Đồng ý! Mọi người đừng đăng bất kỳ hình ảnh nào liên quan đến bọn họ lên đây! Cứ để thám tử trường khác sốt ruột đi! 【biểu cảm】”

“Khặc khặc khặc, khặc khặc khặc khặc!!”

“Không thể chờ nổi nữa! Không thể chờ nổi nữa!”

“Đừng mà! Cho chúng ta nhìn Hoàng thiếu một chút đi! Thúc đẩy giao lưu hữu nghị giữa hai trường mà!!”

“Từ chối! Đừng hòng nhìn thêm một cái ‘động vật quý hiếm được bảo hộ’ của trường ta!”

“Bảo hộ sát khí phe ta!……”

Tuần đầu khai giảng, Tiều Hạo tranh thủ thời gian nói với học sinh về việc chuẩn bị tham gia thi đấu.

Cụ thể sẽ tham gia cuộc thi nào vẫn chưa xác định, nhưng sự ăn ý giữa bọn trẻ, cải tạo cơ giáp, hay nâng cao thể năng đều cần có thời gian.

Phía nhà trường đã nhận được thông báo, sang năm có khả năng sẽ có Liên đoàn cơ giáp sinh viên do quân bộ tổ chức!

Nhưng thời gian và nội dung cụ thể vẫn chưa được quyết định, tình hình trước mắt cũng chưa biết liệu có thể tổ chức đúng hạn hay không……

Một cuộc thi như vậy, chỉ cần được tổ chức thì nhất định sẽ có quy mô khiến toàn Liên Bang chú ý…… Đã đến lúc đưa những học sinh còn chưa tốt nghiệp ra ngoài mở mang kiến thức.

Học kỳ này, việc huấn luyện theo nhóm và chương trình học của năm nhất đều tăng lên, nhưng các môn chuyên ngành vẫn không hề giảm, cộng lại số tiết phải học còn nhiều hơn học kỳ 1!

Bất quá đối với mấy người Vương Thiên Vi mà nói, thật ra cũng không khác biệt quá lớn, chẳng qua là đem thời gian bọn họ vốn dùng để huấn luyện hằng ngày xếp thành tiết học mà thôi!

Hơn nữa còn có giáo viên chỉ đạo, hiệu suất còn cao hơn tự mình luyện tập.

Điều duy nhất không ai ngờ tới chính là, Tiều Hạo quả nhiên không hổ là người từng phục vụ ở Đệ Nhất Quân Khu, đúng là có chút bản lĩnh!

Lúc lên lớp, một mình hắn làm bồi luyện cho cả bốn người bọn họ cũng dư sức!

Đối thương ngay cả Vương Thiên Vi cũng không đấu lại! Hắn vậy mà còn có thể bắn ra đạn biết đổi hướng! Đây chẳng phải gian lận sao!?

Cận chiến thì càng khỏi nói……

Ngoại trừ Giản Cảnh Du và Trương Lai Lạp thỉnh thoảng có thể đánh trúng hắn trong lúc đối chiến, Vương Thiên Vi và Hoàng Yến hiện tại toàn bị đá vào mông……

Mỗi lần ra sân huấn luyện hai người đều nhe răng xoa xoa mông của mình.

“Lão sư, cái chân sắt kia của ngài có cần ta tra dầu giúp không!? Sao ta cứ cảm thấy càng ngày càng nặng vậy!? Có phải ổ trục chưa được tra dầu không?”

Tiều Hạo tức giận trừng Vương Thiên Vi một cái.

“Đi chỗ khác chơi đi! Tại chỗ nghỉ ngơi.”

Nói xong, chính hắn cũng đi sang một bên uống miếng nước.

“Hô……”

Trương Lai Lạp khỏe thật đấy…… Không hổ là nữ đơn binh có thể điều khiển cơ giáp trọng hình! Vừa rồi suýt chút nữa đã bị nàng đá cho lăn đi…… Tiết sau vẫn nên gọi Phù Mạn Lị đến hỗ trợ cùng thôi.

Thật ra Phù Mạn Lị cũng có cảm giác tương tự.

Bên Tiều Hạo vẫn còn là đối kháng thể năng cơ bản, còn nàng phụ trách dạy điều khiển cơ giáp, cảm nhận lại càng rõ ràng hơn!

Mấy đứa trẻ kia đã mơ hồ hình thành phong cách chiến đấu của riêng mình. Tuy vẫn chưa thành thục lắm, nhưng mỗi ngày bọn họ đều đang tiến bộ!

Ngay cả Vương Thiên Vi, người tinh thần lực chỉ vừa mới thăng lên A, khi đối đầu với những đơn binh vốn đã là A cấp từ nhỏ cũng hoàn toàn không hề lép vế!

“Cho nên đứa nhỏ đó có phải làm đơn binh cũng rất thích hợp không!?”

Phù Mạn Lị dựa vào bàn, phân tích.

