Chương 71: Trên đường đi gặp A Huynh

Người dịch: Ni

 

Hứa Bán Tiên nhịn không được hỏi A Chiêu:
“Ngươi muốn để phụ thân ngươi tranh đua sao? Ngươi làm nữ nhi, chẳng phải nên tự mình cố gắng tranh đua mới đúng?”

A Chiêu đáp:
“Ta đương nhiên cũng sẽ cố gắng. Nhưng trong nhà không chỉ có một mình ta, ta tranh đua, A Cha cũng tranh đua, như vậy mới không bị người khác khi dễ.”

Hứa Bán Tiên: Rất có đạo lý.

Hắn nghĩ nghĩ rồi nói:
“Được, nể tình giao tình giữa đôi ta, ta sẽ giúp ngươi tính một quẻ.”

“Đa tạ Hứa thúc thúc.” A Chiêu nãi thanh nãi khí nói lời cảm tạ.

Hứa Bán Tiên đưa tay ra, A Chiêu sửng sốt, rồi mới hiểu ra, liền nói:
“Ta không có linh châu.”

Hứa Bán Tiên cười hòa ái:
“Cho ta linh thạch cũng được.”

A Chiêu: “Cũng được, ngươi tìm cho ta 50 cái linh châu.”

Một trăm linh châu tương đương một khối hạ phẩm linh thạch, cũng là tiền tệ giao dịch trong Tu Chân giới.

Hứa Bán Tiên:
“Yên tâm, sẽ tìm linh cho ngươi.”

A Chiêu đưa cho hắn một khối hạ phẩm linh thạch, đổi lấy một túi nhỏ linh châu. Sau đó nàng chờ đợi nhìn Hứa Bán Tiên, trên gương mặt nhỏ mũm mĩm dường như viết mấy chữ: “Mau tính, mau tính.”

Hứa Bán Tiên bất đắc dĩ cười, vừa nắn ngón tay vừa hỏi:
“Ngươi A Cha gọi là gì?”

“Diệp Phong.” A Chiêu trả lời.

Hứa Bán Tiên hồi tưởng dáng vẻ Diệp Phong, tính toán một lúc, rồi nhìn tiểu cô nương hỏi:
“Ngươi chắc chắn A Cha ngươi tên này?”

A Chiêu chớp chớp mắt:
“Sao vậy? Hắn tranh đua không được sao?”

“Không phải. Ta nhớ lại dáng vẻ A Cha ngươi, lại dùng tên hắn để tính, thế nhưng chỉ thấy một mảnh sương mù, cái gì cũng nhìn không rõ.” Hứa Bán Tiên giải thích.

A Chiêu nghĩ nghĩ rồi nói:
“A Cha còn có một cái tên khác, Diệp Thanh Phong.”

Tên này là Tiểu Hắc nói cho nàng.

Hứa Bán Tiên lại vê ngón tay tính toán:
“Ừm… tên này hảo. Thanh phong minh nguyệt, tiêu dao tự tại. Ân… hắn thuở trẻ giàu sang, được vạn người sủng ái mà trưởng thành, niên thiếu gặp đại biến, trải qua sinh tử gian nan, cửu tử nhất sinh, tuyệt địa phùng sinh… Không đúng, mệnh tang tại đương trường? Không, liễu ám hoa minh…”

Hứa Bán Tiên mấy lần sửa miệng, mày cau lại thành một mảnh, cẩn thận suy tính vận mệnh tên Diệp Thanh Phong, liền bị mệnh số biến hóa vô thường kia chấn động.

“…… Không nên a, không nên a.” Hắn lẩm bẩm không ngừng.

A Chiêu thấy dáng vẻ hắn, có chút lo lắng:
“Hứa thúc thúc…”

“Phốc!” Nàng còn chưa kịp nói hết, Hứa Bán Tiên đã phun ra một ngụm máu tươi.

A Chiêu cả kinh, vội vàng nhào tới:
“Hứa thúc thúc?! Ngươi không sao chứ?”

