Chương 9: Thương nhân

Trương thị vừa dứt lời, Lý Đại Quyên lập tức mở to mắt trong vài giây, có chút không dám tin mà nhìn bà bà nhà mình.

Thật sự muốn cho Cẩu Nhi đi học?

Trương thị lại hôn hôn khuôn mặt nhỏ của Tạ Thanh Phong, vỗ vỗ lưng nàng, “Cẩu Nhi đi chơi đi, nãi cùng bá mẫu còn phải làm việc.”

“Hảo.”

Tạ Thanh Phong vui vẻ cáo biệt Lý Đại Quyên cùng Trương thị, tung tăng chạy khỏi tầm mắt hai người.

Lý Đại Quyên là người ngay thẳng, có chuyện gì cũng không giấu được trong lòng. Nàng buông việc đang làm, lập tức đi đến trước mặt Trương thị ngồi xuống.

“Nương, thật sự cho Cẩu Nhi đi học sao?”

“Đúng vậy.” Trương thị thở dài, đấm đấm eo. “Đọc sách ít nhất cũng có thể hiểu đạo lý. Biết chữ rồi thì còn có thể vào trong thành tìm việc làm, không giống chúng ta loại chân đất này, cả đời chỉ biết giao tiếp với đất đai.”

Nàng biết Lý Đại Quyên sẽ có ý kiến, sẽ cảm thấy nàng thiên vị.

Nhưng nàng đúng là thiên vị.

Cẩu Nhi là nữ oa, nàng cái lão bà tử này mạnh mẽ thay đổi nhân sinh của hắn, để hắn một mình gánh lấy áp lực của cả nhà.

Đừng thấy hiện giờ tuổi còn nhỏ, sống có vẻ nhẹ nhàng. Sau khi lớn lên, hắn không thể lấy chồng sinh con, lại còn phải nuôi mấy bà già các nàng, cả nhà đều phải trông cậy vào cái “nam đinh” này sống qua ngày.

Nếu hắn muốn đọc sách, vậy cứ để hắn đọc.

Biết chữ, đọc được sách, sau này làm việc cũng có thể nhẹ nhàng hơn một chút.

Lý Đại Quyên thấy Trương thị đã quyết ý, cũng không còn cách nào khác. Trương thị dù sao cũng là bà mẫu, tiền bạc trong nhà đều nằm trong tay bà. Lý Đại Quyên lúc gả tới cũng chỉ mang theo mấy chiếc chăn, trên người nàng quả thật chẳng có bao nhiêu tiền.

Nàng biết chuyện đưa Tạ Cẩu Nhi đi học đã không thể thay đổi, bản thân cũng không có quyền quyết định. Nhưng nàng vẫn không cam lòng đem tiền cho Cẩu Nhi đọc sách.

Nếu chỉ học nhận biết vài chữ thì còn được, nhưng nếu muốn đưa hắn đi thi khoa cử, nàng tuyệt đối không đồng ý.

Đem tiền bạc ném xuống nước còn nghe được một tiếng vang, chứ khoa cử kia chẳng khác nào một cái động không đáy!

Nhìn một nhà Tạ Chính ở cách vách bị liên lụy thành bộ dạng gì rồi? Chỉ lo giữ thể diện mà chẳng màng đến cuộc sống bên trong.

Đến tiền làm tang lễ cho cha mình còn phải đi vay, thật đúng là làm mất mặt cái danh tú tài!

Lý Đại Quyên đi tới, giúp Trương thị xoa bóp vai, “Nương, ta không phải nói không cho Cẩu Nhi đi học. Ý ta là, vạn nhất sau này Cẩu Nhi muốn theo nghiệp khoa cử thì phải làm sao?”

“Sẽ không. Trong lòng nương hiểu rõ, Cẩu Nhi nhà ta không phải khối nguyên liệu ấy.” Trương thị lắc đầu, điểm này bà vẫn có thể bảo đảm với Lý Đại Quyên.

Nói đùa sao?

Nhà nàng Tạ Cẩu Nhi là nữ oa, vốn đã nữ giả nam trang đủ kinh thế hãi tục rồi, còn muốn đi thi khoa cử nữa sao?!

Đây chính là tội lớn tru di cửu tộc, bà cũng không dám.

