Chương 75: Đang đang đang
“Đang đang đang!”
Cửa thư lại dẫn theo chiêng trống gõ mạnh ba tiếng, cuối cùng một hồi khảo thí cũng kết thúc, tất cả thí sinh lần lượt rời khỏi trường thi.
Tạ Thanh Phong vặn vặn tay, hoạt động khớp xương một chút, đứng lên lười nhác vươn vai, sau đó xách khảo rổ đi theo bước chân thư lại rời đi. Ra khỏi trường thi, các học sinh lập tức nghị luận sôi nổi.
“Không nghĩ tới a, trận thứ tư kinh nghĩa cư nhiên lại đơn giản như vậy!”
“Ai nói không phải đâu, xem ra năm nay có hi vọng tranh một suất trên bảng rồi. Năm trước lão phu phá đề sai, năm nay đề này hẳn là nắm chắc.”
“Vậy trước tiên chúc mừng lão huynh trên bảng có tên!”
“Mượn ngài cát ngôn, lão đệ cũng nhất định có thể thượng bảng!”
Trận thứ tư khảo xong, đại đa số thí sinh đi ra đều vui tươi hớn hở, tựa hồ đã nắm chắc, ai nấy đều rất có lòng tin vào hành văn của mình.
“Thanh Phong, khảo thế nào?”
Thủy Sinh thúc đã sớm đứng ở cửa trường thi ngóng trông, thấy Tạ Thanh Phong đi ra liền vội vàng giúp nàng xách khảo rổ.
“Còn được.” Tạ Thanh Phong cảm thấy đây là lời nói thật. Sau lần khảo kinh nghĩa này, nàng thực sự phải trở về luyện hành văn thật tốt. Nàng cảm giác hành văn của mình thuộc loại nhìn lên thì chẳng bằng ai, nhìn xuống lại chẳng thấy ai bằng mình.
Không biết Tri phủ đại nhân có thể tiếp nhận ý tưởng đi đường tắt của nàng hay không.
Từ đề kinh nghĩa lần này có thể nhìn ra, Vạn tri phủ hẳn là một vị quan viên thích cách tân. Chính mình viết như vậy, cũng coi như là gãi đúng chỗ ngứa.
“Vậy là tốt rồi, ta nghe quản gia nói nửa tháng này chúng ta đều phải ở tại tri phủ gia. Cung đại nhân bọn họ hai ngày trước cũng đã rời khỏi Ứng Phong phủ rồi, ta thấy ngươi còn đang khảo thí nên không nói cho ngươi.”
“Ừ, được.” Tạ Thanh Phong gật đầu: “Phủ thí có lẽ còn một tháng nữa mới yết bảng, chúng ta ở lại khách điếm nửa tháng sau.”
Không nghĩ tới Vạn tri phủ cùng Cung đại nhân hiệu suất còn rất cao, nửa tháng đã có thể giải quyết chuyện này.
Việc còn lại cần làm chính là chờ yết bảng, nàng cũng có thể thả lỏng nghỉ ngơi một tháng.
……
Phủ thí đã kết thúc, bài thi được đưa đến chỗ niêm phong quan để tiến hành phong kín. Niêm phong quan sẽ đem tên họ, quê quán và những thông tin khác của thí sinh dùng giấy đen che lại, sau đó đưa bài thi đến nơi chấm bài.
Chấm bài thi chỉ dựa vào một mình Tri phủ thì không thể xem hết nhiều bài như vậy, cho nên các quan viên cấp dưới của hắn là thông phán, đồng tri sẽ chia làm hai tổ để chấm bài.
Chỉ khi cả hai bên đều dùng bút son khoanh trên bài thi, bài thi đó mới được đưa cho Tri phủ, để hắn lựa chọn ai được thượng bảng.
Bởi vì áp dụng hồ danh chế, cho nên mọi người đều không biết bài thi là của ai. Để tiến thêm một bước tránh bỏ sót, Tri phủ còn sẽ ngẫu nhiên rút hai mươi bài trong số những bài đã bị họ truất lạc để xem lại một lần nữa.