Hứa Bán Tiên một tay che miệng, một tay che trái tim đang đập loạn, miễn cưỡng cười khổ với nàng:
“A Chiêu tiểu hữu, A Cha ngươi… không phải người thường a.”

Trong lòng hắn thầm run sợ. Hắn vốn đã biết cha mẹ A Chiêu không đơn giản, nhân cơ hội nàng nhờ tính toán mới thuận thế đáp ứng, muốn dò xét chi tiết đối phương.

Nào ngờ chỉ mới tính quá khứ A Cha nàng đã bị phản phệ.

Quả nhiên, thân phận hắn tuyệt đối không đơn giản.

A Chiêu đưa khăn tay sạch sẽ cho hắn, để hắn lau máu ở khóe miệng và trên râu. Nàng có chút áy náy hỏi:
“Có phải do ta nhờ ngươi tính A Cha, ngươi mới hộc máu không? Thực xin lỗi.”

Hứa Bán Tiên nhận khăn tay, lau khóe miệng, an ủi nàng:
“Đây là vấn đề của ta, không liên quan đến ngươi.”

Kỳ thật, vừa thấy khí độ A Cha nàng liền biết hắn không phải người thường. Nếu ban đầu hắn quyết đoán từ chối, liền không xảy ra chuyện này.

Bất quá…

Hắn cau mày, thầm nghĩ mệnh cách kia quả thật kỳ quái. Theo lý mà nói, A Cha nàng niên thiếu không chết thì cũng tàn phế, nhưng rõ ràng đã có nữ nhi.

Nghĩ tới đây, hắn nhìn A Chiêu, phát hiện nàng thoạt nhìn càng thêm ủ rũ.

Hắn nói:
“Ta hộc máu cùng ngươi không có quan hệ, ngươi đừng tự trách.”

“Vẫn có một chút quan hệ. Hơn nữa…” Gương mặt mũm mĩm của A Chiêu đầy vẻ lo âu: “Xem ra A Cha ta tranh đua không được rồi.”

Hứa Bán Tiên ngẩn ra:
“Vì sao nói vậy?”

A Chiêu nhìn hắn:
“Ngươi tính mệnh cho hắn, nhất định thấy hắn không biết cố gắng, làm ngươi tức đến hộc máu.”

Hứa Bán Tiên: ……

Tuy rằng đúng là vì tính mệnh A Cha nàng mà hộc máu, nhưng tuyệt đối không phải tức giận.

Hắn nói:
“Theo quẻ tượng mà nói, A Cha ngươi rất tranh đua.”

“Thật sao?”

“Thật.”

A Chiêu yên tâm, A Cha có thể tranh đua là tốt rồi.

Nếu hỏi A Chiêu trong nhà ai vô dụng nhất, nàng tuyệt không do dự trả lời là A Cha. Không có ký ức, lại thường phát điên nhập ma, hơn nữa còn không biết cố gắng, thật sự khiến nàng ghét bỏ.

Hứa Bán Tiên hoàn toàn không biết những ý nghĩ phức tạp trong lòng tiểu cô nương, chỉ cảm thấy nhịp tim chính mình vẫn chưa ổn định.

Hắn thầm nghĩ, sau này tuyệt đối sẽ không lại tự tìm đường chết mà tính mệnh số của những kẻ thoạt nhìn không bình thường, kẻo mất mạng.

“Đạo trưởng, giúp ta tính một quẻ.” Có người đến trước quầy hàng.

Mày Hứa Bán Tiên giật giật:
“Không tính.”

Người nọ: ……

“Bày quán đoán mệnh mà không chịu đoán, đúng là đồ có nhiều tật xấu!” Người nọ mắng một câu rồi bỏ đi.

Hứa Bán Tiên chẳng buồn để ý, quay đầu nhìn A Chiêu, chỉ thấy nàng lắc đầu thở dài. Hắn: ???

A Chiêu nghiêm túc nói:
“Hứa thúc thúc, trách không được ngươi khai trương không nổi, như vậy sao được.”

