Cảnh Lâm một bên méo miệng chuẩn bị khóc, Đại Mai thấy thế vội vàng dỗ dành hắn, lại nói Hạnh nhi đừng ăn hiếp hắn.

Thời gian qua chừng một nén nhang bên trong tiếng kêu càng ngày càng lớn. Đại Mai trong lòng đau thành một đoạn, tiểu hài tử chín tuổi bây giờ ở thời đại này cái gì cũng đều hiểu rõ,nàng có chút lo lắng sẽ có chuyện không tốt. Ở trong phòng mẫu thân đang đau đớn la hét , nàng ở ngoài cúi đầu lau nước mắt không dám khóc thành tiếng.

Hạnh nhi lo lắng chuẩn bị xông vào trong phòng, Đại Mai vội vàng giữ tay nàng lại.

” Nương có thể hay không sẽ phải chết ?,giống như nhị nương của Tiêu Lãng lúc sinh hắn đã chết.” Hạnh nhi cắn môi hỏi.

Đại Mai hung hăng trừng mắt liếc nàng ” Phi, ngươi đừng nói bậy , mau phun ra nói lại nhanh lên .”

Hạnh nhi vội vàng hướng ra ngoài phun phun ói ói ra vài hớp nước miếng , Cảnh Lâm đứng kế bên thấy thế cũng nhổ theo.

Trong phòng Cao thị gần như kiệt sức , mọi thứ trước mắt từng đợt biến thành màu đen, bản thân nàng đều đã sinh bốn đứa bé thuận lời , chỉ có đứa trong bụng này là khó khăn, sợ sơ sót xảy ra chuyện gì là một xác hai mạng.

Lý thị đứng kế bên có điểm nóng nảy , bảo Vương thị nhanh đi tìm đại phu. Trang ma ma đầu đổ mồ hôi một mãng lớn, hai cánh tay đều bị máu nhuộm đỏ. Nàng cứ như cũ duy trì vẻ trầm ổn, hô ” Nhanh lên, mở hết cửa sổ trong nhà ra.”

Những người khác nghe vậy đều vội vàng nghe theo.

Đường Miểu này đã sống hai mươi sáu năm chưa từng bị uất ức , nay vì cấp trên sàm sỡ mà tức giận từ chức, mạo hiểm mặc kệ mưa to gió lớn liền chạy về nhà. Trên đường còn gặp được một đứa bé đang đứng khóc một mình , nàng không thể làm gì khác phải đi đến giúp đỡ. Chỉ là không nghĩ đến sẽ xui xẻo như vậy, thế nhưng do chạy gấp mà lại ngã vào một cái hố đầy nước.

Mơ mơ màng màng nghe đứa bé kia đang khóc, còn cảm giác có một lực lượng vô hình nào đó đang đè ép nàng, cơ hồ làm đầu nàng muốn bể ra, khủng khiếp hơn giống như bàn tay từ trong địa ngục lạnh băng kéo nàng vào.

Nàng không thể hô hấp, cảm thấy mình muốn hít thở không thông mà sắp chết đến nơi, nàng đành cam chịu số phần mà nhắm mắt lại, thả lỏng cả sức lực cuối cùng, nàng ngã xuống một hướng giống như cái hang không đáy, cứ lướt xuống như vậy.

Trang ma ma trong lòng đã muốn chìm xuống, cho rằng lúc này nhất định là một xác hai mạng, bổng dưng bà nhìn xuống thấy đứa nhỏ đã thuận lợi được sinh ra là một oa nhi liền mừng rỡ ” Sinh rồi , sinh rồi.”

Đường Miểu mơ màng cảm giác bên tai mình có người nói chuyện, cơ thể thật sự rất lạnh, chóp mũi còn có mùi tanh , nàng cuống quít mở to mắt mơ mơ hồ hờ nhìn không rõ được gì. Hình ảnh lay động làm nàng sợ tới mức ” Oa ” một tiếng , khóc rống lên.

Lý thị lúc đầu là một khuôn mặt trắng toát đến bây giờ nhìn mới có chút được chút máu , không ngừng bận rộn chạy đến bên trong sân vườn, hai tay hợp lại hình chữ thập bái lại, lại hướng lên ông trời mà dập đầu ba cái. Sau đó nàng chạy chậm đến cửa ” Đại Mai nhanh đi đến sườn núi phía Bắc nói cho cha ngươi biết nương ngươi đã sinh thêm cho hắn một cái tiểu nha đầu.”

Đại Mai vừa nghe thấy , đem đệ đệ muội muội đẩy vào trong nhà, đóng cửa lại liền đi ra ngoài. Lý thị vội vàng dẫn hai đứa bé trở vào phòng.

Trang ma ma dùng rượu trắng ngâm cây kéo thật sạch rồi dùng nó cắt cuống rốn cho đứa bé, sử dụng sợi chỉ nhỏ quấn lại cuống rốn , cẩn thận đặt chúng vào cái khay đã mang tới, bên ngoài dùng vải bông mêm băng bó kỹ. Sau đó dùng khăn mặt đã ngâm qua nước ấm lau mặt cho hài nhi sạch sẽ, lấy vải bông ủ quanh nàng rồi đưa cho Lý thị.

Hạnh nhi ầm ỹ muốn xem đứa trẻ, Lý thị bảo Văn Thấm dẫn hai đứa bé đi vào phòng, lại để cho Vương thị mời trang ma ma sang đó ngồi một chút, nàng mang nơi này dọn dẹp một chút.

Đợi tất cả đều đi ra ngoài , Lý thị cười bế đứa nhỏ đến trước mặt Cao thị ” Nương hài tử, ngươi đã vất vả rồi.!”

<< Chương trước>>                 << Chương tiếp theo>>