Chương 13: Nhị Nha
Tạ Thanh Phong vô cùng nghiêm túc bảo đảm với các nàng. Nhóc con nho nhỏ bởi vì kích động mà khuôn mặt phấn nộn đỏ bừng, đôi mắt to sáng ngời, trong veo tràn đầy vẻ kiên định.
Bàn tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm, giọng nói còn non nớt, nhưng bởi vì tuổi nàng quá nhỏ, những lời ngây thơ chất phác này cũng chẳng được người lớn để vào lòng, ngược lại còn bị các nàng trêu đùa.
“Vậy còn bọn ta thì sao? Cẩu Nhi?” Đại Nha làm bộ không vui, “Ngươi chỉ làm nãi nãi hưởng thanh phúc, không mang theo bọn ta sao?”
Mặt Tạ Thanh Phong đỏ bừng lên, vội vàng nói: “Tỷ, đương nhiên là còn có các ngươi nữa! Ta nhất định sẽ làm các ngươi được sống những ngày tháng tốt đẹp!”
“Được được được! Cẩu Nhi nhà ta nhất định sẽ làm cả nhà ngày càng tốt hơn!”
Trương thị cười đến không khép miệng được, mây mù do chuyện Lý Đại Quyên rời đi cũng tạm thời tan bớt.
Ăn cơm xong, Nhị Nha kéo Đại Nha vào phòng.
“Tỷ, nương thật sự đi rồi, chúng ta phải làm sao?”
Trong đáy mắt Nhị Nha tràn đầy hoảng loạn. Vừa rồi ở trên bàn cơm nàng không tiện thể hiện ra, nhưng trở về phòng, nơi này chỉ còn nàng và tỷ tỷ, nàng rốt cuộc cũng có thể bộc lộ sự yếu đuối của mình.
Đại Nha ngồi trên giường đất, cầm lấy đồ thêu bắt đầu thêu, “Chúng ta nên làm sao thì cứ làm vậy thôi.”
“Tỷ! Sao tỷ một chút cũng không sốt ruột vậy?”
Nhị Nha giật lấy miếng vải thêu hình chiếc giày trong tay Đại Nha, “Nương thật sự đi rồi! Tỷ nhìn xem, trong phòng ngay cả đồ của nương cũng không còn nữa.”
“Ừ, rồi sao nữa?”
Đại Nha nhìn Nhị Nha đang sốt ruột, không hiểu vì sao nàng lại có tình cảm quyến luyến mẹ mãnh liệt đến vậy. Rõ ràng hồi nhỏ, hai tỷ muội các nàng là người bị đánh nhiều nhất.
Khi cha còn sống, Lý Đại Quyên thậm chí còn lấy kim châm vào bụng hai người, nói là để cầu con trai. Nếu không phải nãi nãi tính tình cứng rắn, đứng ra bảo vệ hai tỷ muội, các nàng còn không biết đã gặp Diêm Vương từ lúc nào!
“Mình phải làm gì thì mới có thể khiến nương trở về?”
Nhị Nha đầy mong đợi nhìn Đại Nha, hy vọng tỷ tỷ có thể nghĩ ra cách giải quyết, “Hay là lát nữa chúng ta lén đi cầu xin nãi đi? Nương vừa rồi chỉ là nhất thời nóng giận thôi.”
Đại Nha không trả lời thẳng câu hỏi của nàng, ngược lại kéo tay Nhị Nha lại, nghiêm túc nhìn vào mắt nàng.
“Nhị Nha, tỷ hỏi ngươi chuyện này. Nương đi rồi thì có ảnh hưởng gì đến cuộc sống của chúng ta không? Nãi sẽ vì nương đi mà bớt cho chúng ta ăn hay bớt cho chúng ta mặc sao? Ngươi vì sao nhất định phải làm nương trở về? Ngươi quên hồi nhỏ nàng từng lấy kim châm vào bụng chúng ta rồi sao?”
“Ngươi quên mùa đông nàng bắt hai ta quỳ trong tuyết rồi sao? Nếu không phải Lâm thẩm tử đi ngang qua khuyên can mấy câu, chúng ta đã sớm mất mạng rồi.”
