Chương 61: Đồng đội đến đáng tin cậy

Người đàn ông trung niên đầy râu thấy người lên tiếng chỉ là một cô bé còn trẻ tuổi, đoán rằng có thể là đồng học bán thú nhân Hùng tộc.

 

Có thể biến mái tóc của mình thành kiểu như vậy, hoặc là có vấn đề về thần kinh, hoặc là một kẻ cuồng tư bản. Cho nên dù bị vạch trần, hắn cũng không tức giận, chỉ “A” một tiếng.

“Ta là vì muốn tốt cho ngươi thôi! Năm nhất không chịu học hành cho tử tế, tham gia thi đấu làm gì? Được rồi, ca lại chuyển cho ngươi một trăm tinh tệ, coi như mời ngươi uống dinh dưỡng dịch!”

“…… Không cần.”

Trương Lai Lạp cúi đầu, không nhìn rõ được thần sắc.

Thứ nàng thiếu không phải năm sáu trăm tinh tệ. Hiện tại đội ngũ không muốn tiếp tục dẫn nàng đi thi đấu, kế hoạch cũng coi như ngâm nước nóng……

“Thích lấy hay không!”

Người đàn ông trung niên đầy râu dẫn theo hai người còn lại rời đi.

Sóc Mạc Tinh chỉ có một Trường quân đội Kỳ Lân! Bọn họ cũng không dám thật sự làm học sinh bị thương! Việc mình làm tuy rằng không có đạo nghĩa, nhưng tuyệt đối khiến người ta không thể bắt bẻ được gì!

Lại chẳng phải không chia tiền cho nàng, cô bé bán thú nhân kia kiểu gì cũng phải nhận thôi, coi như trước tiên dạy cho nàng biết xã hội hiểm ác!

Trương Lai Lạp cũng biết có cãi nhau với bọn họ thì chẳng thể nói rõ được gì. Đám du thủ du thực này tuyệt đối không phải lần đầu tiên làm loại chuyện như vậy……

Vương Thiên Vi thì càng tò mò chuyện tại sao Lai Lạp, một học sinh tốt tuyệt đối của A ban lại chạy tới đánh cạnh kỹ tái?

Tuy nhìn từ bên ngoài, đấu trường Linh Giới có vẻ khá chính quy. Nhưng theo như nàng biết, ngoại trừ những tuyển thủ cạnh kỹ chuyên nghiệp, loại học sinh trường quân đội như các nàng đến đây, chẳng nào tham gia giải đấu ngầm là bao.

Huống hồ trước đó người này còn nói mình đang chuẩn bị cho kỳ trung khảo, mà mấy tên lão bánh quẩy kia chắc chắn cũng không phải hôm nay mới quen biết nàng.

Trương Lai Lạp biết mình bị lừa, cả người đều bao phủ một tầng áp suất thấp. Đến khi ba người kia đi xa rồi, nàng vẫn chẳng nói được câu nào.

Vương Thiên Vi kéo nàng ra bên ngoài, tìm một chiếc ghế công cộng ngồi xuống, tiện thể mua một ly đồ uống đưa qua.

“…… Nói một chút đi, rốt cuộc là chuyện gì?”

Hai mắt Trương Lai Lạp vô thần nhìn chằm chằm dòng người hồi lâu. Ly đồ uống lạnh trong tay nàng dần dần ngưng tụ những giọt nước nhỏ li ti.

Vương Thiên Vi cũng không thúc giục, cứ thế vừa nhấp từng ngụm đồ uống của mình, vừa mở quang não tìm kiếm thông tin về “Đấu trường Linh Giới”.

“…… Ta muốn kiếm tiền.”

Mãi một lúc lâu sau, Trương Lai Lạp mới nghẹn ra được một câu như vậy.

Vương Thiên Vi quay sang, ra hiệu cho nàng cứ nói, mình đang nghe.

Trương Lai Lạp không dám nhìn biểu cảm trên mặt Vương Thiên Vi, nhưng không nghe thấy lời đánh giá kỳ quái nào, ngược lại khiến cô nàng hơi mạnh dạn hơn một chút.

