Chương 1 . Đường gia có con gái

Năm nay thời tiết đến sớm, mới đầu tháng ba nhưng đã có chút ấm áp của mùa xuân. Không khí lạnh đã đi qua hơn mười ngày, cây đào trước sân đang vươn những nụ hoa non đón lấy ánh nắng mặt trời.

Hôm đó là buổi sáng ngày mùng tám , khi ngày còn chưa sáng thì đã nghe tiếng chim Hỉ Thước đậu trên cành đào trong sân Đường gia kêu lên không ngừng. Con dâu lớn Cao thị gắng gượng vác cái bụng đang lớn để quét dọn những hạt kê trong sân, suy nghĩ mấy ngày nữa lúc mình sinh thì vừa lúc có để uống.

Mẹ chồng Lý thị từ trong gian phòng phía đông đi ra, vỗ vỗ bả vai. Vừa đi vừa dùng cái lược chải tóc trên đầu xuống, đi tới cửa liền nhìn xuống hình ảnh phản chiếu trên chiếc chậu bằng đồng một cái, sau đó lại lấy ngón tay nhúng một ít nước trong thau chải lại tóc mai trên đầu mình. Lý thị lúc còn trẻ cũng nổi danh là một đoá hoa mười dặm tám thôn đều biết đến, dáng người nhỏ xinh, mặt mày ôn hoà điềm đạm.

Cao thị hướng nàng cười một cái “ Nương ,sáng sớm hôm nay chim Hỉ Thước kêu liên tục nên người mới không ngủ được phải không ?”

Lý thị đi tới từ trong tay con dâu lớn Cao thị nhận lấy cái rổ ,dặn dò “Nương Cảnh Phong , không đến mấy ngày nữa là đã sinh rồi , phải chú ý một chút.”

Cao thị vuốt vuốt bụng , cười nói “ Đều đã sinh mấy đứa rồi, cũng không có chỗ nào cảm thấy không thoải mái.”

Lý thị đột nhiên kêu lên “ Ai nha”, làm cho Cao thị hoảng hốt kéo bà qua kiểm tra cẩn thận một phen. Nàng cười nói “ Con mắt trái của ta cứ không ngừng giật nảy giờ.”

Cao thị nói “ Được a, mắt trái giật là có tiền nha “

Lý thị trong tay xóc nảy cái rổ “ Chẳng lẽ bọn lão Nhị ở bên ngoài làm ăn có tiền , liền nhớ đến ta?”

Cao thị nói tự nhiên giống như vốn vậy.

Lý thị tổng cộng có bốn người con, con thứ hai cùng vợ kết hôn không bao lâu thì ngại ở nhà quy cũ quá cứng ngắc, không chịu ngốc ở nhà, liền dẫn theo vợ đi ra ngoài làm ăn, thoáng một cái cũng đã tám, chín năm.  Lão bà tử vẫn liên tục nhắc đến, nói lão Nhị nhất định sẽ có tiền đồ, giàu rồi sẽ trở lại. Bình thường trong lời nói cũng sẽ đem những người con trai và con dâu còn lại so sánh với vợ chồng lão Nhị một phen. Đối với Cao thị việc đó không có vấn đề gì cả , mọi người ai ở trước mắt đều sẽ trải qua như vậy, cho dù có tiền thì dựa vào như thế nào được? Cứ giống như bình thường ngày qua ngày bình yên mà sống , còn hơn không gặp mặt mà hư hư ảo ảo thật không tốt.

Lý thị cao hứng cùng con dâu cả nói chuyện với nhau, sau đó ngước lên nhìn sắc trời một chút liền đi đến cửa sổ gian phòng phía Đông cao giọng hỏi “ Lão đầu tử ,còn không mau đem gia súc dắt đi ra , như thế thì làm sao mà quét dọn chuồng được.?” Nghe được bên trong đáp lại mới bê cái rổ đi đến.

Cao thị nhìn nhìn, muốn đem cái rổ lấy trở về ,tuy mẹ chồng nàng là người làm việc cẩn thận nhưng là tốc độ thật sự chậm. Cái rổ ở trong tay nàng, mà nàng phải quét dọn chuồng thì chắc đến trưa cũng không hoàn thành được.

Lý thị lại bưng cái rổ đi đến cửa ngoài phòng, nhỏ giọng kêu lên “ Mẹ Cảnh Lâm, còn không đứng lên nấu cơm ? Hôm nay cha bọn nhỏ phải ăn cơm sớm còn đi ra ruộng tưới phân, xới đất.”

