Chương 54: Phát hiện

 

Đại Nha nghe nói chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Cẩu Nhi, ánh mắt dần dần tỉnh táo lại.

“Nhưng chúng ta cứ thế mà bỏ qua sao?”

“Không bỏ qua thì chúng ta còn có thể làm gì?” Nhị Nha nhìn nãi bị thương thành như vậy cũng vô cùng phẫn nộ, nhưng những tiểu dân như các nàng có thể làm được gì?

Mỗi lần giao lương nộp thuế gặp phải đám nha dịch kia, các nàng đều phải cúi đầu khom lưng. Nếu mỗi năm trong thôn không có Tạ Chính tú tài trông chừng, e rằng các nàng còn phải nộp nhiều hơn số lương thực quy định đến một phần ba.

Trước kia, trong thôn nhà mẹ đẻ của Lý Đại Quyên, đừng nói tú tài, ngay cả một vị đồng sinh cũng không có. Người trong thôn mỗi năm đều bị nha dịch lấy đủ loại lý do bắt nộp thêm lương thuế.

Không phải nói lương thực nhà ngươi hạt không đủ no tròn, thì là cố ý cân thiếu cho ngươi.

Không giao đủ số lương thực bọn họ muốn, liền bị đánh bằng trượng, rồi còn phải nộp thêm tiền phạt.

Bị người ta ức hiếp đến mức đó, các nàng còn có thể làm gì được đây?

“Nương! Quách đại phu tới!”

Đúng lúc các nàng đang thở dài, tiếng Lâm Nương từ ngoài cửa truyền vào.

“Không phải đã nói không cần gọi đại phu sao…” Trương thị lẩm bẩm, “Ta không xem! Chỉ là chút thương ngoài da thôi!”

“Không được.”

Lần này Đại Nha và Nhị Nha đồng thời lên tiếng. Vết thương này nhìn thôi đã khiến người ta sợ hãi.

“Được rồi được rồi.”

Thấy cảm xúc của Đại Nha cũng đã dịu xuống, không còn bộ dạng muốn liều mạng như vừa rồi, Trương thị cuối cùng cũng chịu để Quách đại phu xem qua.

“Phần lớn đều là thương ngoài da, không có gì đáng ngại. Mấy ngày nay nghỉ ngơi cho tốt, không được làm việc nặng.”

Quách đại phu bắt mạch cho bà xong, lại kê chút thuốc bôi ngoài da rồi mới rời đi.

“Ta đã nói không có chuyện gì lớn rồi mà? Chẳng qua chỉ là chút thương ngoài da thôi!”

Trương thị cười, nhưng vừa kéo khóe miệng đã đau đến mức hít vào một hơi.

Lâm Nương và những người khác nghe nói không có gì đáng ngại, lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.

“Dù sao cũng phải để đại phu xem qua mới yên tâm được.”

“Vậy ngày mai các ngươi cứ đi đưa đồ cho Cẩu Nhi đi. Chuyện này trước hết cứ giấu hắn, chớ để hắn lo lắng mà chậm trễ việc học.” Trương thị lên tiếng.

Lâm Nương và những người khác đều có cùng suy nghĩ với Trương thị. Tuyệt đối không thể để chuyện này ảnh hưởng đến Tạ Thanh Phong.

“Nhưng Cẩu Nhi tính tình nhạy bén, ngày thường nương lại thương Cẩu Nhi nhất. Nếu chúng ta đều đi mà chỉ có nương không đi, hắn nhất định sẽ sinh nghi.”

Lâm Nương vừa nói vừa cẩn thận bôi thuốc cho Trương thị.

“Hay là ngày mai ta với Nhị Nha đi, Đại Nha ở nhà chăm sóc nương?”

“Được.”

………

“Thanh Phong, ta nhìn thấy ông nội ta cùng cha rồi, ta đi qua bên kia trước!” Tạ Hổ liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tạ Tín trong đám người.

“Ừ, ta cũng nhìn thấy nương ta.” Tạ Thanh Phong đã lâu không ở bên các nàng lâu như vậy, nói thật, trong lòng nàng cũng rất nhớ.

Kết quả đến gần vừa nhìn, trong nhà chỉ có nương cùng Nhị Nha tới.

“Nương, nãi cùng Đại Nha tỷ đâu?”

Lâm Nương đem chăn bông, xiêm y cùng một ít đồ ăn vặt từ trên lưng xuống, đặt trên mặt đất.

“Nãi trước đó vài ngày ở hậu viện nhà ta cuốc đất, không cẩn thận vấp ngã một cái, Đại Nha ở nhà chăm sóc nàng ấy.”

“A?” Đáy mắt Tạ Thanh Phong lập tức hiện lên vẻ lo lắng.

