Chương 4: Khó như thanh thiên

Vĩnh Khang năm thứ 27.

“Cạc cạc cạc cạc lạc ——”

Gà trong sân dùng móng vuốt nhẹ nhàng bới đất, cánh vỗ phành phạch, từng con duỗi dài cổ, trợn tròn đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm số thóc trong tay Tạ Thanh Phong.

Tạ Thanh Phong mặc một thân áo vải thô, bộ bố y đã có phần cũ kỹ, cổ áo cùng cổ tay áo đều có vài chỗ sờn mòn, nhưng bộ y phục mộc mạc cũng chẳng thể che được gương mặt tinh xảo của nàng.

Đặc biệt là đôi mắt to long lanh, tựa như dòng suối trong veo nhìn thấy đáy, lại giống những giọt sương lấp lánh khảm trên gương mặt phấn nộn, sáng ngời mà linh động.

Tạ Thanh Phong nắm một nắm thóc trong lòng bàn tay, rải xuống mặt đất. Đám gà nghe thấy động tĩnh, lập tức chen chúc nhau tới, điên cuồng tranh đoạt thức ăn.

Nàng cho gà ăn xong, ngồi xổm trên chiếc đôn đá nhỏ, hai tay nâng cằm, thở dài.

Đã ba năm trôi qua.

Vừa mới bắt đầu học tập điên cuồng trong hệ thống, điều Tạ Thanh Phong nghĩ đến là chậm rãi thể hiện thiên phú đọc sách của mình trước mặt nãi nãi Trương thị.

Nhưng nàng đã tính sót một chuyện.

Ở Đại Dương thôn, đừng nói đến sách, ngay cả một chữ nàng cũng chưa từng được nhìn thấy.

Nhà nàng vốn chỉ là một hộ nông dân bình thường, trong nhà không có lấy một người biết chữ. Một nhà không ai biết chữ, vậy mà một tiểu oa nhi đột nhiên biết đọc biết viết, chẳng phải sẽ bị dân làng coi thành yêu nghiệt, rồi một mồi lửa thiêu chết hay sao?

Còn có một điểm quan trọng nhất ——

Trong nhà thật sự quá nghèo.

Một năm mới ăn nổi thịt một lần, nương xào rau chỉ cần cho thêm chút muối thôi cũng đủ đau lòng nửa ngày.

Đối với con cháu nhà nông mà nói, đọc sách chính là một món hàng xa xỉ.

Tạ Thanh Phong lại thở dài.

Số lần thở dài trong mấy ngày nay còn nhiều hơn cả đời trước cộng lại.

“Tạo nghiệt a! Ngươi cái đồ nhãi ranh này, có tin hôm nay ta làm thịt ngươi luôn không ——”

Cách vách Vương Tam Mai đột nhiên vang lên tiếng chửi bén nhọn:

“Trong tủ bát có một bát rau muống, ngươi ăn hết sạch rồi?!”

“Hôm nay ta phải đánh chết ngươi!”

“Ai cũng không ngăn được ta! Tạo nghiệt! Tạo nghiệt a!”

Tiếng mắng vừa dứt, cách vách lập tức truyền tới một trận tiếng nón tre bị bẻ cong, nồi niêu xoong chảo rơi xuống đất, còn xen lẫn tiếng trẻ con khóc nháo.

“Ta đời trước tạo cái nghiệt gì mà lại có ngươi cái đồ tiện chủng này!”

“Hôm nay cho dù Thiên Vương lão tử có tới cũng không ngăn được ta! Đợi nương các ngươi làm xong việc trở về, ta cũng bắt nàng quỳ xuống!”

Sau đó lại là một trận ô ngôn uế ngữ khó nghe.

“Đáng đời!”

Trương thị vừa làm xong việc đồng áng, xách theo chiếc cuốc đẩy cửa đi vào, trong mắt tràn đầy vẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa.

“Cách vách bà nương kia cuối cùng cũng gặp được khắc tinh rồi! Năm đó còn muốn đem cái tên tôn tử chỉ biết ăn kia quá kế sang nhà ta? Đến kẻ ngốc đầu thôn cũng chẳng đáp ứng cái yêu cầu này của nhà nàng!”

Trương thị trước kia còn có chút hâm mộ nhà Tạ Hiếu có tận năm tôn tử, nhưng hiện tại thì chẳng hâm mộ chút nào.

