Chương 53: Không có công danh, người đọc sách có gì phải sợ?

“Được rồi, giao chút bạc bảo hộ, ta liền thả ngươi một con ngựa.”

Tôn Hồng Tài ghét bỏ phủi phủi tay, như thể vừa chạm phải thứ gì bẩn thỉu.

“Nghe thấy lời ông thông gia nói chưa? Mau đem hết bạc trên người giao ra đây!” Có Tôn Hồng Tài chống lưng, giọng điệu của Tằng thị đối với Trương thị càng thêm chanh chua.

“Là…” Trương thị muốn nói chuyện, nhưng khóe miệng sưng tấy đến biến dạng, chỉ có thể ú ớ nói: “Ta hôm nay lên trấn mua đồ cho tôn tử, chỉ còn lại từng này.”

Bàn tay Trương thị thô ráp phủ đầy những vết chai dày. Trong lòng bàn tay nàng chỉ còn đúng một lượng bạc.

“Chỉ có một lượng bạc?! Ngươi định tống cổ ăn mày đấy à!”

Tằng thị lại đạp Trương thị một cái.

“Nhà ngươi chẳng phải bán phương thuốc làm kho heo đại tràng được một ngàn lượng bạc sao? Tiền đâu?”

Nghe đến một ngàn lượng bạc, mắt Tôn Hồng Tài lập tức sáng lên.

“Ồ? Ta thật đúng là không nhìn ra. Hóa ra nhà ngươi chính là nhà bán phương thuốc một ngàn lượng bạc mà trấn trên đồn đại bấy lâu nay?”

Trương thị nghe thấy giọng điệu đầy hứng thú của Tôn Hồng Tài, trái tim lập tức lộp bộp một tiếng. Nàng vội vàng cầu xin:

“Quan lão gia, tiền nhà yêm còn phải cung cho hài tử nhà yêm đọc sách. Đường khoa cử gian nan, tính toán đủ thứ chi phí cũng chẳng còn lại được bao nhiêu bạc tồn đâu…”

Tôn Hồng Tài nghe đến hai chữ đọc sách thìdo dự vài giây, hắn hỏi:

“Trương thị, tôn tử nhà ngươi năm nay tham gia huyện thí?”

“Vâng…” Trương thị vội vàng gật đầu.

“Đọc sách quả thật là rất tốn tiền ha.”

Tôn Hồng Tài khô khan nói: “Được rồi, vậy bạc này ta cũng không cần. Giữ lại cho tôn tử nhà ngươi đọc sách đi.”

“Tạ quan gia, tạ quan gia!”

Thấy Tôn Hồng Tài thật sự chịu buông tha mình, trong mắt Trương thị hiện lên vẻ khó tin. Nhưng động tác trên tay nàng không hề chậm, nhanh chóng xách đồ đạc lên, vội vã rời khỏi nơi này.

“Cứ như vậy mà bỏ qua cho nàng?” Tằng thị có chút bất mãn. “Thông gia, ngài chính là quan lão gia! Tôn tử nhà nàng chẳng qua chỉ là một người đọc sách chưa có công danh, có gì mà phải sợ?”

“Nhà nàng còn có một ngàn lượng bạc đấy! Hai ngày nữa ngài dẫn mấy vị đồng liêu đến nhà nàng thu chút ‘công thuế’, buổi tối chẳng phải có tiền uống vài chén rượu rồi sao?”

Cái gọi là ‘công thuế’ chính là thứ “thuế” do đám nha dịch tự bịa ra.

Đám nha dịch mỗi ngày làm việc, tuần tra, bắt người đều sẽ tìm dân chúng đòi tiền. Bọn họ chỉ dám tìm những nhà dân bình thường để moi tiền, còn những người trong nhà có công danh hoặc có thân thích quyền thế, bọn họ đều không dám tùy tiện động vào.

Người phía trên đương nhiên cũng biết đám nha dịch thu những thứ thuế không đâu này, nhưng từ trước đến nay vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua.

Bởi vì số tiền thu được, phần lớn cuối cùng đều dâng lên trên cho bọn họ.

Tôn Hồng Tài nghe Tằng thị tiếp tục xúi giục, trong lòng đột nhiên bùng lên một cơn giận. Giọng nói cũng lập tức cao lên:

“Các ngươi vì sao không nói sớm cho ta biết tôn tử nhà nàng là học sinh của khoa cử kỳ này?!”

Tằng thị bị hắn quát đến ngẩn người.

“Ngài cũng đâu có hỏi? Huống chi chỉ là người không có công danh, ai lại để ý mấy chuyện này?”

“Cút! Sau này hai nhà chúng ta ít qua lại thôi!”