“Trong nhà cần tiền…… Trong tuần trường học lại không cho ra ngoài, ta lại là bán thú nhân, cũng không dễ tìm việc làm thêm. Cạnh tranh ở A ban rất kịch liệt, có thời gian ta còn muốn học thêm một chút…… Cho nên nhìn tới nhìn lui, thi đấu là lựa chọn tốt nhất. Chỉ là không ngờ lại gặp phải người không đáng tin cậy như vậy.”

Trương Lai Lạp càng nói càng lưu loát. Sau khi nói rõ đầu đuôi câu chuyện, trong lòng nàng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Uống một ngụm đồ uống lạnh, thứ nước ngọt có ga nhỏ bé kia từ khoang miệng lạnh thẳng xuống dạ dày, cả người cũng không còn ngơ ngác như vừa rồi nữa.

Vạn sự đều có lần đầu tiên, ít nhất nàng cũng đã thử qua vòng đấu loại rồi, đúng không? Những người này không được, lần sau lại tìm người khác là được!

Vương Thiên Vi nhớ ra cả tuần nay mình chưa từng gặp nàng ở nhà ăn. “Cho nên ngươi thiếu tiền đến mức giữa trưa cũng không ăn cơm? Ta nhớ ngươi có học bổng mà? Kỳ Lân có hỗ trợ vay học tập, ngươi xin chưa?”

Trương Lai Lạp cười khổ một tiếng.

“Tình hình trong nhà tương đối đặc thù…… Thật ra cũng không đến mức ngay cả cơm cũng không ăn nổi, tuần trước là thật sự chỉ uống dinh dưỡng dịch, nếu không thì đã sớm không chống đỡ nổi rồi.”

Vương Thiên Vi im lặng nhìn nàng, chờ nàng nói hết.

“…… Chỉ là nghĩ đến người trong nhà đều đang ăn loại dinh dưỡng dịch rẻ nhất, còn ta ở trường lại ăn cơm căn tin, lúc nào cũng có cảm giác tội lỗi…… Vốn định kiếm thêm một ít tiền, nghỉ hè trở về có thể phụ giúp gia đình, cũng có thể cải thiện thức ăn cho các nàng……”

“…… Vậy sao không tìm người quen? Vừa rồi ba người kia vừa hìn đã thấy không giống người đáng tin, chẳng lẽ ngươi không muốn để người khác biết?”

Trương Lai Lạp khẽ lắc đầu.

“Không phải…… Ta đã mời mấy đồng học rồi, nhưng đều bị từ chối. Có lẽ khoảng thời gian này mọi người vẫn muốn tập trung vào việc học.”

Thảo nào!

Vương Thiên Vi im lặng hồi lâu.

“Cái này hợp pháp sao?”

Trương Lai Lạp nghe thấy câu hỏi của nàng, suýt chút nữa bị sặc.

“Khụ khụ! Đương nhiên là hợp pháp! ‘Linh Giới’ là đấu trường lớn nhất Sóc Mạc Tinh, rất nhiều tuyển thủ nổi tiếng đều xuất thân từ câu lạc bộ của bọn họ! Bọn họ ở đấu trường này đều có lập hồ sơ, tiền thưởng cũng được thanh toán rất sòng phẳng…… Cho nên ta mới lựa chọn nơi này.”

Dùng ngón tay lau sạch những giọt nước đọng trên thành ly, Trương Lai Lạp nói tiếp:

“Trường học thật sự không cấm học sinh ra ngoài dự thi…… Đương nhiên, có lẽ cũng chẳng có ai mới năm nhất đã chạy tới tham gia tiền thưởng cạnh kỹ tái?”

Vương Thiên Vi tò mò hỏi:

“Sớm sao?”

“Ừm…… Một số học sinh có lẽ sẽ đến tham gia cạnh kỹ tái trước khi tốt nghiệp để tích lũy kinh nghiệm thực chiến. Nếu đạt được thứ hạng tốt, còn có thể được học viện cộng điểm. Chỉ là các trận đấu ở đây đều là cơ giáp đối kháng thật…… Không phải khoang mô phỏng, cho nên một khi bị thương hoặc cơ giáp bị hư hỏng thì chỉ có thể tự mình gánh. Hơn nữa, người ở đây dùng đủ loại chiêu trò…… Ra tay cũng sẽ không quy củ như ở trường học.”

