Chương 43: Người nhà trò chuyện

“Ba, mẹ.”

Trở lại chung cư, Vương Thiên Vi ngồi trên sô pha, gọi video cho Vương Dập. Hai gương mặt quen thuộc chen chúc bên nhau, chiếm đầy cả màn hình.

“Thiên Vi!”

Vương Dập và Trình Âm ngồi sát màn hình đến mức gần như chỉ thấy được khuôn mặt, ánh mắt vừa rơi xuống người con gái liền không rời đi.

“Sao lại gầy đi nhiều như vậy!?”

Vương Thiên Vi sờ sờ mặt.

“…… Là bị phơi đen thôi mà, ánh nắng ở Sóc Mạc Tinh độc lắm…… Đen nên nhìn có vẻ gầy.”

Trình Âm không đồng tình nhíu mày.

“Rõ ràng là gầy! Khuôn mặt nhỏ cũng hóp đi rồi! Kỳ Lân trường quân đội hà khắc đến vậy sao? Ông xã? Không phải anh nói Kỳ Lân quản lý thoải mái hơn trường quân đội đệ nhất sao?”

“Bọn họ đều nói như vậy mà! Con gái, con còn chịu đựng được không?”

Vương Thiên Vi cười cười.

“Tân sinh huấn luyện mà, vất vả một chút là bình thường. Ngày kia là chính thức bắt đầu đi học rồi, con ăn uống đầy đủ, chẳng mấy chốc sẽ bù lại thôi!”

Vương Dập ở bên cạnh vỗ vỗ tay vợ.

“Được rồi, vậy chúng ta cứ tạm thời xem như vậy đi! Nguyên liệu nấu ăn tuần này chắc đã đưa đến rồi nhỉ? Anh thấy quản gia đã ký nhận.”

Vương Thiên Vi liếc mắt nhìn người máy đang ở trong bếp giúp mình rửa rau.

“Đến rồi, đều rất tươi, cảm ơn ba!”

“Con bé này sao cứ khách sáo thế? Ở bên đó có quen không? Thầy cô và bạn học thế nào? Có ai khó ở chung không?……”

Từ trước đến giờ chưa từng để con gái một mình rời khỏi Thiên Xu Tinh, Trình Âm và Vương Dập hận không thể hỏi rõ cả chuyện một ngày con gái ăn mấy miếng rau!

Trong lòng bọn họ không phải chưa từng hối hận vì đã chọn cho Thiên Vi một nơi chim không thèm đậu như vậy để đi học…… Những suy tính đủ kiểu lúc trước đã sớm bị quẳng đi đâu mất!

“Kỳ Lân rất tốt, giáo viên… Có một cô có cơ giáp rất đẹp…… Các bạn học cũng không tệ, còn tặng đồ cho con.”

Vương Thiên Vi chọn lựa từng chuyện để kể, càng nói càng trôi chảy.

“Cơ giáp? Thiên Vi nhà chúng ta muốn cơ giáp? Ông xã, anh có quen tổng giám đốc Thái Hòa không?”

Vương Dập nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu.

“Có thể làm quen……”

Vương Thiên Vi vội vàng ngăn lại.

“Con chỉ nói vậy thôi, hai người tuyệt đối đừng mua! Trường học sẽ phát cơ giáp! Con cứ thích nghi trước rồi tính! Huống hồ con trai của tổng giám đốc Thái Hòa cũng ở lớp con…… Người khá tốt, đợi thân hơn một chút, biết đâu còn có thể cho con giảm giá!”

Vương Dập kinh ngạc vô cùng.

“Tổng giám đốc Thái Hòa…… Vậy chắc là con trai cả nhỉ? Quả thật cũng trạc tuổi con.”

“Nhà họ còn một cậu con trai út?”

“Đúng vậy, nhưng là con của vợ sau. Vị phu nhân trước của Hoàng Thái Hòa đã qua đời……”

Thì ra là vậy. May mà nàng và Hoàng Yến chỉ nói với nhau vài câu hời hợt, không trò chuyện quá sâu. Bây giờ đã biết rồi thì sau này cũng có thể tránh đề cập đến chuyện này.