Tôn Hồng Tài không nói thêm lời nào, phất tay áo bỏ đi. Trong lòng hắn lúc này đã hối hận đến chết!

Sớm biết vậy, hắn đã không nhúng chân vào vũng nước đục này!

Huyện thái gia mấy ngày trước còn đang phiền não vì số học sinh trong Dụ Nguyên huyện đỗ cử nhân không nhiều.

Huyện Nghi Vĩnh bên cạnh năm ngoái còn đỗ được hai, ba vị Tiến sĩ, vậy mà huyện bọn họ ngay cả một người cũng không có.

Ngay cả số cử nhân cũng ít hơn huyện Nghi Vĩnh.

Nghe lời đồn trong dân gian, Huyện thái gia Dụ Nguyên huyện và Huyện thái gia Nghi Vĩnh huyện vốn có quan hệ cá nhân rất kém. Năm ngoái, vì chuyện này mà Huyện thái gia Nghi Vĩnh huyện còn ở trước mặt Tri phủ đại nhân châm chọc huyện bọn họ phong cách học hành kém cỏi.

Giáo dục cũng được xem là một loại chiến tích của quan phụ mẫu.

Huyện thái gia vẫn luôn nghẹn một bụng lửa, sau khi trở về liền lập tức yêu cầu bọn họ tăng cường bảo hộ cho những học sinh sắp tham gia kỳ thi lần này, trông mong sang năm bọn họ có thể tranh chút thể diện cho huyện.

Ai ngờ Tôn Hồng Tài hắn chỉ trở về trấn một chuyến, vậy mà đã đánh tổ mẫu của một vị học sinh khoa cử kỳ này!

Đúng là xui xẻo hết chỗ nói!

Nếu Tạ Thanh Phong không phải là học sinh tham gia kỳ thi năm nay, hắn còn có cách khiến nàng không thể thi.

Nhưng cố tình lại chính là kỳ thi lần này!

Thật sự là tức chết hắn rồi!

Hôm nay có nhiều người như vậy đều tận mắt chứng kiến, hắn phải chạy nhanh đi theo quản sự Võ Liên trấn của nha dịch uống chút rượu, nhất định phải đem chuyện này áp xuống. Nếu để Huyện thái gia biết được, ngọn tà hỏa kia mà phát lên người hắn, hắn chính là có mấy trăm cái mạng cũng không đủ bồi!

Hôm nay thật đúng là đen đủi chết đi được!

Tằng thị không nghĩ tới Tôn Lâm Tài đột nhiên liền trở mặt, có chút không biết làm sao mà nhìn trượng phu.

“Nhìn ta làm gì?!” Trượng phu nàng vừa rồi mấy lần muốn chen vào nói đều bị Tằng thị cắt ngang, trong lòng cũng đang không cao hứng, “Tự mình thọc cái sọt, tự mình giải quyết!”

Khó trách Dũng Nhi bị người ta cười nhạo là xương sụn tinh, có một người mẫu thân cường thế như vậy, làm sao hắn có thể có được phong phạm của một nam tử hán?! Mấy ngày nay hắn đi nhập hàng, đều có người hỏi hắn có phải sợ vợ hay không!

Thời điểm Trương thị cùng Tạ Tín hội hợp, vừa nhìn thấy bộ dạng của bà liền khiến Tạ Tín khiếp sợ.

Mắt phải sưng to đến mức gần như không mở ra được, khóe môi cũng rách, chảy ra máu tươi. Bộ quần áo không lâu trước đây còn sạch sẽ, hiện giờ đã dơ bẩn không chịu nổi.

“Tẩu tử……. Ngài đây là bị người đánh?!” Tạ Tín vội vàng xắn tay áo, giúp bà đem tất cả đồ đạc đặt lên xe bò.

“Không có, ta vừa rồi không chú ý, mặt chấm đất nên ngã một cái.” Trương thị quay đầu đi, ấp úng nói, không muốn để Tạ Tín nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.

Ngày mai Tạ Tín còn phải đi theo đưa chăn bông cho hài tử, nếu hắn lỡ miệng đem chuyện này nói cho Cẩu Nhi thì làm sao?

Việc học của Cẩu Nhi vốn đã khẩn trương, sang năm lại phải tham gia huyện thí, nếu nàng biết chuyện này, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của nàng sao?

Tuy Trương thị cũng không quá hy vọng Cẩu Nhi tiếp tục con đường khoa cử, nhưng bà cũng không muốn nhìn thấy hài tử nhà mình vất vả nhiều năm như vậy, cuối cùng chỉ vì chuyện của bà mà ảnh hưởng tâm trạng, thi không tốt rồi lộ ra vẻ thất vọng.

