Chương 21: Bái sư 3
Tạ Thanh Phong thở dài giải thích: “Ta hiện tại nếu trở về liền trực tiếp làm món heo đại tràng không có mùi tanh, mục đích quá rõ ràng. Hệ thống, ngươi quên ta hiện tại vẫn chỉ là một đứa trẻ ba tuổi sao?”
Nàng hiện tại sở hữu hết thảy đều nằm dưới sự trông nom của nãi nãi và nương, đi đâu mà biết được gừng dại có thể dùng để khử mùi tanh chứ? Người Thánh Nguyên Triều đến tận bây giờ còn không biết gừng tươi có thể dùng để ăn đâu.
Dựa theo trình độ phong kiến mê tín của nãi nãi Trương thị, phỏng chừng nàng vừa nói ra, nãi nãi đã lập tức đưa nàng đến chỗ vị Đại tiên nào đó để “trừ tà”.
Nhưng sau khi bái sư thì Tạ Thanh Phong lại không giống nữa. Nàng sẽ biết chữ, biết đọc sách, có thể nói với Trương thị rằng những kiến thức này là nàng học được từ trong sách.
【Đã hiểu, vẫn là ký chủ suy xét chu đáo.】
Xe bò từ từ lắc lư trở về thôn. Đại Nha và Nhị Nha ở nhà xào rau, Lâm Nương đã sớm đứng chờ ở đầu thôn, chuẩn bị giúp bọn họ xách đồ.
Trương thị vừa nhìn thấy Lâm Nương đã hưng phấn vô cùng, hai mẹ chồng nàng dâu kéo tay nhau đi phía trước, vừa đi vừa trò chuyện.
“Lâm Nương, ta nói cho ngươi nghe, trong tiệm sách kia sách nhiều lắm lặc, ta đếm cũng không đếm xuể. Vừa bước vào liền có một cỗ mùi của người đọc sách, thơm lắm!”
Trương thị vừa nói vừa dang rộng hai tay khoa chân múa tay, cố gắng để Lâm Nương tự mình cảm nhận được bên trong có bao nhiêu sách.
“Thật vậy chăng? Nương, thật sự có nhiều sách như vậy sao? Ta mỗi lần đi ngang qua chỗ đó cũng không dám nhìn vào bên trong. Thật sự thơm đến thế à?” Lâm Nương tò mò cực kỳ.
Tạ Thanh Phong nghe đến đây có chút bật cười. Nãi nãi nhà mình nói chuyện quả thật… hơi khoa trương.
“Đương nhiên rồi! Ngươi đừng nhìn mặt tiền nó nhỏ, bên trên mặt tiền còn phủ đầy bụi, nhưng bên trong sách nhiều lắm, lại còn quý nữa. Một quyển sách những một lượng bạc đấy! Trong tiệm sách có hai ba cái tủ lớn, bên trong tất cả đều là sách!”
Trương thị nói đến nước miếng bay tứ tung.
“Ta tính một chút, vậy số sách ấy chẳng phải đáng giá mấy ngàn lượng bạc sao?” Lâm Nương sợ ngây người.
“Cũng không phải sao! Trách không được người ta đều nói trong sách có hoàng kim ốc. Một quyển sách đã một lượng bạc, nhiều sách như vậy xếp thành một gian phòng, chẳng phải chính là hoàng kim ốc sao!”
……
Về đến nhà, Đại Nha và Nhị Nha nhìn thùng heo đại tràng trước mặt, hai đôi mắt trợn tròn, dường như không thể tin nổi nãi nãi nhà mình lại mua thứ này về nhà.
Lại còn đặc biệt mang từ trấn trên về nữa chứ!
“Nãi —— ngươi mua phân về nhà làm gì?”
Hai tỷ muội thậm chí có xúc động muốn lập tức đem thùng “phân” này đổ đi. Mới để ở đây một lát mà trong phòng đã bắt đầu có chút mùi.
Tạ Thanh Phong vội vàng tiến lên bảo vệ bảo bối heo đại tràng của mình, “Tỷ, là ta muốn mua.”