Nhị Nha lại vô cùng nghiêm túc đáp: “Nhưng mặc kệ nàng đối xử với chúng ta thế nào, nàng vẫn là nương của chúng ta mà! Không phải tục ngữ có câu: Ơn sinh dưỡng lớn hơn trời sao?”
Đại Nha muốn nói lại thôi.
“Thôi, đạo lý lớn tỷ nói không lại ngươi. Dù sao ngươi không được đi tìm nãi cầu tình, cũng không được đi tìm nương. Chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra đi. Chờ ngươi lớn thêm chút nữa, tự khắc sẽ hiểu ý tỷ.”
Nhị Nha bây giờ tuổi vẫn còn nhỏ. Mấy năm nay nương đối xử với nàng tốt hơn một chút, nàng đã quên mất lúc nhỏ mình từng bị nương dùng dây mây đánh đến phải trốn vào lòng tỷ tỷ khóc.
“Tỷ, không ngờ tỷ lại nhẫn tâm như vậy! Đó chính là nương của chúng ta mà! Sao tỷ có thể nhẫn tâm để nương đi chứ?”
Trong mắt Nhị Nha ngập nước mắt, không đồng tình với cách làm của tỷ tỷ. Đây chẳng phải là bạch nhãn lang sao?
Đại Nha tức chết đi được, Nhị Nha sao lại không thông suốt thế này?
Nhị Nha lại tiếp tục nói: “Nương và nãi cãi nhau chẳng phải cũng là vì của hồi môn của hai tỷ muội chúng ta sao? Huống chi nương nói cũng không sai mà, qua hai năm nữa tỷ sẽ phải gả chồng rồi, nếu tiền đều đem cho Cẩu Nhi đọc sách, vậy tỷ xuất giá phải làm sao?”
Đại Nha cười lạnh.
“Ngươi cho rằng nương thật sự là vì của hồi môn của chúng ta sao?”
Một người trọng nam khinh nữ như nàng, sao có thể vì của hồi môn của hai tỷ muội mà trở mặt với bà bà?
Chuyện của hồi môn chẳng qua chỉ là cái cớ nàng ta viện ra mà thôi.
Nàng ta rõ ràng là ghen ghét Lâm thẩm sinh được Cẩu Nhi, một nam oa. Nàng ta vốn cho rằng nam oa này cũng sẽ giống các nàng, cả đời phải cắm mặt xuống đất kiếm ăn. Ai ngờ trong nhà lại chuẩn bị đưa hắn đi đọc sách!
Nàng ta không muốn lo cho Cẩu Nhi đi đọc sách, chỉ muốn Cẩu Nhi nhanh chóng lớn lên, giúp đỡ chia sẻ việc nhà. Trong lòng nàng ta không phục, nàng ta cũng muốn sinh một nam oa.
Nếu Cẩu Nhi là do nàng ta sinh ra, e rằng Cẩu Nhi vừa mới chào đời, nàng ta đã nhảy dựng lên đòi đưa Cẩu Nhi đi đọc sách rồi!
Nếu Lý Đại Quyên thật sự để tâm đến nàng và Nhị Nha, vừa rồi nàng ta đã phải nói muốn mang hai tỷ muội các nàng đi theo mới đúng.
Phỏng chừng nàng đã sớm tính toán xong đường lui rồi. Nếu mang theo hai cô nương này theo, nàng sẽ khó mà tái giá được. Lần trước về nhà ngoại, bà ngoại còn ở trước mặt nương khua môi múa mép, nói sau này tuyệt đối sẽ không lại giới thiệu loại người như Vương Lại Tử cho nương.
Bà ngoại nói lúc ấy chỉ là bị mỡ heo che mắt, nếu cho thêm một cơ hội, bà nhất định sẽ đuổi Vương Lại Tử ra ngoài.
Buồn cười nhất chính là, nương cư nhiên lại tin!
Lúc đó trong Đại Dương thôn, ai mà chẳng biết chuyện bà ngoại dẫn Vương Lại Tử tới Tạ gia đòi người? Nếu không phải nãi nãi sống chết bảo vệ nương, còn mời cả tộc trưởng Tạ thị tới, bây giờ nương còn không biết đang ở đâu đâu!