“Học kỳ 1 chỉ có thể nhìn ra thể năng cũng không tệ lắm, học kỳ này giống như hoàn toàn bùng nổ!”

“Ngươi nghĩ xem bình thường nàng đều luyện với ai?”

Eugene nói mấy câu, lập tức giải đáp nghi hoặc của nàng.

“Trương Lai Lạp và Giản Cảnh Du, hiện tại nghe nói còn có cả Phùng Di năm hai! Học sinh nói lần nào họ cũng bị đánh cho kêu cha gọi mẹ, chưa từng thắng nổi một lần……”

Eugene đặt bản thiết kế cơ giáp học sinh nộp lên xuống,

“…… Nhưng mấy người đó là ai?”

Phù Mạn Lị và Tiều Hạo như có điều suy nghĩ. Sau khi trở về liền tăng độ khó của khoang mô phỏng đối chiến lên không chỉ một bậc! Khiến đám học sinh tối đó đi luyện tập bị ngược đến mức nghi ngờ nhân sinh!

Ngay cả những người có thành tích nằm trong top đầu cũng không còn “Độc Cô Cầu Bại” như trước nữa!

Nhà trường còn đặc biệt tổ chức một cuộc thi khiêu chiến, khuyến khích học sinh các khối khiêu chiến lẫn nhau.

“Học muội, làm người nên chừa cho nhau một đường lui, sau này còn dễ gặp mặt……”

Cẩm Bằng vừa nhìn thấy ba chiếc cơ giáp đen sì ở phía đối diện đã cảm thấy đau đầu.

“Cái trò năm nhất khiêu chiến năm hai này, rốt cuộc là ai nghĩ ra vậy!?”

“Hắc hắc, học trưởng! Giao lưu hữu nghị! Giao lưu hữu nghị!”

Vương Thiên Vi cười nịnh nọt.

Không còn cách nào khác, cuộc thi khiêu chiến vừa bắt đầu, người khác đều đánh đến khí thế ngút trời…… Bọn họ muốn tìm một đối thủ ngang sức thật sự không dễ…… Thế nên chỉ có thể nhìn lên trên!

Mấy người tuân theo nguyên tắc tuyệt đối không xem thường bất kỳ đội nào, hết lớp này đến lớp khác, lần lượt khiêu chiến.

Hôm nay vừa hay đến lượt đội của học trưởng Khoai Tây.

Phùng Di lặng lẽ lẩn vào trong đám đông, dù sao cũng không thể nói ý tưởng vượt cấp khiêu chiến là do hắn đề xuất được chứ? …… Hắn cũng đâu biết mấy người này rảnh rỗi lại đi khiêu chiến hết đội này đến đội khác!?

Chỉ trong một tuần, năm hai đã có ba đội thua.

Hoàng Yến thậm chí còn vì tiện cho việc hẹn đánh nhau mà đặc biệt giúp nhà trường làm một ứng dụng APP. Tất cả các khối đều có thể lên đó hẹn đấu, hơn nữa còn có thể cập nhật thứ hạng theo thời gian thực!

Hiện tại nó đã trở thành APP có tỷ lệ tải xuống cao nhất trong học sinh Kỳ Lân! Đến cả giáo viên cũng mỗi người một cái.

Đội của Cẩm Bằng hiện đang quanh quẩn trong top ba năm hai, vẫn chưa bị mấy người này khiêu chiến đến.

Bất quá, nhìn tình hình hắn mỗi ngày đối luyện với mấy người này… Tỷ lệ thắng đại khái cũng chỉ năm mươi năm mươi, vẫn phải luyện thêm mới được!

“Cẩm Bằng, chuẩn bị đi. Vừa hay để chúng ta xem thử những người đứng đầu năm nhất có trình độ thế nào!”

Đội trưởng của đội học trưởng Khoai Tây vốn cũng muốn tận mắt xem thử những nhân vật phong vân của năm nhất, cùng ba chiếc siêu A cấp cơ giáp kia rốt cuộc lợi hại đến đâu!

Hôm thanh tiễu tinh thú, hắn đã tò mò rồi!

Chỉ là nửa tiếng sau, người nằm trong khoang cơ giáp, nước mắt chảy thành sông cũng chính là hắn.

“Bắt nạt người ta…… Thế này cũng quá bắt nạt người ta rồi!!!”

Vương Thiên Vi dưới ánh mắt như muốn giết người của học trưởng Khoai Tây, gãi gãi sau đầu rồi bước lên.

“Thật sự xin lỗi học trưởng…… Ta không cố ý!

Ta chỉ muốn xem kết cấu bên trong cơ giáp của ngươi thôi…… Vặn tua vít nhanh hơn một chút…… Không ngờ khoang điều khiển của ngươi lại nông như vậy…… Cứ thế bị ta tháo ngươi ra luôn.”

“…… Ô ô ô ô”

 

Mã ID của bài viết này là: 39211

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!