Hai tỷ muội càng thêm khó hiểu. Cẩu Nhi mua thứ này về làm gì?
Trương thị nhìn thùng heo đại tràng kia cũng sầu muốn chết. Biết sớm thế này, ở trấn trên nàng không nên nhất thời mềm lòng trước sự làm nũng của Cẩu Nhi mà hồ đồ mua về.
Ăn thì không thể ăn, để trong phòng lại còn bốc mùi.
Đối mặt với ánh mắt chăm chú mà không tán đồng của cả nhà, Tạ Thanh Phong sờ sờ cái ót, hậm hực cười gượng.
Lâm Nương nhíu mày, “Cẩu Nhi, ngươi thật sự quá tùy hứng rồi. Mau đem thứ này đổ đi. Đen đủi chết đi được! Ta ở đầu thôn còn chưa phát hiện ra, xách cả đường về nhà. Đáng lẽ ngay từ đầu ở đầu thôn nên đem nó đổ đi rồi!”
Bà mẫu thật sự quá cưng chiều Cẩu Nhi. Mua cái “thùng phân” này về làm gì chứ? Khẳng định là Cẩu Nhi ở trấn trên khóc lóc làm loạn, nằng nặc đòi bà mẫu mua. Nếu là nàng cùng Cẩu Nhi đi trấn trên, nàng nhất định sẽ không mua.
Động tác Tạ Thanh Phong cực nhanh, dùng hết sức lực toàn thân xách thùng chạy ra ngoài phòng, vừa chạy vừa kêu:
“Nãi, nương —— các ngươi yên tâm! Ta đây liền đi đổ!”
“Như vậy còn tạm được.”
Lâm Nương coi như hài lòng với cách làm của Cẩu Nhi, bất quá bà mẫu cứ cưng chiều Cẩu Nhi như vậy khẳng định là không được.
Nàng xoay người liền dặn dò bà bà: “Nương, ngài đừng quá nuông chiều hắn. Nên mắng thì phải mắng, nên đánh thì vẫn phải đánh.”
Trương thị cũng tự biết đuối lý. Dùng một văn tiền mua cả thùng “phân” về nhà, chuyện này thật sự quá mức hoang đường. Nếu truyền tới trong thôn, e là người ta còn tưởng nàng mắc chứng gì rồi.
Tạ Thanh Phong thở hổn hển, đem thùng xách ra phía sau nhà, đặt vào trong hầm.
Thánh Nguyên Triều, nhà nhà các hộ đều sẽ đào một cái hầm ở phía sau nhà để cất giữ thức ăn. Những thôn dân ở nơi không có núi cũng sẽ đào hầm để chứa đồ.
Nơi này mát mẻ vô cùng. Bên ngoài ba bốn mươi độ, bên trong nhiều nhất cũng chỉ khoảng bảy tám độ, quả thực là nơi tốt nhất để bảo quản heo đại tràng.
Tạ Thanh Phong ngó trái ngó phải, đem “bảo bối” heo đại tràng dùng để làm giàu trong tương lai của mình đặt vào tận phía trong cùng.
Đặt xong, nàng vỗ vỗ bụi trên tay.
Kết thúc công việc!
“Cẩu Nhi —— đổ xong chưa? Ăn cơm rồi!”
Phòng phía trước, Nhị Nha đang lớn tiếng gọi, Tạ Thanh Phong vội vàng đáp lời:
“Xong rồi xong rồi!”
“Thùng đâu?” Nhị Nha thấy Tạ Thanh Phong không xách thùng trở về.
Tạ Thanh Phong thuận miệng bịa chuyện: “Ta tiện tay đặt ở phòng chứa củi rồi.”
“Ồ ồ, cũng đúng. Mau vào ăn cơm đi.”
Nhị Nha sờ sờ đầu Tạ Thanh Phong, trong lòng có vài phần đau lòng.
Đáng thương Cẩu Nhi, muốn ăn thịt mà lại nghĩ đến heo đại tràng trên người heo. Nàng đợi lát nữa về phòng thêu thùa phải thêu nhanh hơn một chút, kiếm thêm ít tiền, đến lúc đó mang Cẩu Nhi lên trấn trên ăn bánh bao thịt.