Nhị Nha vội vàng bổ sung: “Đã mời Quách đại phu đến xem qua rồi, đại phu nói không có gì đáng ngại, chỉ là bị trẹo chân thôi. Bôi chút thuốc mỡ, qua một thời gian là khỏi. Cẩu Nhi đệ đệ không cần lo lắng.”

“Ừ.”

Nghe nói không có gì đáng ngại, Tạ Thanh Phong lúc này mới yên tâm đôi chút, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò:

“Nhất định phải bảo nãi mấy ngày nay nằm trên giường nghỉ ngơi, đừng có ngồi không yên rồi lại chạy ra ngoài làm việc. Thương gân động cốt phải dưỡng cả trăm ngày đấy…”

“Biết rồi.” Lâm Nương đáp lời, sau đó tiếp tục nói với Tạ Thanh Phong mình đã mang cho nàng những gì.

Còn có cả cá khô nhỏ, nàng đã chiên rất nhiều, có thể chia một ít cho các bạn đồng môn cùng ăn.

“Được, cảm ơn nương.”

Tạ Thanh Phong cảm giác như mình trở về những ngày tháng ở ký túc xá trường học của kiếp trước. Chẳng qua điểm khác biệt là, đời này nàng có một gia đình ấm áp, có người quan tâm, có người dặn dò.

Tuy điều kiện nơi này không bằng kiếp trước, nhưng nếu cho nàng lựa chọn lại, nàng thật vẫn muốn chọn ở nơi này.

“Các ngươi ở nhà cũng phải mặc thêm quần áo, hiện giờ điều kiện trong nhà đã tốt hơn rồi, đừng có tiếc tiền. Thứ gì nên mua thì cứ mua, nên sắm sửa thì cứ sắm sửa…”

Tạ Thanh Phong thấy phu tử bên kia sắp gọi tập hợp, nhanh chóng nói hết những lời mình muốn dặn dò.

“Nhị Nha tỷ, tỷ nhớ thay ta trông chừng các nàng.”

“Được!”

Lâm Nương nhìn bóng dáng Tạ Thanh Phong cõng hành lý đi về phía học đường, trong lòng như có ngũ vị bình bị đánh đổ, không biết vì sao nước mắt chớp mắt đã rơi xuống.

Cẩu Nhi nhà nàng vẫn luôn là một đứa trẻ hiểu chuyện!

Đêm khuya, Tạ Thanh Phong trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Nàng không biết nãi rốt cuộc đã ngã thành bộ dạng gì? Nhìn biểu tình của nương cùng Nhị Nha cũng không nhìn ra được điều gì.

Trong nhà trước giờ vẫn luôn chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu.

Không được, nàng vẫn không yên tâm. Ngày mai nhất định phải xin phu tử nghỉ một ngày, trở về xem thử mới có thể an tâm.

“Nãi a! Đã nói người cứ nằm trên giường nghỉ ngơi, đừng động đậy rồi mà, ta tới xào rau.”

Đại Nha thấy Trương thị lại không chịu ngồi yên mà chạy vào bếp giúp nàng thêm củi, liền bất đắc dĩ nói:

“Ngài còn nói Cẩu Nhi tính tình ngoan cố. Theo ta thấy, cái tính ngoan cố này của Cẩu Nhi chính là học từ ngài!”

“Ai…” Trương thị lẩm bẩm: “Ta lại có bị thương ở chỗ nào đâu, chẳng qua trên mặt hơi đau một chút thôi. Làm chút việc thì có làm sao?”

Nói rồi bà đem cây củi cuối cùng ném vào lò.

Đại Nha đang định quay đầu lại nhắc nhở Trương thị vài câu, nhưng vừa quay đầu, nàng lập tức nhìn thấy một người không thể ngờ tới.

“Cẩu Nhi…”

Sao đệ ấy lại trở về rồi?

“Nãi, mặt nãi làm sao vậy?”

Tạ Thanh Phong vừa trở về đã nhìn thấy đôi mắt sưng húp của Trương thị cùng dấu bàn tay hằn rõ trên mặt. Giọng nàng lập tức lạnh xuống.

“Ai đánh nãi?”

“Cẩu Nhi…”

Trương thị cười mà như không cười, cố gắng tìm cách lừa gạt cho qua.

“Ta hôm qua đánh nhau một trận với Vương Tam Mai nhà bên cạnh…”

Vương Tam Mai nhà bên cạnh: Thật là một cái nồi đen quá lớn.

“Ngươi đừng nói, sức tay của Vương Tam Mai đúng là mạnh thật!”

Tạ Thanh Phong không tin.

Nếu thật sự là Vương Tam Mai đánh nhau với nãi, các nàng tuyệt đối sẽ không cùng nhau giấu nàng.

Khả năng duy nhất chính là…

Nhà Lý Dũng dẫn theo người mà các nàng không thể trêu vào tới gây chuyện.

