Chương 80: Hai bộ cơ giáp cấp A

Ba người lớn lại lần lượt hỏi không ít vấn đề, chẳng hạn như tên đội của bọn họ là ai đặt?

Còn có biệt danh của từng người? Và cả chuyện bọn họ mang khăn trùm đầu như vậy có phải vì muốn chọc giận đối thủ hay không?

“Ách… Chúng ta… Không……”

Giản Cảnh Du và Trương Lai Lạp ấp a ấp úng, trả lời đến mức đầu đầy mồ hôi. Cũng may Hoàng Yến chỉ đi kiểm tra, không bao lâu sau đã kết thúc.

Thuốc ức chế hắn đã tiêm rồi, vừa nãy viện trưởng lại bắt hắn tiêm thêm một mũi dinh dưỡng. Sắc mặt trông đã hồng hào hơn lúc trước không ít.

Vừa lên đến tầng năm, hắn đã thấy hai thành viên trong đội mình gần như sắp chui xuống gầm bàn.

“Hoàng Sir!”

Giản Cảnh Du nhìn thấy cứu tinh, vội vàng đứng thẳng người vẫy tay!

Đầu óc bọn họ cuối cùng cũng quay trở lại rồi! Nếu Hoàng Yến còn không tới, chính bọn họ cũng có chút chống đỡ không nổi.

Bốn người bên “Ánh sáng đom đóm” lần lượt quay đầu lại.

“Kiểm tra xong rồi?”

“Bên này thế nào?”

“Ừ, không có việc gì.”

“…… Không có việc gì là tốt rồi.”

Dịch Thiệu nhớ rất rõ, trong đợt huấn luyện tân sinh, biểu hiện của đứa nhỏ này tương đối nổi bật! Hôm nay hắn vô duyên vô cớ ngất xỉu thật sự rất kỳ quặc……

Có điều trước khi hắn ngất, bản thân Dịch Thiệu dường như đã cảm nhận được một luồng dao động tinh thần lực cực kỳ mạnh, còn cao hơn cả cấp S!

Nhưng đó chỉ là một luồng dao động, còn chưa kịp hình thành thực chất đã biến mất……

Khiến hắn cũng không dám xác định, rốt cuộc đó chỉ là ảo giác xuất hiện trong khoảnh khắc ấy, hay dao động kia thật sự đã từng xuất hiện?

Cố tình sau khi tỉnh lại, đứa nhỏ này lại chẳng nói gì, đối với “bệnh cũ” liên quan đến tinh thần lực của mình cũng tuyệt nhiên không nhắc tới……

Theo kinh nghiệm của hắn…… Nhất định có vấn đề!!

Nếu hắn đoán không sai, tại phòng y tế của Linh Giới, Hoàng Yến ném lại ống tiêm rỗng kia hẳn là một loại thuốc ức chế nào đó.

Ức chế cấp A……

Vậy cấp bậc thực sự của hắn rốt cuộc là bao nhiêu?

“Đừng sợ cha bảo vệ ngươi?”

Dịch Thiệu cười chế nhạo.

Hoàng Yến khựng bước, nhiệt độ từ cổ bắt đầu tăng lên.

“Dịch thiếu tá……”

“Ha ha ha, đúng cái tên này! Ta thật sự không nghĩ tới người nằm trong cơ giáp lại là ngươi.”

Dịch Thiệu nói đầy ẩn ý. Hoàng Yến ngượng ngùng cười.

“Để ngài chê cười rồi.”

“Thiên Vi thế nào?”

Trương Lai Lạp lo lắng hỏi.

Tinh thần lực thăng cấp là chuyện tốt, nhưng không phải ai cũng có thể thành công. Nếu thất bại giữa chừng, thậm chí còn có nguy cơ khiến tinh thần lực thụt lùi!

“Đang tiến hành lần đột phá thứ hai. Bác sĩ Đào nói tinh thần lực của nàng rất mạnh, thăng cấp hẳn là không có vấn đề. Viện nghiên cứu cũng có đủ dụng cụ và dược tề để giúp nàng ổn định trạng thái. Khoảng một tiếng nữa là gần như xong.”

Nghe được lời này, không chỉ bên bọn họ mà ngay cả người của “Ánh sáng đom đóm” cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Không ngờ hôm nay ra ngoài một chuyến, lại còn có thể gặp được một quân giáo sinh đang thăng cấp tinh thần lực!”

“Thiếu tá của Quân khu số 1 và Quân khu số 9 lập đội với nhau đi đánh giải cơ giáp tiền thưởng, ta cũng không ngờ tới.”

Hoàng Yến như vô tình nói ra câu này, ba người đối diện lại đều có chút lúng túng.

“Ách, năm đó Thích thiếu tá đặc biệt thích một tuyển thủ, năm năm trước đã kéo chúng ta tới Linh Giới lập đội. Chẳng qua về sau mọi người đều bận…… Hôm nay khó khăn lắm mới có cơ hội tụ tập cùng nhau, nên mới nghĩ đánh nốt giải thăng cấp đã trì hoãn rất lâu.”

Giản Cảnh Du lộ vẻ tiếc nuối.

“Ra là vậy, ai…… Thật không khéo lại để chúng ta gặp phải! Mấy người chúng ta còn chuẩn bị rất lâu cho giải thăng cấp lần này nữa……”

“……”

Ba người lớn lúc thì nhìn trời, lúc lại nhìn đất, chính là không dám nhìn thẳng vào vẻ thất vọng của mấy học sinh trước mặt.

Hoàng Yến dựa lưng vào ghế, hai tay ôm đầu.

“Vốn nghĩ nếu ván này có thể thăng cấp, thì cốt cách cơ giáp của Lai Lạp cũng sẽ có……”

Trương Lai Lạp vội vàng xua tay.