Tạ Thanh Phong trở lại bàn ăn cơm, không biết vì sao nàng cứ cảm thấy ánh mắt của người lớn trên bàn nhìn mình có gì đó… từ ái quá mức.
Nàng cơ hồ là căng da đầu ăn xong bữa tối.
Trời còn chưa sáng hẳn, Trương thị đã ở nhà bếp bắt đầu bận rộn.
Tạ Thanh Phong vẫn còn đang chìm trong giấc mộng thì đã bị Nhị Nha hưng phấn đánh thức.
“Cẩu Nhi, Cẩu Nhi, mau dậy đi! Hôm nay ngươi phải đi bái sư đó!”
“Ừ, được, ta dậy ngay đây, Nhị Nha tỷ.”
Tạ Thanh Phong dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, cả người vẫn còn mang theo vài phần ngơ ngác.
Ăn sáng xong, Tạ Thanh Phong mặc một bộ áo vải thô, trên lưng đeo chiếc “cặp sách” bằng trúc do Đại Nha đan cho nàng từ mấy ngày trước, đứng ở cổng rào tre chờ Trương thị ra ngoài.
Sáng sớm, gió lạnh nhè nhẹ phất qua góc áo nàng. Vạt áo tuy có vẻ cũ kỹ nhưng sạch sẽ theo gió lay động, lại chẳng hề làm giảm đi vẻ tinh thần phấn chấn và kiên định trên người nàng.
Lâm Nương đứng bên cạnh nhìn mà vui mừng không thôi.
Nhà mình Cẩu Nhi cuối cùng cũng trưởng thành rồi.
“Được rồi, Thanh Phong, chúng ta đi thôi.”
Hôm nay Trương thị hiếm khi không gọi Cẩu Nhi bằng nhũ danh này. Thật ra chính nàng cũng không biết vì sao, chỉ là khi nhìn Cẩu Nhi đeo thư sọt trên lưng, trên người phảng phất có thêm vài phần dáng vẻ của người đọc sách, nàng theo bản năng cảm thấy không nên gọi cái tên quê mùa kia nữa, không xứng với Cẩu Nhi nhà mình.
“Được. Nãi, người đem thịt khô bỏ vào sọt của ta đi, trong sọt ta vẫn còn chỗ để đồ.”
“Ngoan tôn của nãi, nãi xách được mà. Sức lực của nãi lớn lắm đấy!”
Trương thị đối diện với đôi mắt chân thành của Tạ Thanh Phong, trong lòng lập tức mềm nhũn thành một vũng nước.
Cẩu Nhi nhà nàng sao lại hiểu chuyện đến thế chứ?!
Nói thật, nàng đã chăm sóc nhiều đứa trẻ như vậy, Tạ Thanh Phong là đứa dễ nuôi nhất.
Buổi tối trước giờ chưa từng quấy khóc. Trẻ con ở tuổi này đứa nào mà chẳng thích nghịch ngợm, làm ầm ĩ? Nhưng Cẩu Nhi nhà nàng một chút cũng không làm loạn, lại còn đặc biệt biết thương người.
“Vậy ta nắm tay nãi, để nãi không bị ngã.”
Tạ Thanh Phong nhẹ nhàng nắm lấy tay nãi nãi.
Trương thị lập tức cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng.
Đứa nhỏ này, quả nhiên không uổng công nàng nuôi dưỡng.
“Được được được, Thanh Phong nhà ta nắm tay nãi, chúng ta cùng nhau đi.”
Hai bà cháu rất nhanh đã đi tới trước cửa nhà Tạ Chính.
Hai người không ngờ rằng thế mà lại có nhiều người tới cầu học đến vậy. Trước căn nhà gạch đá của Tạ Chính, người đứng chen chúc đông nghịt.
Tạ Thanh Phong đếm sơ qua, ước chừng có năm sáu mươi đứa trẻ.
……
Mã ID của bài viết này là: 38866