Lý Đại Quyên lúc này mới gật đầu đồng ý, cười tươi tiếp tục đi hái rau.

Trương thị nhìn bộ dạng của Lý Đại Quyên, lắc lắc đầu.

Con dâu cả này của bà tâm địa cũng không xấu, chỉ là tầm mắt hơi hẹp, chỉ nhìn thấy chút lợi ích trước mắt.

Theo bà thấy, sau này nếu Lý Đại Quyên không muốn tái giá, nàng còn phải trông cậy vào Cẩu Nhi nhà bà dưỡng già.

Đại Nha cùng Nhị Nha sau này đều phải gả đi, nhà nào mà bà mẫu chịu cho con dâu mang theo nương ruột về nhà chồng?

Nếu Lý Đại Quyên trở về nhà mẹ đẻ, kết cục chỉ sợ còn thảm hơn.

Từ sau khi đại nhi tử của nàng chết trong lao dịch, nhà mẹ đẻ Lý Đại Quyên vẫn luôn tìm đến gây phiền phức.

Bọn họ nhận mười lượng bạc của Vương Lại Tử, muốn gả Lý Đại Quyên cho hắn.

Vương Lại Tử kia đâu phải người tốt lành gì, thường xuyên lui tới thanh lâu, nghe người ta nói hắn còn có một đống thủ đoạn bẩn thỉu không ra gì, lại thích hành hạ nữ nhân.

Ngày ấy, nếu không phải Trương thị mời tộc trưởng Tạ thị tới cứu nàng, hiện giờ nàng còn chẳng biết mình đang ở đâu!

Nếu nàng là Lý Đại Quyên, vậy nhất định phải ngày đêm cầu mong Cẩu Nhi nhà mình sống lâu trăm tuổi, có thể cả đời che chở cho các nàng.

Cửa thôn.

“Nha! Đây chẳng phải Tạ gia Cẩu Nhi sao? Hôm nay nãi ngươi thế nào lại chịu để ngươi ra ngoài rồi?”

Đinh Thủy Sinh vừa đào đất vừa lên tiếng chào hỏi Tạ Thanh Phong. Oa nhi này trong thôn vốn chẳng mấy khi thấy mặt. Cũng không biết Trương thị các nàng nuôi kiểu gì, lớn lên còn thủy linh hơn những đứa trẻ khác trong thôn!

“Thủy Sinh thúc.”

Tạ Thanh Phong lưu loát gọi người.

Sau khi rời khỏi vườn rau, nàng vẫn luôn suy nghĩ xem phải làm thế nào để kiếm tiền, chẳng biết từ lúc nào đã bất tri bất giác đi tới cửa thôn.

Thời tiết nóng bức, mồ hôi từ làn da ngăm đen của Thủy Sinh lăn xuống từng giọt. Hắn xoay người bước lên bờ ruộng, xách Tạ Thanh Phong đến dưới tán cây râm mát nghỉ ngơi một lát.

“Ngươi cái oa nhi này da thịt non mềm, nếu phơi nắng đến đen thui như bọn ta, nãi ngươi chắc tức chết mất. Mau trốn dưới bóng cây một lát!”

“Được nha, cảm ơn Thủy Sinh thúc.”

Tạ Thanh Phong ngồi xổm trên mặt đất nhổ cỏ, trong đầu vẫn tiếp tục suy nghĩ xem có công việc gì có thể giúp nàng kiếm được chút tiền.

“Cái đầu nhỏ này của ngươi đang nghĩ gì vậy?” Thủy Sinh đã lâu chưa gặp một oa nhi xinh xắn như thế, nhịn không được trêu nàng, “Có phải đang nghĩ xem cô nương nhà nào xinh đẹp không?”

……..

Chương 9: Thương nhân

Tạ Thanh Phong vô ngữ nhìn hắn, thúc, ngươi có muốn nhìn xem ta bao nhiêu tuổi không vậy?! Ta mới ba tuổi thôi đó!

Thủy Sinh nhận được cái liếc mắt nhỏ của Tạ Thanh Phong, hậm hực ngậm miệng. Nói chuyện này với một đứa nhỏ như vậy hình như quả thật có hơi không ổn.

“Cẩu Nhi, ngươi biết tỉnh thành trông như thế nào không?”

