Chương 59 Ngươi viết nhiều ít?

Nhưng Tạ Hổ thật sự tò mò, vẫn không nhịn được mà hỏi một câu:

“Thanh Phong, ngươi viết được bao nhiêu?”

Tạ Thanh Phong cong khóe miệng” “Khụ khụ, là chính ngươi muốn hỏi đấy nhé….. Ta viết xong hết.”

Mỗi lần Tạ phu tử tổ chức khảo thí xong, Tạ Hổ đều chưa từ bỏ ý định hỏi nàng làm bài được đến đâu, nhưng lần nào cũng bị hắn đả kích đến mức bày ra bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc.

Lần này cũng không ngoại lệ.

Tạ Hổ nghe xong tự vả miệng mình hai cái:

“Ta biết ngay mà…… Ta so cái gì với ngươi cái tên yêu nghiệt này? Ta đúng là thừa hơi đi hỏi!”

Một thí sinh đi ngang qua nghe thấy tiểu đồng Tạ Thanh Phong này thế mà dám nói mình viết hết toàn bộ bài, lập tức cười nhạo:

“Cũng không sợ gió lớn làm lưỡi ngươi bay mất, viết hết còn chưa chắc đã viết đúng đâu!”

Tạ Hổ nghe xong đang định đáp trả, lại bị Tạ Thanh Phong đưa tay ngăn lại.

“Xác thực, viết hết cũng chưa chắc đã đúng.”

Vị thí sinh kia thấy Tạ Thanh Phong mang dáng vẻ khiêm nhường, đúng mực, ngược lại có vài phần hổ thẹn, chắp tay với hai người rồi rời đi.

“Thanh Phong, vừa rồi sao ngươi không cho ta đáp lại hắn?”

Tạ Hổ nổi nóng, vốn không nghe nổi bất cứ lời nào châm chọc huynh đệ tốt của mình.

“Viết hết chưa chắc đúng, nhưng không viết hết thì nhất định đã không làm bài được. Hắn đi ngang qua còn cố ý châm chọc một câu, cần gì phải nhịn hắn?”

Tạ Thanh Phong vỗ nhẹ lên lưng Tạ Hổ, trấn an:

“Tạ Hổ ca, ta biết ngươi là đang bênh vực ta. Nhưng chuyện quan trọng nhất của chúng ta lúc này là trở về đọc sách, tạm thời đừng gây xung đột với người khác.”

Tạ Hổ có tính tình thế nào nàng hiểu rất rõ. Nếu hôm nay chạng vạng mà thật sự xảy ra xung đột với vị thí sinh kia, chỉ sợ đến ngày mai khảo thí, Tạ Hổ vẫn còn nghĩ đến chuyện này.

Đến lúc đó, trận khảo thứ hai chắc chắn sẽ không thể tập trung hết tinh thần mà làm bài.

“Được rồi.”

Tạ Hổ bất đắc dĩ bĩu môi:

“Ta nói ngươi nghe, Thanh Phong, tính tình ngươi thật sự quá mềm! Sau này rất dễ bị người khác bắt nạt.”

“Ừ ừ, tính tình ta quả thật vẫn tốt quá.”

Cái vị sáng nay vừa mới ở trước cửa trường thi chọc cho vị thí sinh có nốt ruồi tức đến chết đi sống lại Tạ Thanh Phong ấy lúc này đang ra vẻ vô tội mà phụ họa gật đầu.

Trở về khách điếm, Tạ Chính cũng không hỏi bọn họ làm bài thế nào, mà đã sớm chuẩn bị xong đồ ăn, chờ bọn họ trở về dùng cơm.

Ăn cơm xong, Tạ Thanh Phong không giống mấy người Tạ Hổ là tạm thời ôm chân Phật đọc sách, mà lập tức trở về phòng đi ngủ.

Có lẽ là do tính cách, nàng cảm thấy việc tiếp thu kiến thức nên được hoàn thành trước khi bước vào trường thi. Còn lúc này, điều quan trọng nhất là phải giữ cho đầu óc tỉnh táo nhất, đồng thời giữ được trạng thái tốt nhất.

Trận thứ hai khảo mặc nghĩa, độ khó cao hơn thiếp kinh một chút, chủ yếu khảo khả năng hiểu và giải thích kinh điển Nho gia của thí sinh.

