Chương 5: Tam thúc công

Trên bàn cơm nhà Tạ Thanh Phong không có quy củ “ăn không nói, ngủ không nói”.

“Nương, ngươi còn đừng nói, ánh mắt Cẩu Nhi thật đúng là tốt hơn ta. Hôm nay ta đi trấn trên bán thêu sống, có mấy nhà giàu tới mua khăn tay chúng ta thêu đâu!” Lý Đại Quyên hưng phấn cực kỳ, đem túi tiền đặt lên bàn, nặng trĩu, bên trong có tận năm mươi văn tiền!

“Được, vậy về sau chúng ta làm thêm mấy kiểu dáng, để Cẩu Nhi chọn. Nó thích kiểu nào, chúng ta liền thêu nhiều kiểu đó một chút.” Trương thị cũng vừa lòng gật đầu, Cẩu Nhi nhà nàng quả nhiên là phúc tinh.

Từ khi đứa nhỏ này vào nhà, cuộc sống càng ngày càng tốt lên!

“Đây, Cẩu Nhi, ngươi ăn thêm cái bánh bao.” Lý Đại Quyên thấy Tạ Thanh Phong tay nhỏ chân nhỏ, còn bé hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi, đau lòng mà gắp bánh bao trong bát mình bỏ vào bát Tạ Thanh Phong.

Oa nhi này cái gì cũng tốt, chỉ là không thích ăn uống cho lắm, thật khiến người ta sầu chết.

“Không cần…… Bá mẫu, Cẩu Nhi no rồi.” Tạ Thanh Phong vỗ vỗ cái bụng hơi phồng lên, nãi thanh nãi khí đáp.

“Được rồi đi.” Lý Đại Quyên mất mát gắp bánh bao trở lại bát mình, còn định nói thêm gì đó thì bị tiếng chiêng trống ngoài cửa cắt ngang.

“Thùng thùng thùng ——”

“Thùng thùng thùng ——”

“Thùng thùng thùng ——”

Ba hồi chiêng trống dồn dập vang lên, đại biểu trong thôn có người qua đời.

Tuy nghe tiếng chiêng trống còn chưa biết là nhà ai, nhưng Trương thị, Lý Đại Quyên và Lâm Nương đồng thời đứng dậy, cơm còn chưa ăn xong đã chuẩn bị ra cửa giúp đỡ.

Trương thị vừa dặn dò Đại Nha ở nhà trông nom đệ đệ muội muội cho tốt, bước ra cửa rồi lại thở dài, quay trở vào, bế Tạ Thanh Phong lên mang theo.

Nàng vừa mới biết, người qua đời là Tam thúc công Tạ Thọ.

Tạ Thọ là một vị trưởng bối có uy tín trong Tạ thị, làm việc công bằng chính trực, mọi người đều kính phục ông. Năm đó, sau khi nam đinh cuối cùng trong nhà các nàng qua đời, chính ông đứng ra làm chủ, bảo Tạ thị tộc nhân che chở cho mấy người phụ nhân trong nhà các nàng.

Trương thị vẫn luôn kính trọng ông. Nghe tin ông mất, trong lòng khó tránh khỏi có vài phần bi thương.

“Nãi, ta cũng phải đi sao?” Tạ Thanh Phong nãi thanh nãi khí hỏi.

Người này nàng trước nay chưa từng gặp mặt, chẳng lẽ cũng phải đến tham dự tang lễ từ sớm sao? Nàng còn định ăn cơm xong trở về hệ thống không gian ôn tập lại bài học ngày hôm qua.

Sau một hồi nghe Trương thị giải thích, Tạ Thanh Phong mới hiểu vì sao mình cũng phải đi.

Kiếp trước vốn lẻ loi một mình, không thân không thích, đến lúc này nàng mới thực sự cảm nhận được chế độ tông pháp lấy gia tộc làm trung tâm mà nàng từng đọc trong sách lịch sử.

Nàng thuộc hàng thân thích trong ngũ phục của Tạ Thọ. Theo bối phận, nàng phải gọi Tạ Thọ là thúc ông, cần phải mặc tư ma trong ba tháng.