“Không biết.” Tạ Thanh Phong lắc đầu. Nàng ngay cả trấn trên còn chưa từng đi qua.

Thủy Sinh đã đoán được Tạ Thanh Phong sẽ nói mình chưa từng đi qua. Hắn dựa lưng vào thân cây, hai tay gối sau đầu, bắt đầu khoe khoang về một năm mình từng ở tỉnh thành.

“Cẩu Nhi, ngươi không biết tỉnh thành phồn hoa đến mức nào đâu. Đến lúc mở chợ đêm, khắp nơi đều treo đèn lồng, cảnh tượng ấy, đẹp lắm!”

“Oa ——”

“Trên đường còn có rất nhiều người bán nghệ, mấy màn biểu diễn ấy làm hay lắm!”

“Oa ——”

“……”

Thủy Sinh nói một hồi lâu, miệng cũng có chút khô khốc. Hắn tháo túi nước bên hông xuống, ngửa đầu uống một ngụm thật mạnh rồi đưa cho Tạ Thanh Phong uống.

Đã lâu rồi hắn không gặp được người chịu nghe hắn kể hết những chuyện mình từng trải qua ở tỉnh thành.

Trong thôn, bất kể là người lớn hay trẻ nhỏ, chẳng ai thích nghe hắn kể mấy chuyện này, ai cũng chỉ cho rằng hắn đang khoác lác.

Không ngờ Tạ Cẩu Nhi lại hứng thú với quãng thời gian ấy đến vậy, từ đầu đến cuối còn liên tục “oa” phụ họa như thể đang nghe kể chuyện. Thế là hắn lập tức không ngăn nổi cái miệng của mình, chuyện gì cũng muốn kể cho nàng nghe.

“Còn nữa không? Ta muốn nghe.” Đôi mắt tròn xoe của Tạ Thanh Phong tràn đầy vẻ ham học hỏi. Nàng muốn biết thêm về thế giới bên ngoài Đại Dương thôn.

Thủy Sinh uống thêm ngụm nước rồi tiếp tục nói:

“Tỉnh thành có một khách điếm tên là Phúc Lai khách điếm. Nghe nói mái ngói trên đó là do thương nhân phương Bắc đặc biệt đổi từ ngoại tộc về đấy, là ngói lưu ly! Sáng lấp lánh, đẹp lắm. Mấy viên ngói ở trên cao nhất, đến buổi tối còn có thể phát sáng nữa cơ!”

“Oa ——” Tạ Thanh Phong tiếp tục phối hợp làm khán giả.

“Còn có thương nhân phương Bắc không biết vận thịt dê từ đâu tới, nghe nói tươi ngon lắm.”

“Ngươi từng ăn qua chưa?”

“Chưa.” Thủy Sinh thành thật lắc đầu, “Riêng một món thịt dê kia đã phải bốn lượng bạc, đủ cho cả nhà chúng ta chi tiêu hai ba năm. Ngươi nói xem Thủy Sinh thúc nhà ngươi làm gì có bản lĩnh ấy? Ta chỉ đứng ở bên ngoài ngửi thấy mùi thôi, nhưng quả thật là thơm!”

“Thương nhân kia thật lợi hại, có thể kiếm được nhiều thứ như vậy. Bọn họ chắc hẳn rất có tiền nhỉ?” Tạ Thanh Phong chớp chớp mắt nhìn Đinh Thủy Sinh, trong lòng không khỏi cảm thán, nếu mình cũng có nhiều tiền như vậy thì tốt biết bao.

“Đương nhiên rồi!” Nhắc đến thương nhân, Thủy Sinh càng nói càng hăng say, tay chân cũng múa may theo, “Quần áo trên người bọn họ đều là tơ lụa. Chỉ riêng một bộ quần áo thôi, chúng ta có trồng ruộng cả đời cũng chưa chắc mua nổi. Đâu giống chúng ta, quanh năm suốt tháng chỉ có thể mặc vải bố với vải đay.”

“Bọn họ sống sung sướng lắm. Bên người còn có mỹ kiều nương bầu bạn. Ta nghĩ, cuộc sống của mấy vị đại quan quý nhân kia, chắc cũng chỉ đến thế mà thôi!”

……………

Mã ID của bài viết này là: 38824

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!