“Bằng không nàng còn có thể vì ai chứ? Hai ta là do nàng sinh ra, chẳng lẽ nàng không vì chúng ta sao?”
Nhị Nha vẫn kiên trì với suy nghĩ của mình, đẩy Đại Nha ra, không muốn tiếp tục nói chuyện với nàng, lập tức chạy ra khỏi phòng.
“Tỷ không muốn giúp nương thì cũng đừng quản ta, ta tự mình nghĩ cách.”
Đại Nha lắc đầu. Nương lại không phải không thể sinh, nàng còn đang tính mang theo tám lượng bạc kia tái giá kia mà!
Ai, lời hay khó khuyên người đáng chết, cứ để Nhị Nha tự mình đâm đầu vào tường đi.
Đợi đến khi nhận được câu trả lời tuyệt tình của nương, nàng tự khắc sẽ biết đường quay đầu.
Đại Nha tiếp tục cầm đồ thêu trên giường đất lên, bắt đầu thêu.
Cẩu Nhi đệ đệ đi đọc sách đối với nàng mà nói là chuyện tốt. Nương hiểu được gì chứ? Trong nhà có một đệ đệ biết đọc sách, biết chữ, nói ra ngoài cũng có thể diện, sau này việc hôn nhân của nàng cũng sẽ càng dễ bàn bạc hơn.
Nếu nhà mẹ đẻ không có thế lực, nàng có mang bao nhiêu của hồi môn xuất giá thì có ích gì? Căn bản là không bảo vệ nổi.
……
Chương 14: Tìm nương
Trong nhà thiếu đi một sức lao động, khác biệt rõ ràng nhất chính là việc nhà nông trở nên nhiều hơn. Trước kia nãi và nương giờ Dậu đã trở về, nhưng mấy ngày nay về cơ bản đều phải đến giờ Tuất mới có thể về nhà.
Đại Nha lúc nấu cơm cũng sẽ xuống ruộng phụ giúp, Nhị Nha và Tạ Thanh Phong cũng sẽ cố gắng trong khả năng của mình, giúp trong nhà làm chút việc nhà nông. Nhưng cho dù cả nhà đều cố sức hầu hạ mảnh đất này, sau khi giao đủ các loại sưu cao thuế nặng, số tiền còn lại để lo cái ăn cái mặc cũng chẳng dư dả được bao nhiêu.
Nhưng các nàng trước nay chưa từng than một tiếng vất vả hay mệt mỏi. Đến lúc ăn cơm tối, cả nhà vẫn còn cùng nhau khát khao, nghĩ đến ngày sau này thắt lưng buộc bụng, cung Tạ Thanh Phong đọc xong sách, nàng có thể lên trấn trên tìm một công việc tốt, cả nhà cũng sẽ có những ngày tháng tốt đẹp.
Tạ Thanh Phong chính là toàn bộ hy vọng của các nàng.
“Ngươi đừng có quản ta!”
Nhị Nha ở trong bếp hướng về phía Đại Nha rống lên một tiếng, lau nước mắt rồi chạy ra ngoài.
Tạ Thanh Phong đang ở trong sân cho gà ăn, vẻ mặt mờ mịt.
Hai tỷ muội này ngày thường tình cảm rất tốt mà, sao đột nhiên lại cãi nhau? Từ khi nàng sinh ra tới nay, Đại Nha và Nhị Nha còn chưa từng cãi nhau lần nào.
Tạ Thanh Phong bước đôi chân ngắn ngủn, nhanh chóng đi vào phòng bếp.
“Đại Nha tỷ, Nhị Nha tỷ làm sao vậy?”
Đại Nha ngồi xổm xuống, xoa xoa mái tóc mềm mại của Tạ Thanh Phong.
“Nhị Nha không có việc gì, chỉ là cãi nhau với tỷ mấy câu thôi. Cẩu Nhi không cần lo lắng, ngươi tiếp tục cho gà ăn đi, tỷ phải bắt đầu xào rau.”
