Cho nên đây là lợi ích của tinh thần lực S cấp?

Bên ngoài, mưa lớn đã chuyển thành mưa phùn lất phất. Giản Cảnh Du lại nhắm mắt lắng nghe thêm một lúc, sau đó nhanh chóng quay trở lại hang động, thu áo mưa, đeo ba lô lên một lần nữa. Hắn hạ thấp người, đi đến bên cạnh Vương Thiên Vi.

“Phía dưới có hai tiểu đội, đang đuổi theo người.”

Nghe nói đang đuổi người, Vương Thiên Vi ngước mắt nhìn Giản Cảnh Du.

“…… Không phải đang đuổi theo một người đấy chứ?”

Nàng cố ý nhấn mạnh vào hai chữ “một người”, giống như đã đoán được người đó là ai…… Thần sắc Giản Cảnh Du cũng đầy vẻ đồng cảm, mím môi gật đầu.

Được rồi…… Khả năng cao chính là “chuột bạch” cuối cùng trong ba người bọn họ.

“Bọn họ tới rồi.”

Vương Thiên Vi thở dài.

“Chúng ta tách ra chạy.”

“Ừ, phía đông bắc còn có một đội người, ngươi chú ý đừng chạy về phía đó.”

“Đa tạ.”

Hai người tách nhau ở cửa hang, đi về hai hướng khác nhau.

Mặt đất vừa mới trải qua một trận mưa nên vô cùng ẩm ướt trơn trượt, chỉ cần không cẩn thận là sẽ ngã.

Hoàng Yến bị ba đội người vây đuổi chặn đường, hắn chỉ chọn những nơi khó đi mà chạy!

Lúc này hắn giống như một con thằn lằn, bám chặt vào vách đá trơn trượt, cố gắng trèo lên. Tiểu đội truy đuổi phía dưới thử cả nửa ngày cũng không có cách nào làm được như hắn.

“Dựa! Hoàng Yến! Ngươi còn không xuống đây ta nổ súng!”

“Đúng vậy! Hoàng Yến, chỉ mấy chục học phân thôi, không cần thiết phải làm đến mức này chứ!? Cao như vậy, ngươi ngã xuống sẽ bị thương!”

Hoàng Yến mắt điếc tai ngơ. Mưa lớn như vậy còn không ngăn được bước chân các ngươi truy ta, bây giờ lại nói sợ ta bị thương!?

Nếu không phải bị dồn vào đường cùng, ai lại đi leo núi trong ngày mưa!?

Tiểu đội phía dưới do Lư Kiêu của S ban dẫn đầu. Cũng là trời xui đất khiến, ban đầu bọn họ vẫn luôn muốn bắt Vương Thiên Vi. Nhưng đã vào núi ba ngày mà vẫn không tìm được tung tích của nàng……

Ai ngờ đến hôm nay lại đụng phải Hoàng Yến đang bị người ta “truy sát”?

Đây cũng là 20 tích phân đấy! Đã gặp rồi thì sao có thể bỏ qua?

Chỉ có một người, ai cướp được thì tính người đó!

Nhưng Hoàng Yến với một đầu tóc vàng ngông cuồng, cực kỳ bắt mắt, còn nhảy nhót giỏi hơn cả con thỏ!

Đội mưa lớn, hắn liên tục thể hiện đủ loại thao tác khó tin trên những con đường hiểm trở trong núi!

Lúc thì leo núi, lúc thì xuống sông, mặc kệ người khác nói gì cũng không chịu để ý, hoàn toàn không giống như bọn họ tưởng tượng, sẽ ngoan ngoãn đầu hàng!

Còn khiến tiểu đội phải lệch khỏi tuyến đường dự định nghiêm trọng. Hiện tại lại lãng phí thêm nhiều thời gian như vậy, Lư Kiêu đã cưỡi lên lưng cọp, khó mà xuống được… Không bắt được 20 học phân này thì thật sự quá thiệt!

Hoàng Yến cắn chặt răng, dốc toàn tâm toàn ý trèo lên trên, trong lòng có cả vạn câu chửi thề mà không thể mắng ra.

Không phải hắn để ý hình tượng, mà là hắn sợ chỉ cần lơi tay một chút sẽ ngã xuống!

Tiểu Diêm Vương đặt ra cái quy tắc quái quỷ gì vậy!? Lại bắt hắn ở cái nơi chim không thèm ỉa này trở thành cái đích cho mọi người nhắm vào!?

Mặc dù trước kia ở Thiên Xu tinh, phía sau hắn cũng thường xuyên có một đám người đi theo, nhưng những người đó ít nhất đều được ăn ngon uống tốt, nói chuyện cũng luôn tươi cười niềm nở!

Đâu giống người S ban! Từng người một đều muốn từ trên người hắn xoát học phân!?

S ban thì thôi đi…… Đội khác hắn căn bản chưa từng gặp qua, tại sao cũng đuổi theo hắn!?

Nói gì thì đến đó. Dưới vách đá rất nhanh lại tụ tập thêm một tiểu đội.

Hai tay Hoàng Yến đã bị cọ đến tróc da, nước mưa xối hắn ướt sũng từ đầu đến chân. Ba lô trên người vì trước đó đã bọc thêm một lớp túi chống nước bên trong nên không chứa quá nhiều nước, nhưng trọng lượng cũng tăng lên không ít……

Dù có thể lực A cấp, hắn leo lên cũng vô cùng vất vả.