Tạ thị tộc nhân trên cơ bản đều ở Đại Dương thôn. Những người ở nơi khác cũng phải trở về trước khi đưa tang. Nếu thật sự không thể trở về, nhất định phải viết lời trình bày rõ nguyên do, đồng thời ở nhà giữ đạo hiếu, thời gian mặc tang phục sẽ căn cứ vào mức độ thân sơ và khoảng cách xa gần mà định.

Nếu không làm đúng quy củ mà bị chủ gia biết được, chẳng khác nào kết thù!

Bởi vì ở triều đại này, tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu bén rễ. Ngoại trừ cháu gái ruột của người đã khuất, những người như Đại Nha, Nhị Nha thì không bắt buộc phải đến.

Màn đêm như mực, thâm trầm mà áp lực.

Đoàn người im lặng đi theo từng hồi chiêng trống, con đường hai bên, cây cối lay động trong gió đêm, lá cây phát ra tiếng xào xạc. Trong đội ngũ thỉnh thoảng vang lên tiếng nức nở khe khẽ.

Tiếng chiêng trống lúc dồn dập, lúc trầm thấp. Đội ngũ đi ngang qua từng nhà, mỗi khi đến một cửa nhà, đều có người không cần ai gọi cũng lặng lẽ đi ra, chậm rãi nhập vào đoàn người, cùng tiến về nhà Tạ Thọ để lo liệu tang sự.

Tạ Thanh Phong ôm chặt lấy cổ Trương thị, trong lòng chấn động.

Đây là cuộc đời mà nàng chưa từng trải qua.

Ngày thường hai nhà có cãi nhau đến đâu, lúc này cũng hiếm thấy mà đứng chung một chỗ, không nói một lời, bắt đầu giúp đỡ lo liệu tang sự.

Đây chính là tình nghĩa xóm làng sao?

Tiếng chiêng trống đột nhiên im bặt.

Tạ Thanh Phong lấy lại tinh thần, nhìn thấy trước căn nhà xây bằng gạch xanh ba gian có một nam nhân trung niên đang quỳ. Người nọ mặc tang phục trảm thôi, trên mặt còn để râu dài, hốc mắt đỏ hoe, sưng lên vì khóc.

Trảm thôi là một trong những loại tang phục nặng nhất, thường là con trai mặc để tang cha. Thượng y dùng vải bố thô may thành, trước ngực có phần áo phủ xuống, hạ y là thường. Vải thôi được dệt từ loại vải bố thô nhất, trảm thôi thường phải để tang ba năm.

Trong lòng Tạ Thanh Phong hiểu rõ, người này hẳn chính là con trai ruột của vị Tạ thúc tổ mà nãi nãi từng nhắc tới, Tạ Chính.

Thấy một đoàn người đông đúc tiến đến, Tạ Chính không đứng dậy, ngược lại chắp tay hành lễ với mọi người.

Trong đoàn, mấy vị nam nhân lớn tuổi có bối phận cao hơn lập tức bước lên đỡ Tạ Chính đứng dậy. Cả đội ngũ cứ thế bị hắn hành lễ một lượt.

Cho dù Tạ Chính là tú tài công, cũng phải quỳ tạ những hương thân đến giúp đỡ.

Đây là quy củ.

“Cẩu Nhi, lát nữa ngươi đi theo Tạ Tín gia gia, không được gây thêm phiền phức cho Tạ Tín gia gia, biết chưa? Nãi đi phía sau giúp đỡ.” Trương thị đặt Tạ Thanh Phong xuống, đem bàn tay nhỏ của nàng giao cho Tạ Tín, rồi cong người dặn dò.

Theo quy củ, nữ nhân không được vào nhà chính để lo liệu tang sự, mà Tạ Thanh Phong lại phải vào nhà chính phúng viếng. Trương thị chỉ có thể nhờ một vị thân tộc trong Tạ thị là Tạ Tín trông nom nàng.

“Được, nãi yên tâm đi.” Tạ Thanh Phong vỗ vỗ ngực, nghiêm túc bảo đảm với Trương thị.