“Lão gia, ngày mai ngài còn phải đến phủ nha chấm bài thi. Nếu không, chuyện của Cung đại nhân cứ tạm gác lại, trước ngủ một lát đi.” Quản gia Cung Bối nhẹ giọng khuyên nhủ.
“Không được, khoa cử này và chuyện Cung đại nhân bị đuổi giết đều là việc thuộc bổn phận của bản đại nhân, nhất định phải xử lý sạch sẽ rồi mới nói.” Vạn tri phủ nhéo nhéo giữa mày, trầm giọng nói.
Cung Thái Sơ chính là Hữu thiêm đô ngự sử, chịu Thánh Thượng chi mệnh đến điều tra chuyện Trình Chinh tham ô. Ai ngờ tên kia lại cả gan làm loạn đến mức phái người đuổi giết Cung Thái Sơ! Thật đúng là ăn gan hùm mật gấu.
Hắn nếu chỉ ở trong châu phủ của mình xử lý Cung Thái Sơ thì cũng thôi, đằng này lại để Cung Thái Sơ chạy thoát đến Ứng Phong phủ của hắn.
Cũng không biết đám người dưới huyện nha làm việc kiểu gì, lại để đám người đuổi giết kia đuổi tới tận đây! Nếu Cung Thái Sơ chết ở Ứng Phong phủ của hắn, vậy chuyện này cho dù không liên quan đến hắn cũng sẽ biến thành có liên quan.
Cung Thái Sơ tuy rằng cùng hắn phẩm cấp giống nhau, đều là chính tứ phẩm quan, nhưng người ta là Đốc Tra viện! Trực tiếp nghe lệnh Thánh Thượng. Nếu bản thân hắn không đem chuyện này phủi sạch, chỉ sợ cái mũ cánh chuồn trên đầu cũng khó mà giữ được.
Kỳ thật người ngồi đến vị trí như bọn họ, nói không tham tuyệt đối là không có khả năng. Người ta sẽ lôi kéo ngươi vào. Nhưng Trình Chinh kia lá gan quá lớn, cư nhiên còn dám nhúng tay vào chuyện tư muối!
“Đó là người có thể chạm vào đồ vật sao? Thật là một gia hỏa ngại mệnh lớn.”
Nửa tháng thời gian rất nhanh đã trôi qua. Nửa tháng này, Tạ Thanh Phong cùng Đinh Thủy Sinh cơ hồ không ra khỏi phủ môn, vẫn luôn rất an phận mà ở trong căn phòng nhỏ được sắp xếp cho bọn họ.
Trừ mỗi ngày có nha hoàn, gã sai vặt quét dọn, đưa cơm ra, không có ai đến để ý đến bọn họ.
Đến ngày cuối cùng rời đi, chỉ có quản gia tới đưa tiễn. Thái độ của quản gia không tính là qua loa, nhưng cũng chẳng thân thiện gì.
Bất quá, đối với Tạ Thanh Phong mà nói, như vậy đã xem như rất nể tình. Người ta chính là quản gia của phủ đệ quan lớn nhất Ứng Phong phủ, bình thường nếu không được tín nhiệm thì cũng chẳng thể trở thành quản gia.
Người ta có thể trăm công nghìn việc mà vẫn tới tiễn ngươi một đoạn, đã là cho ngươi đủ tôn trọng rồi.
“Thanh Phong, chúng ta hiện tại đi chỗ nào? Đi Phúc Lai khách điếm sao?” Đinh Thủy Sinh hỏi. Tuy rằng lúc còn trẻ hắn từng tới phủ thành, nhưng cũng không tính là đặc biệt quen thuộc.
Phúc Lai khách điếm ở trên trấn bọn họ cũng có một chi nhánh, xét về hoàn cảnh thì cũng coi như quen thuộc hơn một chút.
