Chương 55: Nhà Lý Dũng Đi

“Thanh Phong, sáng sớm như vậy đã đi phòng học rồi à?”

Trời còn chưa sáng hẳn, Tạ Hổ vừa đi tiểu xong, đang định quay về ngủ thêm một giấc, lại phát hiện Tạ Thanh Phong đã mặc quần áo chỉnh tề, chuẩn bị đi đọc sách.

“Ừ.”

Tạ Thanh Phong gật đầu.

Nàng vừa nhìn thấy trong không gian hệ thống một cách phá đề rất hay. Trong không gian lại không thể dùng giấy bút, nàng lập tức muốn đi viết nó xuống, tiện thể sắp xếp lại suy nghĩ của mình.

“Thật là… Ngươi đúng là không biết tinh thần từ đâu mà ra.”

Tạ Hổ lắc đầu.

Từ sau hôm Tạ Thanh Phong xin nghỉ trở về thăm nãi nãi bị trẹo chân, sau khi quay lại, hắn giống như biến thành một người khác.

Không đúng, cũng không thể nói là biến thành một người khác. Mà là khí chất quanh người trở nên lạnh nhạt hơn một chút, đối với việc học cũng càng thêm nghiêm túc.

Thanh Phong trước kia vốn đã rất nghiêm túc với việc học, hiện giờ gần như đã đến mức ăn ngủ quên cả thời gian, ngay cả phu tử cũng lo lắng hắn sẽ học đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Nếu không phải Tạ Thanh Phong thỉnh thoảng vẫn nói với hắn đôi câu, hắn thật sự muốn hoài nghi hảo huynh đệ của mình có phải bị thứ gì không sạch sẽ bám vào người rồi không.

Tạ Hổ lúc mới bắt đầu còn nghĩ, Thanh Phong đã nỗ lực như vậy, bắt đầu liều mạng tiến về phía trước, bản thân mình cũng phải theo sát bước chân của hắn. Nhưng kiên trì được vài ngày, hắn trực tiếp từ bỏ.

Tạ Thanh Phong tiểu tử này là người sao?!

Đây hoàn toàn không phải giờ giấc làm việc và nghỉ ngơi của người bình thường mà! Làm sao lại có người mỗi ngày chỉ ngủ hai canh giờ chứ?

Thế còn chưa tính, mỗi ngày hắn còn tinh thần phấn chấn vô cùng, đến chạng vạng lại ra sân đứng dưới gốc cây táo đánh Thái Cực nửa canh giờ!

Tạ phu tử lúc mới bắt đầu cũng thường xuyên nhắc nhở hắn đừng học hành quá mức như vậy, nhưng tiểu tử này ngoài miệng thì vâng vâng dạ dạ, trên thực tế vẫn chẳng hề thay đổi.

Tạ phu tử thấy hắn cũng không xuất hiện vấn đề gì về thân thể, hơn nữa cái phong cách học hành liều mạng này của hắn còn dựa vào sức một người mà kéo cả lớp cùng tiến lên. Ngay cả Ất ban vốn không cần tham gia khoa cử cũng bắt đầu chăm chỉ học tập.

Dần dà, Tạ phu tử cũng không còn nhắc mãi chuyện này với Tạ Thanh Phong nữa.

【Ký chủ, ngài… có muốn nghỉ ngơi một chút không? Ngủ một giấc chẳng hạn?!】

Hệ thống hiếm khi chủ động xuất hiện trong đầu Tạ Thanh Phong.

Kỳ thật theo lý mà nói, Tạ Thanh Phong càng chăm chỉ đọc sách, nó hẳn phải càng vui mừng mới đúng. Dù sao ký chủ càng nỗ lực, khả năng hoàn thành nhiệm vụ của nó càng cao.

Nhưng phương pháp học tập liều mạng này của Tạ Thanh Phong thật sự quá đáng sợ.

Từ đêm ký chủ nhìn thấy Trương thị bị đánh thành bộ dạng kia, màu đỏ sẫm trong đôi mắt hắn vẫn chưa từng tan đi. Cũng bắt đầu từ đêm đó, Tạ Thanh Phong ngày đêm không ngừng học tập.

Hệ thống không biết tinh thần nguyên của Tạ Thanh Phong rốt cuộc mạnh đến mức nào, nhưng dựa theo giá trị cực hạn của nhân loại trong cơ sở dữ liệu của nó mà nói, hắn đã sớm vượt qua giới hạn tinh thần nguyên của người bình thường.

Nó thật sự sợ sẽ có một khoảnh khắc tinh thần nguyên của Tạ Thanh Phong trực tiếp sụp đổ!

Tinh thần nguyên sụp đổ cũng không phải chuyện đùa!

Tạ Thanh Phong là ký chủ có chỉ số thông minh cao nhất, độ chăm chỉ cao nhất trong số rất nhiều ký chủ mà hệ thống từng ký sinh. Nhưng đồng thời, tính tình của nàng cũng là ngoan cố nhất.

Từ sau khi biết Trương thị bị Tôn Hồng Tài đánh, ban ngày nàng nghe Tạ Chính giảng bài trên lớp xong liền bắt đầu luyện chữ, viết các ý tưởng phá đề. Đến tối cũng chẳng ngủ được bao nhiêu, phần lớn thời gian đều ở trong không gian hệ thống xem đề thi thật qua các năm.

Tuy rằng nghỉ ngơi trong không gian hệ thống có thể khiến thân thể và đại não của Tạ Thanh Phong vẫn duy trì trạng thái ngủ, nhưng lại không thể khiến tinh thần của nàng được nghỉ ngơi.

Hệ thống có thể khẳng định, trong tháng này, thời gian ngủ thực sự của tinh thần Tạ Thanh Phong còn chưa vượt quá hai mươi bốn canh giờ.

Nếu tinh thần nguyên của Tạ Thanh Phong thật sự nổ tung thì mọi chuyện sẽ xong đời!

“Không.”

Tạ Thanh Phong chỉ đáp lại một chữ, sau đó lại tiếp tục chìm vào trạng thái hấp thu tri thức.

Chỉ có chính nàng biết, mấy ngày nay trong lòng nàng vẫn luôn nghẹn một hơi.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nãi nãi bị đánh thành bộ dạng ấy, lửa giận trong lòng nàng chưa từng hạ xuống dù chỉ một giây.

Nếu nàng có công danh!

Chỉ cần nàng có công danh!

Nàng hoàn toàn có thể trực tiếp tìm tới cửa, tìm Tôn Hồng Tài cùng nhà Lý Dũng tính sổ.

Không!

Nếu nàng có công danh, hôn sự của Đại Nha tỷ cho dù không thể tốt hơn, ít nhất nhà trai cũng sẽ càng coi trọng tỷ ấy hơn.

Tôn Hồng Tài cũng tuyệt đối không dám đánh nãi nãi như vậy.

Nhưng nàng không có công danh.

Nàng chỉ có thể hèn nhát bôi thuốc cho nãi nãi, ngay cả muốn đòi lại một lời công bằng cũng chẳng khác nào đi tìm chết.

Lần huyện thí này…

Nàng không chỉ muốn đỗ đồng sinh!

Nàng còn muốn giành lấy án đầu!

Nàng còn muốn thi cho thật đẹp!

Làm cá nằm trên thớt lâu như vậy, cũng đã đến lúc… Đến lượt nàng cầm dao.

……

“Không nghĩ tới thời gian cư nhiên trôi qua nhanh như vậy!” Tạ Hổ mở trang sách, cảm thán nói.

 

Mã ID của bài viết này là: 38971

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!