Sau khi nam nhân nhà nàng qua đời, theo lý mà nói, gia cảnh Tạ Hiếu phải tốt hơn nhà nàng không ít. Nhà hắn chính là có tận bốn mươi mẫu ruộng tốt!

Ai biết mấy năm nay Vương Tam Mai và Tạ Hiếu nhìn càng ngày càng gầy, mấy năm liền cũng chẳng sắm nổi một bộ đồ mới. Nghe nói năm ngoái ăn Tết, nhà hắn đến thịt cũng chẳng được ăn.

Nhà nàng tuy rằng cũng chẳng có bao nhiêu tiền thu vào, nhưng tốt xấu gì đến Tết vẫn có thể ăn chút thịt heo, xem như trong lòng còn có chút hy vọng.

Hơn nữa, năm đứa trẻ nhà Tạ Hiếu kia cứ như chưa từng được ăn no vậy, dăm ba bữa lại có thể nghe thấy tiếng chúng ăn vụng rồi bị chửi mắng từ cách vách truyền sang.

Mấy năm nay, nhà Tạ Hiếu hễ có chút đồ ăn ngon là đều bị mấy đứa tôn tử kia ăn vụng sạch sẽ.

Nếu mấy đứa tôn tử nhà Tạ Hiếu biết hiếu thuận thì khi còn nhỏ chịu chút khổ cũng chẳng sao, trưởng thành rồi chính là năm người lao động khỏe mạnh!

Nhưng cũng chẳng biết bọn họ dạy dỗ kiểu gì, năm đứa không có lấy một đứa hiếu thuận, chỉ biết lo cho cái miệng của mình, chẳng bao giờ nghĩ đến việc để dành chút đồ ăn cho trưởng bối đang vất vả làm việc bên ngoài. Miệng mồm lại chẳng sạch sẽ, suốt ngày mở miệng là mắng chửi người.

Người ta thường nói, ba tuổi nhìn cả đời.

Sau này “phúc báo” của nhà Tạ Hiếu e rằng mới thực sự đến!

Vẫn là Thanh Phong nhà nàng tốt.

Mới chưa đầy ba tuổi đã biết thương người. Mỗi lần nàng nấu trứng gà cho nó, nó đều chẳng nỡ ăn, cứ giấu đi, chờ đến tối lúc ngủ cùng nàng mới lén lút lấy ra cho nàng ăn.

Đứa nhỏ hiểu chuyện đến mức khiến trái tim Trương thị cũng mềm nhũn.

Bởi vậy, cứ dăm ba hôm, nàng lại lén lút móc chút đồ ăn vặt từ trong túi ra, tìm cách đút cho tiểu tôn nhi nhà mình.

Vừa vào cửa, Trương thị liền nhìn thấy tiểu oa nhi nhà mình đang ngồi xổm trên thạch đôn, chớp đôi mắt to nhìn mình, mềm mại gọi một tiếng “nãi nãi”. Trái tim Trương thị lập tức mềm nhũn, ba bước làm hai bước chạy tới bế Tạ Thanh Phong lên, hung hăng ôm vào lòng thân thân hôn hôn.

Tạ Thanh Phong đối mặt với sự nhiệt tình của nãi nãi, sống không còn gì luyến tiếc mà ngẩng đầu lên.

Nàng đã sớm quen với việc mấy người phụ nhân trong nhà vừa nhìn thấy mình là hai mắt lập tức sáng lên, sau đó liền bắt đầu ôm nàng mà hút oa.

Đợi người lớn trong nhà đều trở về, Nhị Nha cũng đã sớm làm xong cơm tối.

Trên bàn bày bốn món rau, màu sắc ảm đạm, trông cứ như đã bị rút hết linh hồn. Rau xanh và đậu que héo rũ nằm trong đĩa, ăn vào chẳng còn chút giòn non nào, nhạt nhẽo vô vị như nước sôi để nguội, chỉ còn lại vị chua chát nhàn nhạt nơi đầu lưỡi.

Món chính của các nàng là màn thầu. Nhìn thì có hình dáng màn thầu, nhưng thực ra cũng không phải loại làm từ bột gạo, bột mì tinh mịn như đời sau, mà được làm từ một loại gạo lứt trông khá giống kê.

Ở Thánh Nguyên Triều, loại gạo lứt này giá cả rẻ mạt, một văn tiền có thể mua được bảy, tám cân. Nhưng màn thầu làm ra lại có cảm giác như cát sỏi, vừa khó nhai vừa khó nuốt, mỗi lần ăn một miếng đều có cảm giác cổ họng bị nghẹn cứng.