“Được, chúng ta đi cất hành lý trước, lát nữa lại ra ngoài mua ít đồ.” Tạ Thanh Phong xách tay nải lên nói. Phủ thành hẳn là có cửa hàng trang sức, quay đầu mua chút trang sức cho nữ nhân trong nhà đeo.
“Được!” Đinh Thủy Sinh vội vàng đáp. Hắn cũng đã sớm muốn ra ngoài đi dạo rồi.
Trước khi đi, lão nương còn cố ý dặn dò hắn phải tiết kiệm tiền. Nhưng hiện tại trên người hắn chính là người có hơn mười lượng bạc đó!
Trước đó Cung đại nhân cho hắn bạc, hắn vốn định đưa cho Thanh Phong, nhưng Thanh Phong nói thế nào cũng không chịu nhận, bảo tất cả đều cho hắn. Thanh Phong nói nếu không phải lúc ở trên xe hắn ra tay bảo vệ mình, nói không chừng hắn đã bị thương rồi.
Tranh chấp không lại, đành phải nhận lấy.
Tuy rằng lúc nhận có chút ngượng ngùng, nhưng số bạc này quả thật là tiền thật bạc thật đã vào tay hắn. Lát nữa hắn nhất định phải đi mua thật nhiều đồ vật về cho người trong nhà!
Đến Phúc Lai khách điếm, Tạ Thanh Phong phát hiện phần lớn người ở đây đều là học sinh đang chờ yết bảng, ngay cả Hoàng Tu và Lôi Lỗi cũng ở đây.
Tạ Thanh Phong chắp tay chào hỏi bọn họ, sau đó liền về phòng cất đồ. Bởi vì chỉ còn lại một gian phòng, nên Tạ Thanh Phong và Đinh Thủy Sinh đành phải ở chung.
Vừa mới thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài đi dạo, cửa phòng đã bị Hoàng Tu gõ vang.
“Hoàng huynh, xin hỏi huynh có chuyện gì sao?” Tạ Thanh Phong hỏi.
“Thanh Phong đệ, ngươi cũng được mời tới tham gia thơ hội vào một tuần sau sao?” Hoàng Tu chắp tay hỏi: “Nghe nói lần này là Liên gia đại công tử Liên Ý Trí tổ chức.”
Liên gia chính là thế gia đại tộc lớn nhất Du Tiên huyện, trong triều còn có vài vị tiến sĩ đâu! Nếu hắn có thể kết giao với Liên gia đại công tử…
“A? Không phải.” Tạ Thanh Phong không biết chuyện này. Bất quá cho dù lúc này có người mời hắn, hắn cũng sẽ không tham gia.
Bảng còn chưa yết đâu, đã vội vàng tổ chức thơ hội… Nói ra chẳng khác nào trước tiên ăn mừng khi chuyện còn chưa thành.
Hắn vốn rất yêu thích lịch sử, trước kia cũng từng nghiên cứu qua vì sao cổ nhân lại thích tổ chức thơ hội đến vậy. Ngoài việc bày tỏ tình cảm, giao lưu tư tưởng, quan trọng nhất vẫn là tác dụng xã giao.
Thông qua thơ hội, các quan viên có thể thể hiện học vấn, tu dưỡng văn hóa cùng năng lực của mình, đồng thời tăng cường mối liên hệ và giao lưu với đồng liêu, cấp trên.
Còn văn nhân thích tham gia thơ hội, chủ yếu là muốn mở rộng ảnh hưởng xã hội và danh tiếng của mình, tạo dựng nền tảng cho con đường làm quan hoặc sự nghiệp sáng tác sau này.
Tạ Thanh Phong rất rõ địa vị hiện tại của mình. Chẳng qua chỉ là một huyện án đầu mà thôi, mỗi năm có biết bao huyện án đầu thi trượt, những con cháu quyền quý chân chính căn bản chẳng để mắt tới hắn.
