Chương 56: Không nghĩ tới thời gian qua nhanh như vậy

Thấy Tạ Thanh Phong bên cạnh chỉ đang luyện chữ, hắn không chút khách khí mà quấy rầy, “Thanh Phong, ngươi cảm thấy thời gian trôi qua nhanh sao? Qua mấy ngày nữa chúng ta liền phải đi huyện thí báo danh rồi.”

Tạ Thanh Phong lắc đầu, “Không có. Tạ Hổ ca, ngươi nếu lại nhân lúc phu tử đi ra ngoài mà tìm ta nói chuyện phiếm, lát nữa bị phu tử nhìn thấy, tan học rồi thì cứ chờ cây thước của phu tử đi!”

Hắn không cảm thấy thời gian trôi qua nhanh, chỉ là cảm giác quần áo trên người từ dày chuyển thành mỏng. Võ Liên trấn năm nay mùa đông cũng không kéo dài, sang năm mới nhiệt độ liền dần dần ấm lên, chậu than trong phòng học cũng đã sớm được dẹp đi.

Không nghĩ tới nhanh như vậy đã đến lúc huyện thí báo danh.

Tạ Hổ nghe đến cây thước của Tạ Chính, bĩu môi, cũng không dám nói chuyện nữa.

Nửa tháng trước, Tạ Chính đã không còn dạy bọn họ nội dung mới, mà để bọn họ tự mình nhằm vào điểm yếu để ôn tập. Ban ngày toàn bộ đều biến thành giờ tự học. Càng gần đến huyện thí, đám học sinh cũng biết chuyện này nghiêm trọng đến mức nào, cho nên Tạ Chính chỉ thỉnh thoảng mới tới phòng học nhìn qua một lượt.

Nếu còn có người không tự giác mà nói chuyện phiếm, cây thước dài của Tạ Chính cũng không phải để trưng.

…….

Tháng Giêng hai mươi lăm, thời gian huyện thí báo danh liền đến.

Huyện thành cách Võ Liên trấn khoảng sáu mươi cây số, nếu đi bộ thì e rằng phải mất cả ngày, xe bò căn bản không thể đi xa như vậy. Tạ Chính dứt khoát đến trấn trên thuê hai chiếc xe ngựa, mỗi người góp năm mươi văn là được.

Xe ngựa tuy nhanh hơn, nhưng lại rất chật chội và xóc nảy. Một chiếc xe ngựa ngồi bốn người, mà xe của Tạ Thanh Phong bọn họ lại tính cả Tạ phu tử là năm người.

Con đường từ Võ Liên trấn thông đến huyện thành vô cùng gập ghềnh, nếu dựa theo tiêu chuẩn hiện đại mà nói thì căn bản không thể xem là một con đường.

Bánh xe mỗi lần cán qua đá đều kéo theo từng trận xóc nảy dữ dội, người trong thùng xe bị hất lên rồi rơi xuống, cứ như cả người đang lênh đênh giữa sóng to gió lớn.

Vì muốn tiết kiệm tiền, Tạ Chính thuê loại xe ngựa kém nhất. Giữa những đoạn đường gập ghềnh, thân xe không ngừng phát ra tiếng kẽo kẹt.

Tạ Thanh Phong vừa xuống xe liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, dạ dày cuộn trào như muốn đem cả ngũ tạng lục phủ nôn hết ra ngoài. Đời trước hắn không tài nào hiểu nổi tại sao người say xe vừa ngửi thấy mùi xe đã muốn nôn.

Hiện tại tự mình trải qua một lần, hắn liền thành thật.

Chỉ cần ngửi thấy mùi sơn gỗ kém chất lượng kia, hắn đã muốn nôn.

Đến huyện thành, trước khi đám người Tạ Thanh Phong đi đến huyện nha đăng ký, Tạ Chính trực tiếp dẫn bọn họ đến khách điếm Phúc Lai trong huyện, gặp bốn người mặc trường sam, đầu đội khăn.

“Tạ huynh, đã lâu không gặp! Học quán của ngươi càng làm càng tốt rồi!” Trong đó, một nam nhân mặc trường sam màu trắng nhạt, bên hông thắt đai lưng xanh nhạt, chắp tay về phía Tạ Chính.

“Không có, nào có phong thái tốt như Trương huynh. Nghe nói tư thục của Trương huynh năm kia còn thi đậu một vị đồng sinh?” Tạ Chính cũng chắp tay hành lễ theo lễ của người cùng thế hệ.

“Haha, chuyện này có tính là gì đâu. Ngươi nhìn Lý huynh xem, Vĩnh Dương thư viện người ta còn có hai vị tú tài giống ta đấy!” Nam nhân thắt đai lưng xanh nhạt hướng về người đối diện đang mặc trường bào xanh đậm nháy mắt.

“Không có không có, đều là công lao của thư viện.” Nam nhân mặc trường bào xanh đậm vội vàng xua tay.

“Ai, ngươi cũng đừng khiêm tốn. Nghe nói cả hai người đều là đệ tử lớp của ngươi mà! Lén nói cho huynh trưởng nghe xem, Vĩnh Dương thư viện trả cho ngươi bao nhiêu bổng lộc? Chẳng lẽ không phải hai mươi lượng bạc mới giữ được ngươi lại sao?!” Người thứ tư mặc trường bào màu đen cũng trêu ghẹo.