“Hoàng Thái Hòa vậy mà lại bằng lòng để con trai đến Sóc Mạc Tinh? Xem ra trường học chúng ta chọn cũng không tệ!”

Trình Âm và Vương Dập cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút.

“Ba, mẹ, con còn chưa hỏi hai người, sao lại quyên cho trường hai tòa nhà vậy? Thành tích của con chẳng phải đã đủ rồi sao?”

“…… Ờm, chuyện này mẹ không rõ lắm, con hỏi ba con đi.”

Trình Âm nhanh chóng phủi trách nhiệm, ngay sau đó ngả người ra sau, nhường chỗ cho chồng.

Vương Dập “hì hì” cười.

“Con không biết sao? Công ty nhà mình trước giờ vẫn luôn rất coi trọng giáo dục! Trường tiểu học cũng không biết đã xây bao nhiêu trường……”

Sau khi nàng ở bên này nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại với cha mẹ rằng không cần phải tiếp tục đối xử đặc biệt với mình, rồi lại dặn dò họ vài câu phải chú ý sức khỏe, đừng chỉ lo làm việc, người được định nghĩa là “tiểu quản gia” cuối cùng cũng cúp video.

Người máy nấu ăn trong bếp đã làm xong nồi lẩu theo yêu cầu của Vương Thiên Vi.

Hơi nước và hương thơm lan tỏa khắp phòng, nàng ngồi ở phòng khách mà nước miếng đã muốn chảy ra!

“Mau! Mau mang ra đây!! Thêm hai ống dinh dưỡng vị dưa hấu! Muốn lạnh!”

“Vâng, chủ nhân!”

Bảy ngày qua nàng đã sống thế nào vậy!?

Trước đây còn chướng mắt dinh dưỡng dịch, đến lúc thật sự chẳng còn cả dinh dưỡng dịch để uống, nàng mới phát hiện đó là thứ vừa quan trọng vừa tiện lợi đến mức nào!

Nhịn từ trưa đến tận bây giờ, chẳng phải chỉ vì khoảnh khắc này sao!!

Vương Thiên Vi cho cả rau lẫn thịt vào nồi nước dùng trong. Không còn cách nào khác, đói bụng suốt bảy ngày, nàng cũng không dám vừa về đã ăn ngay nước lẩu cay.

Nhưng dù là nước dùng trong, vẫn suýt nữa làm nàng tê cả đầu lưỡi!

Ngon hơn nhiều so với mấy món canh rau dại không có gia vị nàng nấu ở Cụ Tích Sơn!

Đợi đến khi bụng gần như đã no, nàng mới mở quang não lần nữa.

Tiều Diêm Vương hình như đã nói điểm của các nàng sẽ tự động cập nhật, lúc nãy nàng bận tối mắt nên còn chưa kịp xem.

“Ồ!”

Con số sáng chói 90,2 học phân nằm ngay sau tên nàng!

“Ha ha ha ha ha!”

Vương Thiên Vi không nhịn được ngửa mặt lên trời cười lớn!

Nàng còn lo với tính tình ác thú vị của Tiều Diêm Vương, hắn sẽ trực tiếp trừ điểm lần nữa! Không ngờ Tiều Diêm Vương vậy mà thật sự nói được làm được, cho nàng gấp đôi học phân!

Kỳ Lân trường quân đội mỗi năm cuối kỳ, số học phân cần thiết để lên lớp tiếp theo có thể lên tới 40 điểm!

Thế mà còn chưa chính thức bắt đầu đi học, nàng đã kiếm được 90 học phân!

Có nghĩa là cho dù không tham gia những bài kiểm tra quan trọng, các kỳ thi hay hoạt động của trường, chỉ cần nằm yên thôi nàng cũng có thể “cẩu” qua hai năm đầu, thuận lợi lên năm ba!