Phỏng chừng Hoàng Tu nói Liên gia đại công tử Liên Ý Trí tổ chức thơ hội, chỉ là lấy bọn họ làm mánh lới, trên thực tế người ta muốn mời cũng không phải loại học sinh bình thường như bọn họ.
Tạ Thanh Phong cho dù đi tham gia cũng chỉ là lãng phí thời gian, nếu truyền ra ngoài nói không chừng còn phải bị chụp cho một cái mũ không ổn trọng.
Hoàng Tu nghe được Tạ Thanh Phong không có bị mời, khóe miệng không kiềm được mà nhếch lên, đôi mắt híp thành một đường:
“Ồ, nguyên lai Thanh Phong lão đệ không có bị mời a, vi huynh đường đột, vậy lão đệ ngươi tính toán ở lại đây là cùng Lôi Lỗi giống nhau, chờ yết bảng sao?”
Tạ Thanh Phong chắp tay nói: “Phải, huyện chúng ta cách phủ thành thực sự có chút xa.”
“Đích xác.” Hoàng Tu nghe thấy Tạ Thanh Phong không được mời đi tham gia thơ hội, tùy ý hàn huyên hai câu liền rời đi. Hắn còn tưởng rằng cái người án đầu Tạ Thanh Phong này lợi hại đến thế nào, không ngờ cư nhiên không được Liên công tử mời?!
Còn phải là chính hắn mấy ngày nay giao du rộng, bạn bè nhiều, nhân mạch quảng a!
Ba người đứng đầu huyện thí huyện Dụ Phong cư nhiên chỉ có một mình hắn được mời tham gia thơ hội, nghĩ tới đây, hắn nhịn không được ưỡn ngực, một bước ba lắc mà hướng dưới lầu đi.
Tạ Thanh Phong tự nhiên chú ý tới vẻ mặt dào dạt đắc ý của Hoàng Tu, bất đắc dĩ lắc đầu, dốc sức, vội vội vàng vàng, giỏ tre múc nước, công dã tràng mà thôi.
Bọn họ hiện tại đều còn chưa phải đồng sinh, quan trọng nhất vẫn là nâng cao việc học và kiến thức của bản thân. Đạo lý giao bằng hữu nhất định phải chọn người hơn mình, ai cũng hiểu.
Loại thơ hội này kỳ thật mọi người đều là đi giao tế, chân chính kết giao được bạn thân thì thiếu chi lại thiếu, còn không bằng tiết kiệm thời gian viết thêm mấy thiên văn chương.
Phủ thành phồn hoa hơn huyện thành rất nhiều, nhưng cái mùi hôi thối này ngược lại có chút một mạch tương thừa.
Đầu đường cuối ngõ, tiếng rao của những người bán hàng rong nối tiếp nhau không dứt, người bán nghệ bày ra bản lĩnh giữ nhà của mình để kiếm tiền thưởng.
“Tốt!”
Chỉ thấy một vị nghệ nhân bán rong mặc quần áo cũ kỹ, tay cầm một thanh trường kiếm hàn quang lấp lánh. Dưới ánh mắt khẩn trương của mọi người, hắn hơi ngửa đầu, đưa thân kiếm thon dài sắc bén vào miệng mình.
Biểu tình ngưng trọng, cơ bắp căng chặt, gân xanh hai bên cổ nổi lên, mỗi tấc nuốt xuống đều gian nan mà mạo hiểm. Đến khi bên ngoài chỉ còn nhìn thấy chuôi kiếm, thân kiếm đã dần dần tiến vào trong, đám đông vây xem đều sớm nín thở, không dám nói lời nào.
Mãi đến khi người bán nghệ rút thanh kiếm ra khỏi miệng, đám đông mới bộc phát tiếng vỗ tay kịch liệt. Tạ Thanh Phong xem cũng rất hăng hái, tiện tay ném ba văn tiền thưởng vào trong chậu.