“Các ngươi đừng trêu ta nữa, mau làm chính sự đi!” Nam nhân mặc trường bào xanh đậm vội vàng xin tha.

“Nào, để ta giới thiệu với các ngươi. Bốn vị này là các tiên sinh lát nữa sẽ làm người bảo đảm cho các ngươi. Lát nữa cứ đi theo bọn họ vào là được.” Tạ Chính vui tươi hớn hở nói.

“Được.”

Tạ Chính khi mời bọn họ bảo đảm cho học sinh của mình thì bản thân cũng sẽ đứng ra bảo đảm cho học sinh của bọn họ. Khi Tạ Chính còn theo nghiệp khoa cử, việc đứng ra bảo đảm cho người khác từng là một trong những nguồn thu nhập quan trọng nhất của hắn, mỗi học sinh có thể thu được bốn lượng bạc!

Chế độ của Thánh Nguyên Triều khác với những triều đại khác, chế độ liên kết bảo đảm lẫn nhau của triều đình cũng vô cùng đặc biệt.

Những người như Tạ Thanh Phong, chưa có công danh, nếu muốn tham gia khoa cử thì nhất định phải tìm một vị lẫm sinh trong huyện đứng ra bảo đảm mới có thể dự thi.

Tuy Tạ Chính dạy học ở hương trấn, nhưng mỗi năm hắn vẫn phải tham gia tuổi thí và khoa thí do huyện tổ chức để duy trì thân phận lẫm sinh của mình.

Nhưng nếu là đồng sinh đã có công danh mà tiếp tục tham gia khảo thí thì không cần lẫm sinh đứng ra bảo đảm. Bọn họ chỉ cần tìm năm vị đồng sinh để hỗ trợ kết bảo với nhau là được.

Người đứng ra bảo đảm cho Tạ Thanh Phong chính là vị tú tài mặc trường bào màu đen kia, họ Trần. Mỗi lẫm sinh mỗi lần chỉ có thể bảo đảm cho ba người, hơn nữa ba người này không được là học sinh do cùng một vị phu tử dạy.

Cho nên hắn chỉ có thể đi theo Trần tú tài đến huyện nha trước.

Tại lễ phòng, Tạ Thanh Phong trước tiên giao hộ tịch chứng minh của mình cho nha dịch, chứng minh bản thân và trong vòng ba đời không thuộc tăng tịch, đạo tịch, lãnh tịch, xướng tịch, hát tuồng, mệt hộ… bản thân cũng không được đang trong thời gian để tang hoặc có trực hệ từng xúc phạm hình pháp.

Nếu có người dám làm giả hộ tịch chứng minh, cố tình tham gia khoa cử thì bị xem là tội khi quân, cả nhà đều có thể bị xử tội.

Nha dịch xác nhận hộ tịch chứng minh của Tạ Thanh Phong xong, lại cung kính đưa công văn bảo đảm cho Trần tú tài ký tên.

Trần tú tài ký xong, Tạ Thanh Phong còn phải điền lại một lần tình hình gia đình, chẳng hạn như tổ phụ tên gì, trong nhà làm nghề gì… để tiến thêm một bước phòng ngừa có người làm giả hộ tịch chứng minh.

Điền xong, nha dịch đưa cho Tạ Thanh Phong một tờ phù phiếu. Trên đó ghi những thông tin cơ bản của Tạ Thanh Phong, nhưng quan trọng nhất vẫn là đặc điểm nhận dạng bên ngoài.

Bên trên viết:

Tạ Thanh Phong, tiểu đồng, bảy tuổi, thân cao năm thước hai tấc, khuôn mặt trắng nõn, không râu tóc, không có thai chí, Ứng Phong phủ, Dụ Nguyên huyện, Võ Liên trấn, Đại Dương thôn nhân sĩ. Tằng tổ phụ Tạ Đại Tráng, tổ phụ Tạ Đinh, phụ thân Tạ Hoài, nghiệp sư Tạ Chính, người bảo đảm Trần Minh.

Bên cạnh đóng một con dấu màu đỏ: Dụ Nguyên huyện phủ nha lễ phòng.

Con dấu này chính là dấu hiệu phòng giả độc nhất, sử dụng hồng nê có chứa một loại hương thơm đặc biệt để chế thành.

Nghe nói hương liệu dùng cho mỗi thí sinh đều không giống nhau. Tạ Thanh Phong cúi đầu ngửi thử, mùi thơm trên hồng nê của mình có chút giống mùi hoa quế, nhưng hắn cũng không quá chắc chắn, bởi hương thơm rất nhạt.

Cảm giác tờ phù phiếu này cũng tương tự như giấy báo dự thi ở đời sau.

Tạ Thanh Phong bọn họ kết thúc khá sớm, nhưng đám người Tạ Hổ lại phải xếp hàng bên ngoài rất lâu mới đến lượt.

“Cẩu Nhi, ta kích động quá, chẳng hiểu sao nữa.” Trên đường trở về, Tạ Hổ vô cùng phấn khởi, túm lấy cánh tay Tạ Thanh Phong, “Ngươi có kích động không?”

“Ta… nôn…”

Tạ Thanh Phong vốn đã choáng đầu đến mức muốn chết vì ngồi xe ngựa, bị Tạ Hổ túm một cái, lập tức vén rèm xe lên, thò đầu ra ngoài nôn.

……………..

Mã ID của bài viết này là: 38972

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!