Toán học đương nhiên không phải vì lười biếng, mà là tuy rằng đã lên đại học, nàng vẫn lo lắng với cái “nội hạch đồ cổ” của mình sẽ không theo kịp tiến độ học tập……

Có 90 học phân lót nền, áp lực trong lòng cuối cùng cũng không còn lớn như vậy, kế tiếp chỉ cần cố gắng là được!

Bảy ngày không xem mạng xã hội, trong quang não đã tích lại rất nhiều tin nhắn, Vương Thiên Vi lần lượt xem qua.

Ngoại trừ những “người quen” trong tối ngoài sáng hỏi thăm vì sao nàng không đi trường quân đội đệ nhất, có một người vì gửi tin nhắn nhiều nhất nên bị đẩy lên trên cùng.

“Vương Thiên Vi! Chị giỏi rồi đúng không! Một tin nhắn cũng không thèm gửi cho tôi? Muốn đoạn tuyệt quan hệ chị em à!?”

“Kỳ Lân trường quân đội có ai vậy!? Làm chị đến cả tin nhắn cũng không muốn trả lời!”

“Ồ, hóa ra các chị cũng đi tân sinh huấn luyện…… Còn không cho mang quang não, vậy thì không có gì.”

“Chuyện này sao chị không nói trước với tôi!?”

“Tiều Diêm Vương là thế nào? Hắn nhằm vào chị à?”

“Chờ chị ra ngoài thì báo cho tôi một tiếng!”

Nhìn đến cuối cùng, Vương Thiên Vi gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm nóng nảy trên mặt của cậu em trai.

Nàng đã nói mà, lúc vừa trò chuyện với ba mẹ hình như thiếu mất gì đó…… Hóa ra là ngày báo danh hôm ấy nàng quên nói cho cậu em trai một tiếng…… Là lỗi của nàng.

Mở bàn phím ảo ra.

“Bọn chị huấn luyện xong rồi, mệt chết…… Bên cậu thế nào? Đã thích nghi chưa?”

Nói chuyện với Vương Khai Vũ quả nhiên tùy ý hơn nhiều.

Vương Thiên Vi kiếp trước không có em trai, nhưng đến nơi này, dường như nàng trời sinh đã biết nên ở chung với cậu như thế nào.

Tin nhắn vừa gửi đi, Vương Khai Vũ bên kia lập tức trả lời.

“Tôi thấy trên diễn đàn Kỳ Lân trường quân đội nói các chị vào núi. Nhưng mấy tấm hình này là sao? 【hình ảnh】 Sao lại chật vật đến mức này!? 【hình ảnh】Không phải nói trường quân đội đệ nhất Liên Bang mới là nơi hành người nhất sao? Cường độ của Kỳ Lân cũng cao như vậy à? Chị chịu nổi không? Nếu không thì vẫn nên trở về đi?”

Vương Thiên Vi nhìn ảnh chụp em trai gửi tới, lập tức cảm thấy cả người đều không ổn…… Đây chẳng phải là hôm trời mưa, nàng ngồi trong hang động ngẩn người nhìn mưa sao?

Ai chụp lại còn ghép chữ vào vậy? Bên cạnh còn viết “Trái tim ta đã chết”!?

Tấm cuối cùng là ảnh chụp toàn bộ các nàng nằm bẹp trên mặt đất sau khi đánh xong sao biển, ai nấy đều trông vừa mờ mịt vừa chật vật!

Thi thể sao biển cùng mấy người quần áo rách rưới đều bị che mờ, dòng chữ đi kèm là:

“Triều đình phát cứu tế lương xuống chưa?”

Vương Thiên Vi run rẩy gõ chữ.

“Ngươi tìm mấy tấm này ở đâu ra vậy?”

Vương Khai Vũ trả lời ngay lập tức.

“Diễn đàn trường các chị chứ đâu!”

Điều Tiểu lão đệ không nói chính là, bản thân cậu đã đổi tên tài khoản diễn đàn từ “Đệ nhất trường quân đội đệ nhất soái” thành “Cực kỳ có thể đánh”, chỉ vì muốn thuận tiện ẩn mình hơn!