 

A Chiêu dừng một chút, chân thành đề nghị:
“Nếu không thì ngươi vẫn nên đổi nghề đi.”

Hứa Bán Tiên: ……

“Ta tiếp tục giảng kỳ văn của Tu Chân giới cho ngươi đi.”

“Được ~”

Tiểu Bạch nhìn Hứa Bán Tiên cười híp mắt kể chuyện xưa cho A Chiêu nghe, trong ánh mắt lại thoáng qua vài phần suy tư. Có thể tính ra quá khứ của Diệp Phong, tên tiểu tử này quả nhiên không đơn giản.

Nó liếc nhìn mái tóc, lông mày, râu ria của hắn đều trắng, bĩu môi thầm nghĩ: Trách không được đều trắng.

Mấy ngày sau, A Chiêu bày quán thuận lợi, mỗi ngày ở nhà liền quấn quýt lấy mẫu thân, thỉnh thoảng còn dặn dò A Cha phải chăm chỉ nỗ lực, lại giáo huấn Tiểu Bạch vụng trộm chạy vào phòng bếp ăn vụng.

Nàng cảm thấy chính mình thật sự rất bận.

Ngày tháng trôi qua yên bình.

Một hôm, A Chiêu cáo biệt các thúc thúc, thím thím trong chợ, nhẹ bước trên đường về nhà.

Đi đến một ngã rẽ, bỗng có người từ phía sau ló ra, khiến nàng hoảng sợ, theo bản năng kêu lên:
“A… ngô!”

Tiếng kêu còn chưa thoát ra, người nọ đã nhanh tay che kín miệng nàng, thanh âm quen thuộc vang lên.
“Muội muội, là ta.”

A Chiêu nghe được giọng quen thuộc, ngẩn ngơ nhìn người trước mặt tóc tai bù xù, quần áo bẩn thỉu, đôi mắt đen láy mở lớn.

Người kia buông tay ra, A Chiêu lập tức vui mừng hô:
“A Huynh?”

Phương Đông Mặc nhếch miệng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng:
“Là ta.”

Hắn nhìn muội muội, rồi lại nhìn Tiểu Bạch bên người nàng, hỏi:
“Cha mẹ đâu? Sao muội lại một mình ra ngoài?”

A Chiêu đáp:
“Mẹ và A Cha ở trong nhà, ta ra chợ bày quán bán đan dược kiếm tiền.”

Phương Đông Mặc không hỏi việc buôn bán, mà lập tức khen:
“A Chiêu thật giỏi.”

Nói rồi hắn duỗi tay muốn ôm muội muội:
“Có nhớ ta không?”

Không ngờ, A Chiêu lại ghét bỏ lui hai bước.

Phương Đông Mặc: ???

A Chiêu bịt mũi:
“A Huynh, ngươi thật hôi, bao lâu rồi chưa tắm rửa?”

“Rất lâu rồi.” Phương Đông Mặc ngượng ngùng: “Ta chưa học thuật Thanh Khiết, bằng không đã tự niệm mỗi ngày rồi.”

A Chiêu nghiêng đầu:
“Thuật Thanh Khiết?”

Đúng lúc đó, cuối phố có người đi ngang, Phương Đông Mặc lập tức cảnh giác, nói với A Chiêu:
“Nơi này không tiện nói chuyện, muội dẫn ta về trước đi.”

“Được ~”

A Chiêu vui vẻ dẫn A Huynh trở về. Đến trước cửa, nàng vừa dùng sức đẩy cánh cửa vừa hô to:
“Mẹ, A Cha, ta đã về rồi ~”

Nàng bước qua ngạch cửa, mới nhấc được một chân, liền nhìn thấy mẫu thân tay cầm ghế băng, mà phụ thân thì ngã xuống trước mặt.

A Chiêu: ……

Chẳng lẽ A Cha lại phát bệnh?
Nàng cũng dần quen rồi.