Cũng giống như thiếp kinh, đề sẽ lấy ra một đoạn ngắn trong Tứ Thư Ngũ Kinh, sau đó thí sinh dựa vào đoạn văn đó viết ra những lời giải thích kinh văn của các đời trước.

Điểm khó nhất của mặc nghĩa chính là số lượng đề cực kỳ nhiều, tổng cộng có khoảng ba mươi bài.

Đừng nhìn chỉ nhiều hơn thiếp kinh mười bài, lượng chữ phải viết ra đã tăng lên gấp đôi.

Mặc nghĩa khác với thiếp kinh chỉ đơn thuần là viết lại câu chữ. Nó vẫn cần thí sinh phải suy nghĩ nhất định, mà lượng chữ phải viết cũng tăng lên rất nhiều.

Nếu Tạ Thanh Phong không tranh thủ thời gian, cho dù nàng biết làm hết, cũng chưa chắc đã có thể viết xong.

May mà hôm nay phu tử chuẩn bị lương khô cho bọn họ là bánh nướng, có thể nhanh chóng giải quyết bữa trưa. Nhưng dù là như vậy, Tạ Thanh Phong cũng không dám vừa ăn vừa viết.

Tuy rằng trải qua cả một buổi sáng, bánh nướng đã hơi khô cứng, nhưng trên mặt bánh vẫn còn một chút dầu. Nếu chẳng may vụn bánh rơi xuống bài thi, dính dầu mỡ lên đó, cho dù hắn viết tốt đến đâu, giám khảo cũng sẽ không cho điểm cao.

Mỗi thí sinh có một lần xin đổi bài thi mới.

Nhưng sau khi đổi, trên bài thi sẽ bị đóng một dấu giống như những thí sinh xin đi nhà xí. Vì vậy, nếu không phải bất đắc dĩ, chẳng ai muốn đổi bài thi.

Chẳng qua thí sinh đi nhà xí thì bị đóng dấu màu đen, còn đổi bài thi thì bị đóng dấu đỏ. Cả hai loại dấu này đều sẽ khiến giám khảo không hài lòng, bọn họ cũng chẳng cần biết ngươi có bao nhiêu lý do.

Nhiều người như vậy, sao cứ phải là ngươi muốn đi nhà xí?

Lại cứ là ngươi xảy ra vấn đề muốn đổi bài thi?

Sao chuyện của ngươi lại nhiều như vậy?

Tạ Thanh Phong vừa nhai bánh nướng vừa cố nhớ lại đáp án phía sau. Bánh này quả thực quá khô cứng, Tạ Thanh Phong cảm giác như mình đang nhai cát sỏi, quai hàm cũng bắt đầu đau nhức.

Ăn xong, nàng lại bắt đầu không ngừng nghỉ viết đáp án.

Tạ Thanh Phong cảm giác mình như một cỗ máy viết chữ vô tình, ngòi bút không ngừng nghỉ. Ba mươi bài thi này ít nhất cũng phải viết gần hai vạn chữ.

“Đang ——”

Bên ngoài, quan lại gõ vang chiêng trống, báo hiệu phải dừng bút, nộp bài.

Cửa trường thi rất nhanh được mở ra.

Bất kể ngươi đã viết xong hay chưa, đều phải lập tức nộp bài. Nếu bị quan lại phát hiện còn cố ý viết thêm một giây, thành tích cũng sẽ bị hủy bỏ.

Hôm nay trận khảo thí này không chỉ là thử thách về trí nhớ, mà còn là thử thách về thể lực.

Ngay trong trường thi của Tạ Thanh Phong đã có người ngất xỉu bên trong. Mãi đến khi quan lại đi tuần, tùy ý mở cửa mới phát hiện ra, cũng không biết người kia đã hôn mê bao lâu.

Ra khỏi trường thi, Tạ Thanh Phong phát hiện sắc mặt Tạ Hổ có chút không ổn.

“Cẩu Nhi, nếu ta không đỗ thì sao?”

Đây vẫn là lần đầu tiên trong mấy năm nay Tạ Hổ gọi Tạ Thanh Phong là Cẩu Nhi. Có thể thấy hắn hoảng loạn đến mức nào.

“Làm sao vậy? Không viết xong sao? Không viết xong là chuyện bình thường.”

Tạ Thanh Phong an ủi:

“Trong trường thi, người không viết xong nhiều lắm, ngươi không cần lo lắng.”

“Là không viết xong…….”