Hơn nữa, trong bảy ngày này, cậu đã thành công giả dạng thành một học trưởng hệ đơn binh, toàn bộ quá trình đều theo dõi tình hình tân sinh huấn luyện.

Duy nhất có một điểm không tốt là cậu không xem được phát sóng trực tiếp tân sinh của Kỳ Lân trường quân đội, nhưng trên diễn đàn thường xuyên có người đăng ảnh chụp màn hình, cũng đủ để cậu hiểu tình hình của chị gái mình!

Cậu biết Vương Thiên Vi là một trong ba người của S ban đi riêng, còn biết nàng đã đơn độc giết chết tinh lang!

Đương nhiên, cậu cũng nhìn thấy trên diễn đàn mọi người đều gọi nàng là “đầu âm dương”, “đầu ngựa vằn”, hoặc “đại tiểu thư”.

Nếu để cậu nói, “đầu ngựa vằn” ít nhiều vẫn dễ nghe hơn “đầu âm dương” một chút……

Đúng vậy, diễn đàn!!!

Nàng sao lại quên mất cái chỗ tụ tập đủ thứ chuyện hóng hớt này chứ!

“Cho nên cái tên họ Triều kia bắt nạt chị? Liên Bang có đường dây riêng để khiếu nại về giáo dục, chị biết không? Tôi nói cho chị nghe, có vài người chính là ghen ghét người giàu……”

“Ờm… Hắn chỉ là cảm thấy chị gái của cậu thiên phú dị bẩm thôi……”

Vương Thiên Vi nói mấy câu đuổi cậu em trai nhà mình đi, đối với biểu tượng diễn đàn trường học do dự hồi lâu, muốn bấm mà không dám bấm.

Hai tấm ảnh kia rõ ràng là ảnh chụp màn hình từ phát sóng trực tiếp, mỗi tấm đều rõ đến mức quá đáng.

Mà theo lời Vương Khai Vũ nói, đây chỉ là một góc của tảng băng chìm……

Vương Thiên Vi đặt đũa xuống, hít sâu hai lần, cảm thấy mình đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ mới mở diễn đàn trường học……

Toàn là những tiêu đề hổ lang gì đâu!

“Kinh ngạc! Đầu ngựa vằn tiểu chú lùn vậy mà chỉ dựa vào súng laser đơn sát tinh lang!”

“Tân sinh năm nhất đào viên tam kết nghĩa!”

“Chiến sĩ tổ ong!”

“Bốn con sao biển!? Là nhân tính của Kỳ Lân thiếu hụt hay đạo đức chôn vùi!?”

“Giản Cảnh Du tinh thần lực cấp S!”

“Vương Thiên Vi rốt cuộc là cấp B hay cấp A?”

“Hoàng Yến, người chồng ta chưa từng gặp mặt.”

“Ổ Tâm Thủy ban B và Hoàng Yến ban S, hai kẻ mưu mô hàng đầu thưởng thức lẫn nhau ~”

Vương Thiên Vi Bình tĩnh chọn tiêu đề đầu tiên, nhấn vào “Báo cáo”.

Lý do báo cáo…… “Có nội dung công kích nhân thân, bạo lực mạng.”

Đầu ngựa vằn thì thôi đi, tiểu chú lùn là thế nào!? Liên Bang cấm kỳ thị chiều cao!

Vương Thiên Vi tức giận làm xong tất cả, lúc này mới phát hiện lần tân sinh huấn luyện này của bọn họ đã bị diễn đàn chơi đến mức đủ trò!

Có không ít meme ma tính được làm ra, thậm chí còn có một số bị ghép mặt người hoặc động vật mà chính chủ chẳng quen biết……

Mấy meme này không chỉ có nàng, Hoàng Yến và Giản Cảnh Du cũng không thoát được, còn có rất nhiều học sinh các ban khác, có thể nói là mưa móc đều dính……

Ảnh cậu bạn học bán thú nhân thằn lằn nằm bẹp trên mặt đất đã trở thành ảnh đại diện của chính cậu ta.