Phương Đông Mặc theo sau cũng thấy rõ cảnh tượng, trong lòng chấn động, thoáng nghĩ: Mẹ giết A Cha? Hung án hiện trường?

Vừa nghĩ tới bốn chữ “hung án hiện trường”, hắn liền che mắt muội muội, sợ nàng bị cảnh tượng máu me dọa sợ.

“A Huynh, ngươi đừng che mắt ta, ta vốn dĩ đã nhìn không thấy đường.” Tiểu cô nương bất mãn gạt tay hắn ra.

Phương Đông Mặc vội giải thích:
“Không phải…”

A Chiêu bước nhanh tới, ngẩng đầu hỏi:
“Mẹ, ngươi không sao chứ?”

Nghe vậy, Phương Đông Mặc ngẩn người: Hả? Người bị thương không phải là a cha sao?

Lý Kinh Tuyết ném chiếc ghế sang một bên:
“Không có việc gì, chỉ là đánh cho hắn hôn mê thôi.”

A Chiêu thở phào:
“Vậy thì tốt rồi.”

Nàng ngồi xổm, chọc chọc A Cha:
“A Cha, ngươi tỉnh chưa? Mau tỉnh.”

Phương Đông Mặc: ……

Hắn khiếp sợ. Chỉ mới rời đi hơn tháng rưỡi, mà A Cha đã bị ghét bỏ thành thế này?

A Chiêu kêu mãi vẫn không tỉnh, bèn quay đầu nói với A Huynh:
“A Huynh, lại đây giúp ta nâng A Cha vào phòng.”

Nàng dừng một chút, bổ sung:
“Dùng Khốn Tiên Thằng trói vào cột.”

Phương Đông Mặc: ???

Gì, dùng cái gì cơ?

Lý Kinh Tuyết thấy thần sắc kinh ngạc của hắn, liền giải thích:
“Cha ngươi có dấu hiệu nhập ma, ta chỉ có thể đánh hắn ngất.”

Nghe vậy, Phương Đông Mặc mới tỉnh ngộ: Thì ra là thế.

Hắn tiến lên khiêng Diệp Phong, A Chiêu dẫn đường, hai huynh muội hợp sức trói phụ thân thật chặt vào cột.

Xong việc, họ bước ra, thấy mẫu thân đang cúi đầu nhìn Tiểu Hắc, thần sắc trầm ngâm.

“Mẹ ~” A Chiêu chạy đến.

Ánh mắt Lý Kinh Tuyết dừng trên nữ nhi, trầm mặc một lát rồi nói:
“Gần đây tạm thời đừng để A Cha ngươi chạm vào Tiểu Hắc.”

Vừa rồi Diệp Phong đang ngồi xếp bằng, định cùng Tiểu Hắc giao lưu. Lý Kinh Tuyết phát hiện thần sắc trong mắt hắn mang theo điên cuồng, liền không do dự cầm ghế đập hắn, mong ngăn hắn nhập ma.

A Chiêu nghe xong, chần chờ hỏi:
“Có phải do ta buộc hắn phải cố gắng, ép quá nên mới khiến A Cha nổi điên?”

Hôm nay Hứa thúc thúc còn kể cho nàng nghe chuyện một đôi cha mẹ vọng tử thành long, ép nhi tử đến điên nhập ma.

Phương Đông Mặc suýt nữa tưởng mình nghe nhầm. Cái gì cơ? Nữ nhi ép phụ thân cố gắng sao?!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lượt xem: 41

Số người xem: 40

Mã ID của bài viết này là: 37307


Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

TÁC GIẢ

勿忘初心
Vật vong sơ tâm

(Ni: Dù đường đời đổi thay, ta cũng sẽ cố gắng không để bản thân mình quên đi lý tưởng thuở ban đầu. Không được quên cái động lực khiến ta bắt đầu hành trình này.
Ta...

TRUYỆN ĐƯỢC ĐỀ XUẤT

Bạn cảm thấy bài viết thế nào.....

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

error: Content is protected !!