Lư Kiêu nhìn thấy tiểu đội năm người từ phía bên kia chạy tới, có chút khó hiểu.

“Ngươi cũng là S ban?”

Đối phương chỉ nghiêng đầu liếc hắn một cái, sau đó giơ khẩu súng laser trong tay về phía Hoàng Yến.

“Đừng đánh đồng ta với đám thiếu gia tiểu thư các ngươi.”

“Ngươi làm gì!?”

Lỗ Bạch sợ đến mức lập tức ấn nòng súng của người nọ xuống.

“Đó là đồng học của chúng ta!”

Bọn họ vừa rồi chỉ định hù dọa Hoàng Yến một chút, người này vừa lên đã nhắm thẳng vào hắn là sao!?

Học sinh trước mắt lập tức hất tay hắn ra.

“Vẫn là học phân của ta.”

Tôn Diệp và Hầu Duy Trạch trong tiểu đội Lư Kiêu cau mày, đồng loạt bước lên.

“Các ngươi rốt cuộc là ban nào? Ban các ngươi cũng có điểm cộng sao?”

Không ngờ đối phương căn bản không sợ, ba người to con lập tức đi đến trước mặt hai người. Một tên thú nhân đưa mắt quét qua bốn người.

“B ban có nhiệm vụ, mỗi khi đào thải một người của ban khác sẽ được cộng năm học phân.

Đào thải người từ B ban trở lên thì được cộng mười học phân. Vừa rồi ngươi nói, các ngươi là S ban đúng không? Đội trưởng, đây chính là 40 học phân đấy.”

Tiểu đội Lư Kiêu nghe vậy lập tức siết chặt súng laser, lùi lại vài bước. Đối phương cũng nhanh chóng làm động tác tương tự.

Người S ban vẫn luôn tìm Vương Thiên Vi, Hoàng Yến và Giản Cảnh Du để xoát điểm, không ngờ bọn họ vậy mà cũng trở thành “con mồi” của ban khác!

Đội trưởng đối phương lại cười cười.

“Này, ta nghe nói rồi. Các ngươi chỉ bắt được ba người đặc biệt của S ban mới có thêm học phân, đúng không?”

Mặt Lư Kiêu căng cứng, hoàn toàn không cười nổi.

“Nói cách khác, cho dù hai đội chúng ta đối đầu, đánh nhau đến mức sống dở chết dở, các ngươi chỉ cần bị loại thì cũng chẳng còn gì.”

Đội trưởng đối phương nói xong, ánh mắt liếc lên phía trên bên trái.

“Ồ! Có phải ta quên nói với ngươi rồi không, cho dù chúng ta bị loại, học phân cũng sẽ không bị xóa sạch đâu nhé!

Mỗi người ở đây đều đã tích đủ hai mươi học phân rồi, cho nên dù không thể đi đến điểm cuối, cũng không mất học phân.”

Mắt các thành viên trong tiểu đội Lư Kiêu lập tức trợn lớn hơn!

Mỗi người bọn họ đều đã tích đủ hai mươi học phân!?

Điều đó có nghĩa là bọn họ đã xử lý bao nhiêu học sinh rồi!?

Chẳng trách hai ngày nay, thông báo học sinh bị loại chưa từng ngừng lại!

Đội trưởng đối phương bước lên, vỗ vỗ vai Lư Kiêu.

“Này, chúng ta cũng không muốn đánh với các ngươi, dù sao nhìn thực lực tiểu đội các ngươi cũng không tệ.

Nhưng đuổi theo lâu như vậy, tổng không thể tay không trở về chứ? Cho nên hôm nay chúng ta chỉ cần hắn.”

Nói rồi, hắn giơ ngón trỏ chỉ về phía Hoàng Yến trên vách đá.

“Đừng tưởng ta không biết, các ngươi là đến sau để nhặt của hời. Nếu muốn cướp…… Hình như chúng ta còn nhiều hơn các ngươi một người. Cũng chẳng sao, dù sao đầu trọc thì đâu sợ bị nắm tóc.”

 

“……”

Lư Kiêu đã có ý muốn lui.

Nếu đúng như hắn nói, phía mình thật sự quá thiệt.

Bị loại thì mất 20 học phân đã đành, cho dù tạm thời không bị loại, khoảng cách gần như vậy thì chắc chắn cũng khó tránh khỏi bị thương. Đến lúc đó, ít nhiều cũng sẽ ảnh hưởng đến biểu hiện về sau……

Hai ban người tụ tập lại với nhau, trên hơn mười phòng livestream đều hiện lên tình huống giống nhau.

“Ai ai ai!? Sao có thể dùng súng chĩa vào đồng bạn của mình chứ? Tất cả nhốt vào phòng tối cho ta!”

“Quy tắc đã như vậy, cũng chẳng còn cách nào khác……”

“Ghê thật! B ban vậy mà lại có người biết chơi chiến thuật!”

“Đám nhóc này! Mới hai câu đã bị người ta dọa rồi? Đánh hắn đi!”

 

Mã ID của bài viết này là: 38758

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

error: Content is protected !!