Cậu nhóc mập từng bị nàng dùng con bọ cạp dọa trong sa mạc, hiện giờ khắp nơi đều là ảnh động cậu ta mách lẻo…… Đã trở thành “vua biểu cảm” của lần này.

Bản thân Viên Lỗi còn đăng bài cầu xin mọi người buông tha, nhưng vẫn không khơi dậy được chút lòng thương cảm nào từ các học trưởng học tỷ.

Lật xuống dưới nữa, vậy mà còn có cả Tiều Diêm Vương!

Thậm chí còn có ảnh động của hắn lúc trẻ hơn một chút, nhìn dáng vẻ chắc là một hai năm trước. Ban đầu hắn vốn đang nghiêm mặt dạy bảo một đám học sinh, cuối cùng nói đến mức nước bọt cũng văng tung tóe…… Vương Thiên Vi lặng lẽ nhấn lưu.

Tiếp tục kéo xuống, trái tim Vương Thiên Vi cuối cùng cũng chết hẳn.

Rõ ràng nàng chỉ muốn âm thầm phát triển ở Kỳ Lân, vậy mà hiện tại hình như đã thu hút không ít sự chú ý. Người của trường quân đội đệ nhất cũng chạy sang bên này tìm hiểu tin tức……

Còn có những học sinh bị nàng đào thải đăng bài trên diễn đàn tố cáo, nói nàng không có võ đức, ngay cả cơ hội phản ứng cũng không cho người ta……

Mọi người đều nói bọn họ lần này là xui xẻo nhất, đồng thời cũng là “xuất sắc” nhất!

Vương Thiên Vi cười khổ một tiếng, mấy vị học trưởng học tỷ này đúng là đứng nói chuyện không đau lưng.

May mà Hoàng Yến và Giản Cảnh Du giúp nàng chia sẻ bớt sự chú ý. Trên diễn đàn còn có người đăng bài phân tích tường tận toàn bộ quá trình huấn luyện dã ngoại của hai người.

“Chậc chậc chậc.”

Vương Thiên Vi đang xem đến say sưa thì quang não lại rung lên. Có người gửi tin nhắn tới.

“Chúc mừng học muội thuận lợi vượt qua tân sinh huấn luyện! Học trưởng xem phát sóng trực tiếp, cái chảo đáy bằng mà em thuê hình như đã vĩnh viễn nằm lại trong sa mạc rồi. (Tội nghiệp cái chảo……) Xét thấy chúng ta đều là hệ cơ giáp sư, giảm giá cho em 20%, chỉ cần trả thêm anh 55 tinh tệ là được.”

“……”

Ngày đó vì để tiện trả lại chảo, nàng đã thêm vị học trưởng khoai tây kia làm bạn tốt. Không ngờ tin nhắn đầu tiên gửi đến lại là đòi tiền……

Vương Thiên Vi lặng lẽ chuyển 55 tinh tệ qua, tiện tay nhắn thêm một câu.

“Học trưởng, anh làm gì cũng sẽ thành công!”

“Khách sáo rồi, học muội cũng là lính dưới trướng Tiều Diêm Vương, học trưởng sẽ không lừa em!”

Ồ? Hóa ra học trưởng khoai tây cũng từng được Tiều Diêm Vương dẫn dắt?

“Học trưởng ở đây còn có thứ tốt, học muội có hứng thú không?”

Vương Thiên Vi lại gắp một miếng cải trắng đã nhúng chín cho vào miệng.

“Là gì?”

“Máy dò thực vật! Nếu biết sớm năng lực tránh né thực vật có thể ăn được của học muội cao đến vậy, lúc đó học trưởng đã giới thiệu cho em cái này rồi! Thứ thường gặp nhất ở Cụ Tích Sơn chính là khoai tây, cộng thêm tinh thú và các loại rau dại khác, trường học chưa bao giờ lo có người chết đói…… Nhưng em thì đúng là tuyệt! Nghe nói phía nhà trường đã vẽ riêng con đường em đi thành một tuyến riêng! Còn bảo học sinh bên căn cứ nông học trên tuyến đường đó trồng thêm bao nhiêu loại đồ ăn có thể ăn được, nếu không sau này lỡ lại có người đi theo con đường đó, bị đói đến mức đào thải thì không hay……”

Ý của hắn là nàng đã hoàn mỹ tránh được tất cả đồ ăn?