Hắn ở hiện đại từng xem qua phổ cập khoa học giải mật về màn nuốt kiếm này. Kiếm là thật sự đưa vào dạ dày, chứ không phải loại kiếm giả có thể co duỗi.
Cùng làm nội soi dạ dày là một đạo lý.
Chẳng qua cái ống nội soi dạ dày biến thành thanh kiếm, độ nguy hiểm tăng lên rất nhiều. Người bán nghệ cần trải qua thời gian dài luyện tập để khống chế cơ hầu và thực quản, khiến bản thân không bị nôn khan, đồng thời phải khống chế góc độ thật chuẩn xác để đưa thân kiếm vào trong dạ dày.
Đinh Thủy Sinh đã lâu không tới phủ thành, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, đặc biệt là nhìn thấy màn nuốt kiếm này, hận không thể nhảy dựng lên vỗ tay!
Mà Tạ Thanh Phong thì hoàn toàn dừng không được bước chân mua sắm, cảm giác trong nhà cái này cũng cần, cái kia trong nhà cũng cần. Hắn còn mua cho Trương thị, nương, Đại Nha và Nhị Nha tỷ mỗi người một cuộn vải tơ lụa.
Chính hắn lại luyến tiếc mua, bởi vì tuy rằng không phải loại tơ lụa đặc biệt tốt, cũng đã tiêu của hắn gần hai mươi lượng bạc.
Thật sự là Tạ Thanh Phong cảm thấy tơ lụa của Thánh Nguyên Triều, dù chỉ là loại hơi đắt một chút, chất lượng cũng tốt hơn loại tơ lụa bán cả vạn ở thời hiện đại, sờ vào vô cùng tinh tế.
Tính ra, thực sự cực kỳ có lời, Tạ Thanh Phong nhịn không được mà muốn chặt tay!
Sau một buổi trưa “chặt tay” mua sắm, hai người Tạ Thanh Phong và Đinh Thủy Sinh bao lớn bao nhỏ xách về khách điếm, một chút cũng không giống học sinh đang chờ yết bảng, ngược lại giống phụ thân dẫn theo nhi tử tới phủ thành mua sắm.
Dạo xong phủ thành, ngày hôm sau Tạ Thanh Phong tính toán đi tiệm sách xem thử mọi người đều mua những gì, sau đó lại vào hệ thống không gian lục tìm sách.
Tạ Thanh Phong cảm giác mình có loại cảm giác như ở hậu thế đi dạo cửa hàng, xem quần áo thật, sau đó lên mạng tìm ảnh kiểu dáng rồi mua vậy.
Thật sự không có cách nào, sách trong hệ thống không gian thật sự quá nhiều, nếu toàn bộ đều xem hết thì phỏng chừng phải mất mấy trăm năm. Tạ Thanh Phong cũng không có nhiều thời gian để hao phí như vậy.
Bất quá cũng may hệ thống cung cấp sách, bằng không chỉ riêng tiền mua sách thôi cũng đủ khiến Tạ Thanh Phong táng gia bại sản.
“Tạ huynh, ngươi cũng đi tiệm sách?” Lúc Tạ Thanh Phong ra cửa vừa hay gặp Lôi Lỗi, không nghĩ tới Lôi Lỗi sẽ chủ động chào hỏi hắn.
“Vâng, Lôi huynh có muốn cùng đi?”
“Được.”
Tạ Thanh Phong đối với Lôi Lỗi vẫn có vài phần hảo cảm, trên đường đồng hành, hắn cũng chỉ cùng mình tham thảo chuyện học hành, rất hiểu đúng mực, cũng không khiến Tạ Thanh Phong cảm thấy bị mạo phạm.
Có cảm giác của một vị khiêm khiêm quân tử.
………..
Vạn tri phủ buông bài thi trong tay xuống, thở dài.
“Đại nhân, làm sao vậy?” Vị sư gia thân cận lập tức dâng lên một chén trà nóng vừa pha.
“Năm nay dường như không có văn chương nào đặc biệt xuất chúng.”