Trong phòng vợ của lão Tam là Vương thị đã dậy từ sớm , đang ngồi thêu thùa, vừa nghe tiếng Lý thị liền gấp rút giấu đi khung thêu “ Ai nha , tới liền đây.”

Đến thời điểm ăn sáng, tất cả mọi người đều từ trong phòng đi ra , ăn xong rồi chuyện của ai người nấy làm , ai phải ra ruộng thì ra , ai phải thêu thùa thì về phòng , còn đám trẻ thì phải đi đến trường đọc sách.

Lý thị thì ở nhà tiếp tục quét dọn, con gái thứ ba của Lý thị là Văn Thấm mang theo đại nữ nhi của Cao thị chín tuổi là Đại Mai đi giúp đỡ thêu thùa.

Cao thị giờ này cơ thể mang thai nặng nề, Lý thị liền để cho nàng trông chừng hai đứa bé là nữ nhi ba tuổi của mình và con trai buốn tuổi của Vương thị.

Cao thị rất đau đầu vì nhị nữ nhi nhà mình, nha đầu kia không thành thật giống ca ca tỷ tỷ như vậy, ngồi yên chỉ nhìn ngó một hồi liền không chịu được mang đồ giấu đi, nếu không phải giấu trong tủ quần áo chính thig chính là mọi góc trong nhà, còn đặc biệt thích nằm sấp lên miệng giếng ở trong nhà mà cười. Bây giờ nghĩ lại thân thể của mình nặng nề không thể nào đuổi kịp được nhị nha đầu nhanh nhẹn.

Hai đứa bé chơi đùa một lát , Hạnh nhi lại bắt đầu nghĩ tới trò mới , nàng muốn đi vào chuồng heo túm lấy đuôi của nó, Cao thị thấy thế chân bước nhanh hai bước muốn kéo nàng về , lại cảm thấy bụng dưới đau đớn co rút , vội vàng đi đến dưới cây đào dựa vào hô ” ôi chao.”

Cảnh Lâm còn cho rằng đại nương đang đùa giỡn với hắn, liền nhào đến bên người Cao thị cười đùa” hi hi ha ha”, Hạnh nhi quay đầu nhìn thấy liền một tay đẩy hắn ra chạy thật nhanh đến phòng hô lớn ” Nương , nương….ta muốn sinh rồi !”

Lý thị đang bận rộn giặt giũ liền bị doạ sợ quăng xuống chiếc khăn đã vò nửa ngày ,đứng lên hướng đến chậu đồng rửa tay thật mau rồi cùng Vương thị đang làm việc từ trong gian phòng phía Đông đi tới.

Vương thị đi đến vỗ vỗ lên đầu Hạnh nhi ” Hai cái hài tử các ngươi , ở đó lo lắng cái gì.”

Hạnh nhi cắn cắn đầu ngón tay rồi liếc mắt nhìn nàng, không nói gì liền chính mình đi ra ngoài.

Lý thị là người có kinh nghiệm, chạy qua nhìn một cái đã thấy nước ối từ dưới chân Cao thị tràn ra ngoài đúng là dấu hiện muốn sinh, vội vàng để cho Vương thị đỡ Cao thị vào nhà. Sau đó lại để cho Đại Mai dẫn đệ đệ muội muội đi nhanh đến đầu thôn Nam mời trang ma ma tới.

Nàng đi đến gian phòng phía tây đem giường chiếu nhấc lên, lấy thêm cỏ khô cùng một ít tro nồi được Vương thị mang từ phòng bếp đến , cộng thêm vài miếng vải rách đều lót phía dưới giường, sau đó mới bảo Văn Thấm cẩn thận đỡ Cao thị nằm lên.

Làm xong tất cả những thứ này , nàng lại kêu Vương thị nhanh đi nấu một nồi nước nóng, còn bản thân mình thì đi tìm một ít vải bông sạch sẽ.

Không bao lâu thì Trang ma ma đã đến , vừa cười nói ” Sắp có hỉ ! Chúc mừng chúc mừng nha !”

Hạnh nhi muốn vào thăm dò xem liền bị Đại Mai lôi kéo lại, Cảnh Lâm không hiểu chuyện lúc này lại tưởng các nàng ở trong phòng ăn ngon liền la hét hắn cũng muốn đi vào. Hạnh nhi liền ai oán liếc hắn ” Ngươi suốt ngày chỉ có biết ăn , không có tiền đồ.”

<<Chương tiếp theo >>