…… Nói rất hay, nhưng mà đừng nói nữa.

Chẳng sợ đã xuyên qua thời gian, thể chất xui xẻo của nàng vẫn không có nửa điểm thay đổi sao!?

Quyết đoán từ chối lời mời chào hàng của học trưởng, cùng người máy cùng nhau dọn dẹp chỗ lẩu còn thừa, Vương Thiên Vi lại nằm trở về sô pha.

Đúng rồi, phải tranh thủ mua một cái giường cho căn phòng này……

Hoàng Yến không đợi nổi đến lúc về chung cư, vừa về ký túc xá đã tắm rửa sạch sẽ!

Lại đi bệnh viện nằm trong khoang trị liệu một lúc, hắn mới trở về căn chung cư mà lão nhân đã chuẩn bị sẵn cho hắn từ trước.

Đến tầng lầu của mình, hắn mơ hồ ngửi thấy một mùi lẩu. Khi còn nhỏ, hình như hắn từng ăn món này cùng lão nhân……

Sau khi vào cửa, việc đầu tiên hắn làm là:

“Quản gia, mở máy lọc không khí.”

“Vâng, chủ nhân.”

Trong chung cư của Hoàng Yến đến sô pha cũng không có, đồ đạc vốn đã ít, mà những món nội thất cơ bản đều là màu đen. Kết hợp với tường trắng, nhìn vừa đơn giản lại vừa cao cấp.

Không dừng lại lâu trong phòng khách vốn được đặt đầy một dãy thiết bị tập thể hình, hắn lập tức đi vào phòng thực tế ảo của mình, nằm vào khoang trí não.

“Kiểm tra tinh thần lực và thể chất.”

Một tia sáng quét từ trên xuống dưới cơ thể Hoàng Yến. Trước mắt xuất hiện một màn hình giả lập, bắt đầu đếm ngược mười giây.

“10, 9, 8…… 0. Kết quả kiểm tra, tinh thần lực của ngài là A+, thể chất A+.”

Hoàng Yến thở phào một hơi.

Thuốc trước đó phối vẫn có tác dụng, tình trạng cũng không trở nên tệ hơn.

Thể chất còn tăng lên một chút. Bảy ngày huấn luyện tân sinh này đối với hắn mà nói, cường độ quả thật rất lớn… Đương nhiên, cũng có nguyên nhân là trước đó hắn vẫn luôn tích lũy rèn luyện.

Hắn vào diễn đàn trường học dạo một vòng, sau đó lại từ mạng nội bộ Kỳ Lân tải xuống toàn bộ ghi hình phát sóng trực tiếp bảy ngày qua để xem lại.

Đến bây giờ hắn vẫn chưa kiểm tra học phân của mình, được thêm bao nhiêu điểm đối với hắn mà nói cũng không quan trọng.

Hoàng Yến có lòng tin mình có thể thuận lợi tốt nghiệp Kỳ Lân. Chẳng qua lần huấn luyện này, càng về cuối hắn càng cảm thấy có gì đó không ổn.

Sở dĩ hắn vào Kỳ Lân là vì ngôi trường quân đội này không cấp tiến như trường quân đội đệ nhất, nhưng trong đợt huấn luyện tân sinh, cuối cùng lại xuất hiện cùng lúc bốn con sao biển, chuyện này dường như không phù hợp với tác phong luôn cầu ổn của Kỳ Lân……

Từ buổi phát sóng trực tiếp cũng có thể nhìn ra, các giáo viên mặc cơ giáp ở phía trên đều trong tư thế sẵn sàng nghênh địch…… Vậy nên, kỳ thật đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra sao?

Là không ngờ sao biển sẽ đuổi bọn họ tụ tập lại một chỗ? Hay là số lượng vốn đã không đúng?