Tạ Tín tiếc nuối nói, “Ai, tẩu tử, không phải ta nói ngươi, chúng ta mắt thấy tuổi tác càng lúc càng lớn, đi đường quả thật phải cẩn thận một chút. Nếu thật sự ngã bị thương chỗ nào thì có phải quá thiệt thòi hay không!”

“Đúng vậy.” Trương thị tùy ý đáp lời.

“Đợi lát nữa nếu không ta trực tiếp đem xe bò dừng trước cửa nhà Quách đại phu đi? Tẩu tử, thương thế của ngươi vẫn nên để đại phu xem kỹ một chút mới được.”

“Không cần, ta về nhà bôi chút rượu thuốc là được.” Thân thể của mình, bà tự mình rõ ràng nhất. Chẳng qua chỉ bị đánh mấy cái tát, đạp mấy đá mà thôi, không nghiêm trọng đến mức đó, lãng phí tiền làm gì?

“Ai, được rồi.” Tạ Tín thấy khuyên không nổi thì cũng không khuyên nữa. Tẩu tử này có tính tình sao mà giống hệt nương hắn lúc còn sống vậy!

Mắt thấy ngã không nhẹ, còn không chịu đi xem đại phu, cứ nhất định phải cố chịu. Đợi đến khi trở nên nghiêm trọng thì lại phải tốn càng nhiều tiền.

Đại Nha đã sớm thu dọn xong đồ đạc, cùng Lâm Nương đứng ở cửa thôn chờ giúp Trương thị chuyển đồ. Vừa nhìn thấy Trương thị, hai người đều bị dọa sợ.

“Nãi!”

“Nương!”

“Ngươi làm sao vậy?”

Trương thị thấy hai người kinh hãi, vội vàng nói, “Nhất thời nói không rõ được, về nhà rồi ta nói.”

Về đến nhà, Trương thị mới đem chuyện hôm nay gặp phải kể lại từ đầu đến cuối. Còn nhắc mọi người trong khoảng thời gian này, mọi người trước hết tránh đầu sóng ngọn gió, tạm thời không cần đến trấn trên.

“Nãi, thực xin lỗi, là ta liên lụy ngươi.” Đại Nha khóc đến thở không ra hơi, quỳ xuống dập đầu với Trương thị.

Trương thị lập tức đỡ nàng đứng dậy, “Ngươi nói lời này, là không xem ta là nãi nãi của ngươi sao? Người thân với nhau, chẳng phải chính là như lời Cẩu Nhi nói, đồng cam cộng khổ sao?”

“Ta cầm đao đi chém bọn họ, cái đám lòng lang dạ sói này!” Đại Nha tức đến khóe mắt như muốn nứt ra, hùng hổ nói.

“Đại Nha!” Trương thị lạnh giọng quát, “Ngươi đây là làm gì! Ta và nãi của người chẳng phải vẫn còn sống sờ sờ đây sao? Ngươi muốn đi tìm chết làm gì?”

Huống chi người ta chính là gia đình giàu có, nghe nói trong nhà còn nuôi mấy nô tài, Đại Nha chưa chắc đã bước nổi qua cửa nhà người ta.

Đại Nha nghẹn ngào, không ngừng đấm vào ngực mình.

“Nãi, ta nuốt không trôi cục tức này… Bọn họ thật sự quá khi dễ người!”

Nàng đã bị Lý Dũng hủy hoại cả đời, hiện giờ nhà hắn còn muốn được đằng chân lân đằng đầu, đánh chửi người nãi nãi đã vất vả nuôi nàng khôn lớn. Chuyện này quả thực còn có thiên lý hay không!

Nãi nãi từ trước đến nay nào đã từng chịu loại thương tích này? Cả một bên mắt đều đã sưng húp.

“Tỷ, ngươi dù không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Cẩu Nhi chứ!” Nhị Nha thấy bộ dạng này của tỷ tỷ, biết nãi chưa chắc đã khuyên được nàng. Tỷ tỷ ngày thường thương Cẩu Nhi nhất, dùng tiền đồ của Cẩu Nhi để trói nàng lại may ra mới khiến nàng bình tĩnh.

“Tỷ, ngươi nghĩ xem, huyện thí của Cẩu Nhi đã sắp tới rồi. Nếu tỷ tỷ hắn giết người, tiền đồ sau này của hắn chẳng phải sẽ bị hủy sao?”

Thánh Nguyên Triều lấy khoa cử làm con đường chủ yếu để tuyển chọn quan viên, đối với tư cách của học sinh có những quy định vô cùng nghiêm ngặt.

Trong đó có một quy định, chính là trong gia đình thí sinh không được có thành viên phạm phải trọng tội.

Mã ID của bài viết này là: 38969

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!