Đây cũng là điều hôm nay nàng mới phát hiện.

“A…… Ra là vậy.”

Vương Thiên Vi cắn ống hút, gật đầu.

Trương Lai Lạp đã thoát khỏi sự không vui vừa rồi, hai mắt nhìn những đám mây trên bầu trời.

“Thật ra ta từng nhìn thấy trên diễn đàn Linh Giới có người đầu cơ trục lợi, mua bán danh ngạch dự thi, chỉ là không ngờ nhanh như vậy đã để ta gặp phải……”

Vương Thiên Vi bĩu môi.

“Cứ nghĩ theo hướng lạc quan đi, ít nhất vẫn còn tốt hơn bị người ta trực tiếp chơi xấu trên sân đấu.”

“Ha ha, ngươi nói đúng.”

Lại là một khoảng im lặng.

Vương Thiên Vi suy nghĩ hồi lâu……

Quả thật!

Kỳ Lân tuy rằng không có nhiều kỳ thi đào thải lớn nhỏ như vậy, nhưng trường quân đội quản lý sao có thể không nghiêm khắc? Lấy đâu ra nhiều thời gian dư thừa cho nàng vừa học vừa làm?

Hơn nữa, với tư cách là một chiến sĩ, sau này Trương Lai Lạp còn phải ra chiến trường…… Nếu vì đi làm thêm mà làm chậm trễ việc học thì chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi sao?

“Thi đấu ở đây kiếm được nhiều không?”

“Lúc mới bắt đầu, một trận tiền thưởng là 5000, thắng thì ngươi sẽ có tư cách tiếp tục thi đấu ở Linh Giới.

Phía sau thì từ năm vạn đến hai mươi vạn, không cố định.

Nếu có thể lên tới LV2 hoặc LV3 thì sẽ có người đặt cược, một trận có thể kiếm từ mấy chục đến mấy trăm vạn.

Nếu đánh ra được danh tiếng thì có thể kiếm từ hàng ngàn vạn trở lên…… Đương nhiên cũng phải xem trận đấu, ta nghe nói không có mức trần.”

“A? Vậy sửa chữa cơ giáp cũng là một khoản chi không nhỏ nhỉ?”

Ánh mắt Trương Lai Lạp lại trở về chiếc ly trong tay.

“Đúng vậy, bất quá Linh Giới có xưởng sửa chữa riêng, sửa cơ giáp có thể được giảm giá. Nếu chỉ là hư hỏng nhỏ thì cũng có thể tạm thời chưa sửa. Nếu thắng thêm được vài trận nữa, còn có thể kiếm đủ tiền cải trang cơ giáp……”

Đúng rồi! Đơn binh cũng cần phải cải trang cơ giáp của mình!

Với tình trạng của Lai Lạp, nếu không nghĩ cách kiếm tiền, có lẽ đến lúc tốt nghiệp vẫn chỉ có thể dùng cơ giáp nguyên bản do Kỳ Lân phát……

“Ừm…… Vậy thì ngươi càng cần một đội đồng đội đáng tin cậy, tốt nhất thực lực còn phải mạnh! Nếu không tiền kiếm được còn chẳng đủ trả phí bảo dưỡng, sửa chữa.”

“Đồng đội không dễ tìm mà……”

Cả người Trương Lai Lạp nằm bẹp trên ghế, đôi tai gấu hơi rũ xuống.

“Ở đây ít nhất phải có mấy người tổ đội? Có hạn chế gì không?”

“Ba người, từ 18 tuổi trở lên, còn lại thì không có gì đặc biệt……”

Vương Thiên Vi gật đầu, ngón tay bắt đầu gõ chữ trên quang não.

“Đi thôi.”

“?”

Trương Lai Lạp nghi hoặc nhìn nàng.

“Đổi chỗ khác chờ đồng đội!”

……..

Mã ID của bài viết này là: 39117

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!