Tạ Thanh Phong vẫn chưa thể thích nghi với loại thức ăn này.

Có lần nàng muốn vào bếp giúp xào rau, kết quả bị Nhị Nha đuổi thẳng ra ngoài, nói nàng tuổi còn nhỏ, đừng để bị bỏng.

Tạ Thanh Phong chính là cục vàng trong nhà, nếu nàng bị thương, cả nhà chắc chắn sẽ lo đến phát khóc.

Nghe vậy, nàng đành từ bỏ ý định vào bếp giúp đỡ. Quả thật, nàng hiện tại mới ba tuổi, thân thể còn quá nhỏ, vào đó chẳng những không giúp được gì, ngược lại còn có thể làm vướng chân mọi người.

Nhưng nàng thật sự không muốn tiếp tục ăn thứ đồ ăn khó nuốt như vậy nữa, bèn đưa ra ý kiến đứng bên cạnh chỉ đạo Nhị Nha nấu ăn.

Nhị Nha đương nhiên là ngàn sủng vạn sủng đối với đệ đệ này, lập tức vui vẻ đáp ứng. Chỉ cần Tạ Thanh Phong không phải làm việc, lại có thể dỗ cho đệ đệ vui vẻ, nàng cũng vui theo.

Tuy rằng người lớn trong nhà đều thiên vị Tạ Thanh Phong, nhưng Nhị Nha vẫn thật lòng yêu thích đệ đệ này.

Năm đó, lúc cách vách có vị thím xấu tính kia gọi mấy nam nhân tới nhà nàng dọn đồ, ai nấy đều hung thần ác sát, đáng sợ vô cùng.

Ngay cả nãi nãi vốn luôn mạnh mẽ như một nữ tướng quân cũng chỉ đứng bên cạnh, không dám lên tiếng, mặc cho bọn họ dọn đồ trong nhà mình.

Nương cũng chỉ biết không ngừng thở dài. Nàng và tỷ tỷ khi ấy còn nhỏ, co rúm người trốn sau lưng nương, sợ đến mức cả người run bần bật.

Nếu Tam thúc còn ở nhà, vị thím xấu tính cách vách kia tuyệt đối không dám ngang ngược như vậy.

Từ khi còn nhỏ, Nhị Nha đã mơ hồ hiểu được tầm quan trọng của việc trong nhà có nam đinh.

Khi ấy trong thôn còn truyền tai nhau rằng, nếu Tam thẩm sinh ra không phải nam oa, sau này tỷ tỷ và nàng gả đi không được tốt, thì Vương Lại Tử ở cách vách thôn kia sẽ chẳng chịu để yên. Hắn thường xuyên dùng ánh mắt khiến người ta vô cùng khó chịu nhìn chằm chằm nương nàng.

Cứ như đang chờ ngày nương nàng bị đuổi ra khỏi nhà vậy.

Nhưng từ sau khi đệ đệ được sinh ra, Vương Lại Tử ở cách vách thôn cũng không dám bén mảng tới nữa, những lời đồn trong thôn cũng theo đó mà biến mất sạch.

Giống như các nàng vốn đang ở dưới đáy xã hội, chỉ trong chớp mắt đã trở thành những người bình thường có thể sống yên ổn.

Nhưng nàng nguyện ý dỗ Tạ Thanh Phong vui vẻ, không có nghĩa là nàng có thể mặc cho Tạ Thanh Phong làm loạn a!

Nó bảo nàng cho nhiều dầu như vậy, lượng dầu đó đủ để nàng xào rau suốt bốn, năm ngày!

Còn muối thì sao?

Cứ như không cần tiền vậy, ào ào đổ vào trong chảo!

Nhị Nha đau lòng đến mức mặt mày nhăn nhó, vội vàng xua tay đuổi Tạ Thanh Phong ra ngoài, bảo nàng tự mình đi chơi.

Tạ Thanh Phong lại một lần nữa bị Nhị Nha đuổi khỏi phòng bếp.

Nàng bất đắc dĩ buông tay.

Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao thức ăn trong nhà lại khó ăn như vậy.

Nhưng mà, không có cách nào.

Nhà nông mà, nghèo a!

Có điều Tạ Thanh Phong cũng không phải kiểu người cam chịu số phận.

Chờ nàng lớn thêm một chút, nhất định phải tìm hiểu xem cái nơi khỉ ho cò gáy này rốt cuộc có con đường nào kiếm tiền hay không!

………..

Mã ID của bài viết này là: 38816

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!