“Liên Ý Trí của Liên gia đâu?”
Sư gia không nói hết câu, bởi đây không phải người mà hắn có thể tùy tiện đánh giá. Tri phủ đại nhân vốn có quan hệ không tệ với Liên gia.
“Bình thường, chỉ là văn chương trau chuốt, lời lẽ hoa mỹ.” Vạn tri phủ chỉ vào bài thi đã xem qua ở góc trên bên trái bàn. Hắn là một phủ chi trưởng, ai có thể đứng trên bảng đều do hắn quyết định. Hơn trăm bài thi được đưa vào đây đã sớm được xóa tên, hồ danh cũng đã được xử lý.
Uống một ngụm trà, Vạn tri phủ lại tiếp tục chấm bài thi, sư gia cũng lặng lẽ lui về phía sau hắn.
“Lâm Kinh Tuyên không tệ, kinh nghĩa hành văn lưu loát, logic chặt chẽ, giữa những hàng chữ có thể thấy học thức thâm hậu.” Vạn tri phủ nhìn đến đây, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên trong đêm nay.
Sư gia thầm nghĩ, phỏng chừng vị trí án đầu lần này chính là Lâm Kinh Tuyên của Lâm gia. Hắn vẫn luôn ở kinh thành học tập, văn chương lại từng được các bậc đại nho đương thời chỉ điểm, tự nhiên sẽ không kém.
Vạn tri phủ xem xong những văn chương còn lại, vẫn có không ít bài khiến hắn không hài lòng. Nội dung trống rỗng, đến hắn cũng không hiểu những thí sinh này rốt cuộc muốn biểu đạt điều gì.
Mãi đến khi nhìn thấy bài văn cuối cùng, hắn mới thoải mái cười lớn.
Tên học sinh Tạ Thanh Phong này viết vừa vặn đánh trúng chỗ ngứa trong lòng hắn, khiến hắn nhịn không được vỗ án khen hay!
Hắn không giống những người khác, chỉ một mực ca ngợi duy tân tốt đẹp đến mức nào, ngược lại lấy cái tệ của thủ cựu để ca tụng cái đẹp của duy tân.
Phá đề viết: Thế nhân hoặc ngôn thủ cựu vi ổn, bất tưởng thủ cựu chi tệ, giống như trầm thuyền chi bạn, khó có thể tiến về phía trước. Theo đó viết tiếp: Phu thủ cựu giả, chấp mê với những luật lệ, tập tục cổ hủ trong quá khứ, tâm như cây khô, hành như tro tàn.
“Bài kinh nghĩa của học sinh này viết thật sắc bén, lập luận thấu đáo, dẫn chứng phong phú, phân tích chuẩn xác hữu lực, quả thật là tác phẩm xuất sắc bậc thượng thừa!” Vạn tri phủ nhịn không được khen.
Quan trọng nhất là, gần như tất cả thí sinh đều theo lối mòn, lấy cái đẹp của duy tân để phá đề. Chỉ có Tạ Thanh Phong lấy cái tệ của thủ cựu để chứng minh cái đẹp của duy tân mà phá đề. Bản thân bài văn này đã là một loại cách tân.
Nếu để Vạn tri phủ tự mình viết, nói thật, hắn cũng chưa chắc có thể phá đề từ góc độ này.
Sư gia thấy Vạn tri phủ kích động như vậy, cũng tiến lên thưởng thức văn chương của Tạ Thanh Phong. Bài kinh nghĩa này quả thật không tệ! Không chỉ cấu tứ khéo léo, mà bút lực cũng cay độc, lão luyện vô cùng.
Đúng lúc ánh mắt sư gia chuyển đến tên họ bên dưới, hắn chợt khựng lại.
Tạ Thanh Phong?!
Cái tên này thật quen thuộc!
“Đại nhân, đây chẳng phải là vị huyện án đầu Dụ Phong đang ở nhờ trong phủ chúng ta sao!”
Mã ID của bài viết này là: 39035