“Là cha của đại tẩu nhà Lý Dũng làm?” Tạ Thanh Phong cau mày hỏi ra suy đoán. Nàng nghĩ chỉ có như vậy, bằng không một mình Tằng thị thì không có năng lực lớn như vậy, chỉ có vị thông gia làm nha dịch kia mới dám kiêu ngạo như thế.

Thấy Tạ Thanh Phong chỉ một câu đã nói trúng mấu chốt, Trương thị chỉ đành hậm hực cười. Cẩu Nhi quá thông minh cũng chẳng phải chuyện tốt gì.

“Cẩu Nhi, kỳ thật cũng không có chuyện gì lớn, ngươi đừng lo lắng.” Trương thị còn cố ý xoay tới xoay lui, cho Tạ Thanh Phong xem toàn bộ “vết thương không nghiêm trọng lắm” của mình.

“Quách đại phu cũng đã nói rồi, chỉ là thương ngoài da thôi.”

Gương mặt sưng phù đã sớm mất đi hình dáng ban đầu, những mảng máu bầm xanh tím lan tràn dưới lớp da sưng vù. Đôi mắt đã bị sưng đến mức chỉ còn một khe nhỏ, mỗi lần mở miệng nói chuyện, nếu cẩn thận nhìn kỹ còn có thể thấy khóe miệng nàng đang run rẩy vì đau.

Trương thị cố ý làm ra vẻ mặt tinh nghịch, muốn khiến Tạ Thanh Phong nhẹ nhõm hơn một chút.

Nhưng những hành động ấy nhìn thế nào cũng… Vừa buồn cười, vừa đáng thương.

“Nãi, đừng nói nữa, ta… ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt.”

Tạ Thanh Phong khẽ động yết hầu, sát ý ngập trời trong lòng đang cuồn cuộn dâng lên. Nàng thật cẩn thận đưa tay vén mấy sợi tóc bạc rơi xuống thái dương của Trương thị.

Nãi nãi rõ ràng mới hơn bốn mươi tuổi, vậy mà trên đầu đã có không ít tóc bạc.

“Ừ, được rồi.”

Trương thị muốn nở nụ cười với Cẩu Nhi, nào ngờ vừa động đến khóe miệng đã kéo theo vết thương, khiến nàng đau đến mức không nhịn được “Tê” một tiếng.

Tạ Thanh Phong càng thêm căng thẳng, vội vàng hỏi:

“Nãi, nãi đã bôi thuốc chưa? Có cần bôi thêm một chút không?”

“Không cần, không cần!” Trương thị liên tục xua tay, “Vừa rồi Đại Nha đã bôi thuốc cho ta rồi.”

Đại Nha bưng thức ăn trong nồi ra chén, áy náy nói:

“Cẩu Nhi, xin lỗi, là ta liên lụy nãi. Đều tại ta không biết nhìn người!”

Nếu không có chuyện này, nhà nàng cũng sẽ không rước phải tai họa như vậy. Tất cả đều tại nàng!

Tạ Thanh Phong còn chưa kịp lên tiếng, Trương thị nghe Đại Nha lại bắt đầu tự trách mình, lập tức đưa tay véo tai nàng, lớn tiếng nói:

“Ta hôm qua đã nói rồi, người một nhà thì phải đồng cam cộng khổ. Ngươi có phải lại coi lời ta nói như gió thoảng bên tai rồi không?”

“Cánh ngươi cứng rồi, bắt đầu không nghe lời ta nữa đúng không?! Đã nói chỉ là chút thương ngoài da, không có chuyện gì lớn!”

Nói xong, Trương thị lại vỗ lên lưng Tạ Thanh Phong và Đại Nha.

“Được rồi! Chuyện này cứ thế mà qua đi! Hai đứa các ngươi không ai được nhắc lại nữa, cũng không được lén lút đi trả thù! Nghe rõ chưa?!”

Bọn trẻ trong nhà đều là người có tình có nghĩa, lại hiếu thuận, không thể trơ mắt nhìn nàng, một người tổ mẫu, bị người ta khi dễ thành như vậy. Điều này tuy khiến Trương thị trong lòng rất vui mừng, nhưng các nàng dù sao cũng chỉ là dân chúng bình thường.

Nàng tuy không đọc sách, nhưng cũng hiểu đạo lý dân không đấu với quan, càng hiểu rõ dân chúng căn bản không thể đấu lại quan phủ.

Nàng ấy à, cả đời này chẳng có chí hướng gì lớn lao. Chỉ mong con cháu trong nhà đều có thể bình an, khỏe mạnh mà lớn lên!

“Ừm.” Tạ Thanh Phong tùy tiện đáp một tiếng.

“Vâng ạ.” Đại Nha cũng gật đầu.

Mã ID của bài viết này là: 38970

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!