Chương 60: Lúc này mới đúng sao
Quả nhiên là viết về sơn thủy.
Bất quá vì vạn vô nhất thất, Tạ Thanh Phong vẫn viết vài bài trên giấy nháp, cuối cùng chọn một bài vừa ý nhất rồi chép lên:
“ Quanh co cảnh thường tân,
Nước biếc non xanh đập vào mắt.
Ta muốn thuận gió đuổi nhật nguyệt,
Trở về vẫn là thiếu niên khi.”
Trận thứ tư khảo kinh nghĩa, Tạ Thanh Phong cũng khá thuận lợi. Bất quá đến trận thứ năm, lúc ra khỏi trường thi, đông đảo thí sinh gần như đều kéo lê bước chân mà đi. Ai cũng không nghĩ tới trận thứ năm vẫn là đề mặc nghĩa.
Khảo hai lần mặc nghĩa, phần lớn thí sinh đều có chút không chịu nổi, ngay cả ngón tay Tạ Thanh Phong cũng đã tê dại vì cầm viết quá lâu.
Huyện thí yết bảng phải hơn nửa tháng sau mới có, rất nhiều thí sinh đường xa hoặc gia cảnh không tệ sẽ lựa chọn ở lại trong huyện chờ yết bảng. Mà Tạ Thanh Phong bọn họ cách huyện thành cũng không quá xa, ở lại trong huyện chờ bảng cũng là lãng phí tiền bạc, còn không bằng trở về chờ.
Trên đường trở về, xe ngựa vẫn xóc nảy như cũ, nhưng lần này không có một người nói chuyện.
Tạ Thanh Phong là nôn đến trời đất tối sầm, căn bản không có sức nói chuyện, còn Tạ Hổ thì biết mình thi không tốt, cũng chẳng muốn mở miệng.
Tạ Chính thấy đám học sinh nhà mình đều mệt mỏi như vậy, cũng không tiện hỏi rốt cuộc thi thế nào. Xuống xe ngựa, trở lại học đường, ông dứt khoát tuyên bố nghỉ nửa tháng, để bọn họ về nhà nghỉ ngơi mấy ngày.
Từ lúc bắt đầu ôn thi huyện thí, bọn họ ngay cả Tết cũng chưa từng về nhà, đều ở trong học đường mà trải qua.
“Thanh Phong.”
Tạ Thanh Phong đang thu dọn đồ đạc, chăn đệm thì nghe thấy Tạ Hổ ở phía sau gọi mình, nghi hoặc quay đầu nhìn lại.
“Ta có lẽ nửa tháng sau sẽ không tới học đường nữa.”
Hai mắt Tạ Hổ ầng ậng nước, khóe miệng cố gắng cong lên, muốn nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.
“Huyện thí của ta, nếu không có gì bất ngờ, hẳn là xong rồi.”
Trận thứ năm vẫn là mặc nghĩa, hắn căn bản không làm nổi.
Đề mục vừa xuất hiện, hắn liền nhớ tới dáng vẻ hoảng loạn của mình ở trận thứ hai. Tay cầm bút cũng không vững, lúc chép đáp án còn vô tình để lại vài vết mực trên bài thi.
Hắn lại tìm quan lại đổi một bộ đáp đề quyển, nhưng dù chép lại một lần thì thời gian vẫn không đủ. Bài thi đã bị đóng dấu đỏ, mà hắn lại chưa viết xong, huyện thí của hắn coi như hoàn toàn xong rồi.
Kỳ thật không chỉ có mặc nghĩa, kinh nghĩa của hắn cũng làm rất kém. Ngày thường thành tích tuy xếp khá cao trong học quán, nhưng lần này là toàn huyện có bao nhiêu học sinh ưu tú cùng nhau dự thi. Hắn làm thành như vậy, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ bị loại.
Tạ Thanh Phong cũng không biết nên an ủi thế nào, đành khô khan hỏi:
“Vậy sau này ngươi không đọc sách nữa thì làm sao?”
“Ta cũng không biết, về trước thương lượng với ông nội ta bọn họ đã.” Tạ Hổ vẫn vò đầu, hắn cũng chẳng biết nên làm gì. Trước đó còn hứa với gia gia nhất định sẽ mang một cái đồng sinh về cho ông, giờ cũng thành lời nói đùa.
Trong nhà hắn đã gánh vác chuyện học hành của hắn nhiều năm như vậy, lần này nếu không đậu, hắn cũng ngượng ngùng lại nói với cha mẹ rằng mình còn muốn thi thêm một lần.
Đệ đệ đã học nghề mộc thành tài, trong nhà cũng đang chuẩn bị làm mai cho đệ đệ. Sau này trong nhà có thêm người, chắc chắn lại là một khoản chi tiêu lớn. Hắn không thể cứ mãi không hiểu chuyện như vậy, phải sớm ra ngoài tìm việc làm, phụ giúp gia đình.
“Ừm……. Được.” Tạ Thanh Phong thở dài, có chút không biết nên nói gì.
Gia cảnh Tạ Hổ quả thật không quá cho phép hắn đọc sách nhiều năm như vậy. Trong nhà có hai người con trai, tổng không thể thiên vị bên này, đem toàn bộ tiền bạc đều đổ vào việc học của trưởng tử.