“Tẩu tử cứ yên tâm đi, ta bảo đảm sẽ đưa Cẩu Nhi nhà ngươi nguyên vẹn, ngoan ngoãn giao lại vào tay ngươi!” Tạ Tín sờ sờ đầu nàng, dáng vẻ trông có vài phần chất phác.

Tạ Thanh Phong cùng Tạ Tín rời khỏi tầm mắt của các nàng, trong mắt Lâm Nương lập tức hiện lên vài phần lo lắng. Đây là lần đầu tiên Tạ Thanh Phong rời khỏi tầm mắt các nàng, đi theo người khác, nàng có chút muốn nói lại thôi.

Nếu Tạ Tín phát hiện Cẩu Nhi là thân nữ nhi thì phải làm sao bây giờ?

Trương thị gan dạ hơn Lâm Nương rất nhiều, bễ nghễ liếc nàng một cái, “Đừng làm ra bộ dáng không tiền đồ như vậy, Cẩu Nhi đi theo Tạ Tín sẽ không có chuyện gì đâu.”

Nàng tuy rằng chưa từng đọc sách, nhưng năm mất mùa đi theo cha mẹ chạy nạn cũng đã trải qua không ít chuyện đời. Cẩu Nhi nhà nàng là một oa nhi cực kỳ thông minh, hiểu chuyện cũng sớm.

Đạo lý chỉ cần nói với nó vài lần là hiểu, nói chuyện cũng biết nói từ sớm. Nàng đã dặn dò không được nói cho người khác biết nó là nữ oa, nó nhất định sẽ giữ kín bí mật.

Huống chi Cẩu Nhi sớm muộn gì cũng phải ra ngoài gặp người. Cứ giấu giấu diếm diếm ngược lại càng khiến người khác sinh nghi. Trái lại, Lâm Nương tính tình nhát gan, dễ dàng để lộ sơ hở, dễ bị người khác bắt được nhược điểm.

“Đúng vậy, đúng vậy. Em dâu, ngươi không cần quá lo lắng. Cẩu Nhi dù thế nào cũng là nam oa, sau này khẳng định phải tiếp xúc với nam nhân nhiều hơn. Chẳng lẽ cứ ngày ngày đi theo đám phụ nhân chúng ta, rồi trở nên càng ngày càng ẻo lả thì phải làm sao?” Lý Đại Quyên khoác tay Lâm Nương, đồng tình với lời Trương thị.

Lâm Nương thở dài.

Ai, hy vọng là nàng quá lo xa đi.

“Ngươi không sợ ta?” Tạ Tín cúi đầu nhìn Tạ Thanh Phong, cố ý làm ra vẻ mặt nghiêm túc, muốn dọa nàng một chút.

Tạ Tín quanh năm làm việc nhà nông, thân hình cường tráng. Nước da bị ánh mặt trời phơi thành màu ngăm đen, trên mặt còn để một bộ râu quai nón. Những đứa trẻ trong thôn nhìn thấy hắn đều không nhịn được mà gào khóc.

Ngay cả con cái nhà Tạ Tín cũng có vài phần sợ hắn. Hắn cũng rất ít khi ôm bọn chúng, miễn cho vừa ôm lên là khóc, khóc đến mức khiến người ta đau đầu.

Ai ngờ tiểu tể tử nhà Tạ Hoài này lại chẳng sợ hắn chút nào, ngược lại còn mở to đôi mắt, quay tròn nhìn hắn đầy tò mò.

“Không sợ.” Tạ Thanh Phong nghiêng nghiêng đầu, đứng tại chỗ đưa hai tay về phía Tạ Tín, “Gia gia, con muốn bế.”

Một tiếng “gia gia” này trực tiếp khiến trái tim Tạ Tín mềm nhũn.

Không nói đến chuyện khác, nhãi con này lớn lên quả thật đẹp mắt. Cũng không biết Trương thị bọn họ chăm nom kiểu gì mà có thể nuôi ra một đứa nhỏ xinh xắn như vậy.

Hết chương 5

Mã ID của bài viết này là: 38814

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!