“Là kỹ không bằng người! Không sao đâu…… Dù sao chỉ có một bộ cốt cách cũng không thể làm thành cơ giáp, sau này lại từ từ tích góp là được. Trước khi tốt nghiệp chắc chắn có thể gom đủ…… Đúng không?”

Thích Thừa Viêm nhìn vẻ mặt khó giấu được mất mát của cô học sinh bán thú nhân, ngồi cũng không yên.

Hai thiếu tá cộng thêm một cơ giáp sư thủ tịch chạy tới sàn đấu tân thủ bắt nạt người mới quả thật có hơi không phúc hậu…… Lại còn khiến hai học sinh phải vào bệnh viện……

Vừa rồi nghe nói cô bé này vì thiếu tiền nên mới đi thi đấu…… Ba người lớn, hai người đại diện cho Quân khu số 9, một người đại diện cho Quân khu số 1.

“Cốt cách cơ giáp đúng không? Tỷ tỷ bao.”

Bối Liễu vỗ vỗ vụn điểm tâm trên tay, hào phóng lên tiếng.

Trương Lai Lạp kinh ngạc ngẩng đầu.

“Không……”

“Không được từ chối. Hôm nay các ngươi đánh rất tốt, nếu không gặp phải mấy người chúng ta, việc thăng cấp hoàn toàn không thành vấn đề.

Huống hồ chúng ta cũng coi như bạn cùng trường. Nếu cô bé bên trong kia giúp ngươi chế tạo cơ giáp…… Ta có một yêu cầu, làm xong cho ta xem thử, không thành vấn đề chứ?”

Thích Thừa Viêm lập tức học theo:

“Vậy ba bộ cốt cách cơ giáp còn lại để ta!”

“Còn có ta.”

Dịch Thiệu cũng lên tiếng.

Bối Liễu khinh bỉ nhìn hai người đồng đội.

“Ta nói là cốt cách cơ giáp của cả bốn người bọn họ, xem thường ai vậy?”

“……”

Ngượng ngùng, là bọn họ có tầm nhìn quá nhỏ.

Hoàng Yến lập tức nói:

“Cơ giáp của ta thì không cần, trong nhà đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Giản Cảnh Du cũng “hắc hắc” cười ngây ngô.

“Ta cũng không cần! Ba ta đã tích cóp cho ta rất nhiều vật liệu cấp S rồi. Cụ thể dùng loại nào, đến lúc đó ta và Mã tỷ thương lượng là được.”

Hoàng Yến hơi cúi người về phía trước.

“Một khi đã như vậy, chuyện bên Vương Thiên Vi chúng ta tạm thời không thay nàng quyết định. Cốt cách cơ giáp của ta có thể đổi thành linh kiện cơ giáp cho Lai Lạp được không?

Nếu không có gì bất ngờ, năm hai chúng ta có khả năng sẽ phải tham gia giải đấu cơ giáp. Thực lực của Lai Lạp chắc chắn không thành vấn đề, chỉ là muốn kiếm đủ tiền trong vòng nửa năm để mua một bộ cơ giáp cấp A thì hơi gấp. Nếu vì cơ giáp không theo kịp……”

Giản Cảnh Du nghe vậy cũng nói:

“Vậy cốt cách của ta cũng cho Lai Lạp…… Có được không? Tỷ tỷ?”

“Cá vàng……”

“Các ngươi không cần phải giúp chúng ta tiết kiệm tiền. Một bộ cơ giáp cấp A cũng chẳng đáng bao nhiêu so với ba bộ cốt cách cấp A, còn một bộ cốt cách cấp S thì càng không đáng kể.”

Dịch Thiệu từ lúc Hoàng Yến mở miệng đã nhìn ra hắn đang tìm phúc lợi cho mấy người. Nhưng bất kể là cốt cách cơ giáp hay cơ giáp, đối với ba người bọn họ mà nói quả thật không tính là gì.

Đặc biệt là Bối Liễu.

Thu nhập của cơ giáp sư thủ tịch đã ở mức mà ngay cả hắn cũng không theo kịp!

“Đúng vậy, các đệ đệ! Nhưng phải nghĩ cho kỹ nha, thứ tỷ tỷ không thiếu nhất chính là tiền.”

Bối Liễu vuốt tóc, để lộ đôi bông tai hàng hiệu trên tai.

Một bộ cơ giáp cấp A, chỉ cần vật liệu và linh kiện, thậm chí còn từ chối để nàng tự mình thiết kế chế tạo!! Cơ giáp sư thiết kế thủ tịch lại phải sống cuộc đời của một người thợ chế tạo nghèo khổ.

Cả đời nàng còn chưa từng bị người ta ghét bỏ như vậy!

“Ừm? Không…… Ta!”

Trương Lai Lạp đầu óc gần như bốc khói! Giải thăng cấp chẳng phải đã thua rồi sao!? Hoàng Sir chỉ nói mấy câu, tại sao nàng đột nhiên lại có cốt cách cơ giáp rồi?

Hơn nữa, hai người bên cạnh còn định trực tiếp góp đủ cho nàng một bộ cơ giáp cấp A!?

“Cá vàng! Ngô……”

Giản Cảnh Du bịt miệng Trương Lai Lạp lại, không cho nàng nói.

“Nghĩ kỹ rồi, ta và Hoàng Sir đều cho Lai Lạp là được, đúng không Hoàng Sir!?”

“Đúng vậy.”

Bối Liễu không khỏi nghiến răng.

Rất tốt……

Mấy người này chẳng có ai chú ý đến đôi bông tai phiên bản giới hạn của nàng……

Mã ID của bài viết này là: 39147

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!