Hai mắt Tạ Hổ vô hồn nhìn Tạ Thanh Phong, môi khẽ run, dường như muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại, không biết phải nói thế nào.

“Ta còn bảy, tám bài chưa viết xong……”

Lúc nhìn thấy đề, hắn đã cảm thấy xong rồi. Rất nhiều câu hắn chưa từng gặp qua, lúc đó đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Hắn cố gắng viết hết những gì mình biết, đến cuối cùng mới phát hiện vẫn còn bảy, tám bài căn bản không thể viết ra được.

Có vài từ nhìn qua rõ ràng rất quen thuộc, nhưng hắn cứ nghĩ mãi vẫn không nhớ ra rốt cuộc có ý nghĩa gì. Đến lúc này hắn mới thật sự hiểu được ý nghĩa của việc Tạ Chính phu tử bắt bọn họ phải đọc nhiều, học nhiều, ghi nhớ nhiều.

Có những phần mặc nghĩa Tạ Chính đã từng giảng khi lên lớp, nhưng cũng có những phần lại nằm trong những kinh điển Nho gia khác.

“Ta xong rồi……”

Hai tay Tạ Hổ đều đang run.

Trước khi ra cửa, hắn còn hứa với người nhà bao nhiêu lời hào hùng, vậy mà bây giờ tất cả đều chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Hắn biết mình không có thiên phú cao như Thanh Phong, không dám nghĩ bản thân có thể một đường thi đỗ tú tài.

Nhưng ít nhất hắn vẫn nghĩ mình có thể thi đỗ đồng sinh trở về.

Ai ngờ mới đến trận thứ hai đã quỳ rồi.

“Cẩu Nhi, ta không muốn thi nữa…….”

Cứ tiếp tục như vậy thì căn bản chẳng còn ý nghĩa gì.

“Không sao, đừng hoảng.”

Tạ Thanh Phong thấy mình nhẹ giọng nói chuyện mà Tạ Hổ căn bản không nghe lọt tai, lập tức cao giọng:

“Tạ Hổ!! Không được hoảng!!”

“Còn chưa thi xong, tất cả kết quả đều chưa có!”

“Ngươi bây giờ nghĩ những chuyện này đều vô ích. Cố gắng thi tốt trận tiếp theo mới là chuyện quan trọng nhất.”

Tạ Hổ vẫn vô cùng suy sụp:

“Cẩu Nhi, khoa cử hết trận này đến trận khác đều khó hơn. Ta ngay cả mặc nghĩa còn không qua nổi, phía sau chắc chắn càng khó hơn. Năm nay còn tăng thêm trận thứ năm, ta càng không có hy vọng.”

“Vậy ngươi bây giờ trở về đi.”

Giọng Tạ Thanh Phong lạnh xuống, không mang theo chút cảm xúc nào.

“Ta…….”

Tạ Hổ chưa từng thấy Tạ Thanh Phong như vậy, nhất thời có chút bị dọa.

“Kia… ta vẫn là thi tiếp vậy……”

Cứ thế trở về thì thật sự quá mất mặt.

“Lúc này mới đúng sao!” Tạ Thanh Phong lúc này mới nở nụ cười:

“Đã đến đây rồi, ba trận sau ngươi cứ bình tâm tĩnh khí mà thi, có được hay không thì đợi thi xong rồi hãy nói, bỏ dở giữa chừng tuyệt đối không được!”

“Cũng phải, đã đến đây rồi.” Tạ Hổ hàm hậu mà sờ sờ đầu hai cái, sau đó nắm chặt nắm tay.

“Ta chính là không đậu! Ta cũng muốn trải nghiệm toàn bộ quá trình huyện thí! Sau này còn có thể kể cho con cháu nghe, cũng coi như có một câu chuyện để nói.”

Đệ tam tràng khảo chính là thiếp thi, chỉ khảo nửa ngày, đây cũng là hạng mục yếu nhất của Tạ Thanh Phong.

Bất quá, hệ thống không gian đã thu thập những đề thiếp thi của các năm trước, hắn cũng đã tổng kết ra quy luật. Huyện thí phần lớn đều là lấy cảnh vật làm đề, sau đó mượn cảnh vật để bày tỏ tình cảm của thí sinh. Cho nên trước khi thi, hắn đã soạn sẵn một bài thơ có vần điệu khá tốt, đến lúc đó trực tiếp sử dụng.

Mã ID của bài viết này là: 38975

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!