Sau khi giải tán, Tiều Diêm Vương vội vã rời đi. Từ lúc hắn ra khỏi ký túc xá cũng chưa gặp lại một giáo viên nào, vậy nên mọi người đều đi đâu?

……….

Kỳ Lân trường quân đội, trong phòng họp, bốn người chăm chú nhìn số liệu đang hiện lên trên màn hình giả lập.

Dịch Thiệu trầm giọng báo cáo kết quả thí nghiệm đối với sao biển:

“Sau khi tiến hành thí nghiệm, trong đó có hai con sao biển và con sao biển ba đầu cuối cùng có quan hệ huyết thống.”

Phù Mạn Lị sắc mặt khó coi.

“Ba con sao biển kia là chúng ta thả vào sa mạc từ hai tuần trước khi cuộc thi bắt đầu, hơn nữa giai đoạn trước, học sinh ở một phía khác của Cụ Tích Sơn đã ở đó năm, sáu ngày……”

“Nói cách khác, tốc độ sinh sản và sinh trưởng của những con sao biển này đều nhanh hơn… Thậm chí một con sao biển mới sinh chưa đến hai mươi mốt ngày đã có thể dài hơn mười mét.”

Hiệu trưởng Quế Tư Triết đã bảy mươi tuổi, trên đầu không có lấy một sợi tóc, nhưng một bộ râu trắng bóng lại vô cùng rậm rạp!

Ông ngồi ở vị trí chính giữa, từ đường nét khuôn mặt mơ hồ vẫn có thể nhìn ra, khi còn trẻ hẳn là một mỹ nam tử.

Tiều Hạo tiếp lời:

“Không những vậy, còn xuất hiện dị hóa……”

Trong phòng họp lập tức rơi vào im lặng. Dịch Thiệu dù sao cũng là quân nhân đang tại ngũ, dẫn đầu đứng lên.

“Chuyện này tôi đã nắm được tình hình. Chờ tư lệnh trở về, tôi sẽ báo cáo với ông ấy. Cũng có thể đây chỉ là trường hợp cực đoan, dù sao trong những tinh thú khác vẫn chưa phát hiện tình huống tương tự. Mọi người cũng không cần quá lo lắng……”

Hiệu trưởng gật đầu.

“Ừm, chuyện bên quân bộ, Dịch Thiệu, cậu cứ xem mà làm. Có yêu cầu gì, Kỳ Lân tùy thời phối hợp.”

“Vâng, thưa thầy.”

“Tiều Hạo, Mạn Lị, chuyện này tạm thời không được để lộ ra ngoài.”

“…Đã biết.”

“Được.”

Hai giáo viên lần lượt đáp lời.

“Bất kể tinh thú phát triển thế nào, quân hồn Liên Bang sẽ không bao giờ đoạn tuyệt… Việc chúng ta có thể làm lúc này chính là bồi dưỡng thật tốt những đứa trẻ đó, truyền cho chúng càng nhiều kiến thức.

Lần huấn luyện tân sinh này phát sóng trực tiếp, tôi cũng đã xem. Bên trong có không ít hạt giống tốt.

Dịch Thiệu, tư lệnh các cậu đã xin trường quyền xem phát sóng trực tiếp, cậu cũng xem qua rồi chứ?”

Hiệu trưởng hòa ái hỏi.

Dịch Thiệu cười cười.

“Xem rồi, thưa thầy. Tân sinh Kỳ Lân năm nay đều rất có cá tính. Tuy vừa mới nhập học, ít nhiều vẫn còn một vài tật xấu nho nhỏ, nhưng có mấy người khá nổi bật. Giản Cảnh Du nhà họ Giản là SS cấp đúng không? Có thể nhìn ra nền tảng của cậu ấy rất vững. Trương Lai Lạp lớp A cũng rất tốt, thể năng của bán thú nhân quả nhiên mạnh mẽ!

Hoàng Yến và Ổ Tâm Thủy bên hệ chỉ huy đều thể hiện rất tốt. Khóa này nói không chừng có thể đào tạo ra mấy vị đại sư chiến thuật!