Hôm qua Vương Tam Mai cố ý đứng trước cửa nhà nàng lớn tiếng khua môi múa mép, nói nương các nàng sắp được gả đến nhà con trai của chưởng quầy một tửu lâu lớn nào đó trên trấn để hưởng thanh phúc. Nghe nói chưởng quầy nhà kia còn cho Lý Đại Quyên mười lượng bạc tiền lễ hỏi.
Phải biết, một quả phụ mà có thể được mười lượng bạc tiền lễ hỏi, chuyện này quả thực khiến đám người nhà quê như các nàng kinh ngạc đến rớt cằm.
Nghe nói là Lý Đại Quyên đã cứu con trai của vị chưởng quầy kia ở trên trấn, kết quả vị công tử kia vừa gặp đã nhìn trúng Lý Đại Quyên.
Lý Đại Quyên về sau sẽ được lên trấn trên hưởng ngày lành!
Trong giọng Vương Tam Mai mang theo vài phần chua ngoa, nhưng khi kể cho người nhà nàng nghe, rõ ràng là ôm tâm tư đến xem nhà các nàng chê cười.
Ý ngoài lời chính là: Người ta rời khỏi cái nhà khổ sở này rồi, sau này sẽ được hưởng phúc! Xem nhà các ngươi ngày tháng càng ngày càng khốn khó, không có Lý Đại Quyên, vài năm nữa e rằng ngay cả thuế lương cũng không nộp nổi!
Nãi và Lâm thẩm đều không để ý đến nàng, mặc kệ Vương Tam Mai ở đó khua môi múa mép. Nhưng ai biết Nhị Nha lại đem những lời này để trong lòng.
Mấy ngày nay, trước khi đi ngủ, nàng vẫn luôn khuyên Đại Nha cùng mình đi tìm nương. Vừa rồi ở trong bếp, Nhị Nha lại nhắc đến chuyện này, Nàng nói muội ấy vài câu, muội ấy liền chạy ra ngoài.
Đi thì đi đi, chờ nàng đến nhà bà ngoại bị mắng một trận, tự khắc sẽ thành thật.
Tạ Thanh Phong bị Đại Nha xách ra khỏi phòng bếp, trong lòng vẫn có vài phần lo lắng.
Nhìn phương hướng Nhị Nha đi là hướng ra khỏi thôn. Tuy rằng hiện tại vẫn là ban ngày, mặt trời đang lên cao, nhưng ở nông thôn cũng không thiếu những kẻ du thủ du thực, lưu manh vô lại. Thôn Đại Dương còn có thôn quy tương đối nghiêm khắc, đám du côn lưu manh kia cũng không dám tùy tiện vào thôn gây chuyện, nhưng bên ngoài thôn thì khó mà nói được.
Nhị Nha chỉ là một cô bé, lại một mình ra khỏi thôn. Nãi và nương đều đang ở ngoài ruộng làm việc, đợi đến lúc mình đi tìm nương và nãi nãi, chỉ sợ Nhị Nha đã đi mất từ lâu.
Tạ Thanh Phong vẫn cảm thấy không yên tâm. Nàng tốt xấu gì cũng là một “nam oa”, lại còn có hệ thống bên người. Có nàng đi theo, hẳn sẽ không xảy ra chuyện lớn gì.
Nghĩ vậy, nàng liền lặng lẽ đi theo phía sau Nhị Nha, cùng nàng ra khỏi thôn.
Đây cũng là lần đầu tiên Tạ Thanh Phong tự mình ra khỏi thôn.
Không biết đã đi theo Nhị Nha bao lâu, quần áo Tạ Thanh Phong đã bị mồ hôi thấm ướt, màu vải thô xám cũng dần trở nên sẫm màu. Mãi đến khi nhìn thấy trên một tảng đá lớn có khắc ba chữ “Ngưu Thạch thôn”, Tạ Thanh Phong mới biết Nhị Nha muốn đi đâu.
Nhà mẹ đẻ của Lý Đại Quyên ở Ngưu Thạch thôn.
Nàng ấy vậy mà thật sự muốn đến tìm Lý Đại Quyên.
Mã ID của bài viết này là: 38840