Hai người con trai còn như vậy, trong nhà lại có năm đứa cháu trai, từ lâu đã náo loạn cả lên.
“Cái gì?! Ngươi thi không đậu còn muốn học thêm mấy năm?”
Đến giờ cơm tối, Vương Tam Mai nghe Tạ Tứ ở trên bàn cơm cầu xin phụ thân Tạ Hiếu cho hắn học thêm ba năm, giọng nói lập tức trở nên bén nhọn chói tai.
Ông trời à, vậy chẳng phải sẽ còn phải ăn của bà bao nhiêu quả trứng gà nữa sao!
Vương Tam Mai trước đó đã hối hận chết đi được vì lỡ mạnh miệng nói mỗi ngày sẽ nấu cho Tạ Tứ một quả trứng gà ăn. Ba bốn năm đó! Ăn của bà nhiều trứng gà như vậy mà vẫn không thi đậu, đúng là uổng phí trứng gà của bà.
“Vâng…..” Tạ Tứ biết tin tức này sẽ khiến người trong nhà khó lòng chấp nhận, nhưng hắn cũng không còn cách nào khác. Chỉ học ba bốn năm mà đã đi tham gia huyện thí, căn bản là chưa đủ tư cách.
Ban đầu, khi Tạ Chính phu tử nói muốn hắn tham gia huyện thí, hắn đã có chút không tình nguyện. Cơ sở còn chưa vững mà đã đi thi huyện thí, chẳng qua chỉ có thể trở thành pháo hôi.
Cơ sở không vững, đất rung núi chuyển.
Nhưng khi ấy Tạ phu tử lại lộ vẻ khó xử, nói với hắn rằng chính gia gia Tạ Hiếu đã đích thân tìm đến phu tử, bảo cho hắn xuống trường thi thử một lần.
Tạ Tứ rất bất đắc dĩ, nhưng cũng không có cách nào. Trong nhà, người có tiếng nói nhất vẫn là gia gia. Khi ấy hắn còn ôm chút may mắn, nghĩ rằng biết đâu huyện thí thật sự để hắn gặp vận may, cứ thế mà vượt qua thì sao?
Cho đến khi ở trường thi nhìn thấy đề mục kia, hắn mới biết suy nghĩ của mình ngây thơ đến mức nào.
Rất nhiều điều khoản hắn căn bản chưa từng gặp qua, chỉ có thể cắn răng viết bừa. Đề lượng lại quá lớn, hắn còn không thể viết xong. Đến lúc ra khỏi trường thi, hai chân hắn đều mềm nhũn.
“Không được, ta không đồng ý!”
Vương Tam Mai là người đầu tiên phản đối: “Ngươi đã học ba năm rồi còn không thể đậu đồng sinh sao? Tạ Cẩu Nhi nhà bên chẳng phải cũng đi thi sao? Sao ta chẳng nghe ai nói hắn thi không đậu?”
“Người chưa hiểu sao? Hắn thiên phú cao! Hắn đọc mấy lần là có thể thuộc lòng, còn cháu của người không làm được! Cho nên ta phải học thêm mấy năm người có hiểu không?!”
Tạ Tứ vốn vẫn còn khá bình tĩnh, nhưng Vương Tam Mai vừa nhắc đến Tạ Thanh Phong, hắn lập tức có chút mất khống chế.
Từ ngày bước vào tư thục của Tạ Chính, hắn vẫn luôn xem Tạ Thanh Phong là mục tiêu mà mình muốn vượt qua.
Nhưng theo thời gian trôi qua, hắn phát hiện Tạ Thanh Phong căn bản chính là một ngọn núi cao mà hắn không thể vượt qua. Thiên phú của hắn ta thật sự quá cao. Phu tử nói gì hắn cũng có thể suy một ra ba, hơn nữa còn vô cùng chăm chỉ.
Tuy rằng rất không muốn thừa nhận chuyện này, nhưng Tạ Tứ không thể không thừa nhận, ngay cả mức độ khắc khổ, tiểu tử kia cũng mạnh hơn hắn.
Hắn căn bản không thể so với người ta.
Vương Tam Mai bị Tạ Tứ quát cho ngây người. Lúc này, đại bá nương vốn hiếm khi lên tiếng lại mở miệng, “Tiểu Tứ, không phải nãi không cho ngươi đọc sách, nhưng ngươi cũng nên để chúng ta nhìn thấy chút hồi báo chứ?”
“Tiền bạc…… Ném xuống nước còn nghe được tiếng vang đâu!”
Không ngờ ngày thường đại bá nương nhu nhu nhược nhược, lúc nói chuyện lại cay nghiệt đến vậy. Mặt Tạ Tứ lập tức xanh mét, nhưng hắn biết người mình phải thuyết phục chính là gia gia Tạ Hiếu.
Hắn vén trường bào lên, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, hướng về phía Tạ Hiếu từ đầu đến cuối vẫn chưa nói một lời, trịnh trọng bảo đảm:
“Gia gia, ta xin bảo đảm với ngài, nếu lại cho ta học thêm ba năm, ta nhất định sẽ đậu đồng sinh trở về cho ngài xem!”
Mã ID của bài viết này là: 38976