Còn Vương Thiên Vi lớp S kia, cô bé đó lại là cơ giáp sư sao? Thầy Tiều, thể năng của cô bé hẳn không chỉ B cấp thôi chứ?”

Dịch Thiệu tò mò hỏi.

Nhắc đến chuyện này, Tiều Hạo đau đầu xoa xoa thái dương.

“Đúng vậy… Tinh thần lực và thể năng của đứa nhỏ đó không quá tương xứng.

Thể năng hình như là tự mình cố sống cố chết kéo lên… Thời gian lại chưa dài, bây giờ tôi chỉ lo sau này tinh thần lực của con bé không theo kịp……”

Dịch Thiệu ở quân khu đã lâu, chưa từng nghe kiểu than thở như một người cha thế này, chỉ cảm thấy vô cùng thân thiết.

“So với những binh chủng khác, tinh thần lực của cơ giáp sư vẫn tăng khá nhanh.”

Hiệu trưởng chậm rãi lên tiếng:

“Ừm, cô bé kia tôi có ấn tượng. Rất nhiều lúc làm việc còn giống một người cổ hủ hơn cả tôi…… Nhưng khả năng tùy cơ ứng biến lại rất mạnh. Tiều Hạo, cậu để mắt đến con bé nhiều một chút, cố gắng trong vòng một năm nâng tinh thần lực của nó lên A cấp, nếu không sau này sẽ rất nguy hiểm.”

“…Tôi thử xem.”

“Còn Hoàng Yến nữa. Tôi quan sát đứa nhỏ đó, cảm giác rất giống Giản Cảnh Du. Nếu tôi không đoán sai, là thể năng không theo kịp. Cậu cũng nghĩ cách đi.”

“…Haiz.”

Nhắc đến Hoàng Yến, Tiều Hạo càng thêm sầu!

Mấy thiếu gia tiểu thư Thủ Đô tinh này thiên lệch cũng nghiêm trọng quá rồi…… Thể năng và tinh thần lực chênh nhau mấy cấp như vậy, bao nhiêu năm nay ông mới gặp được mấy người?

Vậy mà trong một lớp S đã có tận hai người! Đều không muốn sống nữa sao?

Hiệu trưởng “ha ha” cười mấy tiếng.

“Làm sao vậy? Tiều Hạo, chẳng phải chính cậu đã đặc biệt xin tôi cho cậu đến làm giáo viên chỉ đạo lớp S sao? Nghe nói trước khi huấn luyện tân sinh bắt đầu, cậu còn nhắm vào ba đứa học sinh kia nữa?

Bây giờ huấn luyện cũng kết thúc rồi, lấy ra dáng vẻ làm thầy người ta của cậu, dạy dỗ những đứa trẻ đó cho tốt đi!”

Tiều Hạo chỉ có thể cười khổ. Ông già này vậy mà vẫn chưa đâm đủ đau, tiếp tục nói:

“Ồ, tôi thấy học phân của ba đứa trẻ đó đều không thấp. Không cần thi cũng có thể thuận lợi lên năm ba rồi đúng không? Ha ha ha ~ Nếu bị người ta ghét, sau này chúng nó không thèm đi học lớp của cậu nữa thì thú vị đấy!”

Phù Mạn Lị khoanh hai tay trước ngực, yên tâm tựa lưng vào ghế. Quả nhiên chỉ có hiệu trưởng mới trị được hắn!

“Ngày mai mấy lão già trong hội đồng quản trị nói muốn nghe cậu báo cáo, tôi không đi đâu! Cậu nhớ chuẩn bị trước cho tốt, đừng có nói tôi không nhắc cậu.”

Dịch Thiệu đầy đồng cảm nhìn vị tiền bối của mình.

Bất kể là ai, ở trước mặt giáo viên của mình quả nhiên cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu mắng.

Tiều Hạo còn chưa chết tâm.

“Hiệu trưởng, tôi có thể hay không……”

Mã ID của bài viết này là: 38794

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!