Chương 46: Thi chuyển cấp

Thời gian êm ả trôi qua, xuân qua thu tới đông sang, những năm tiểu học yên bình cũng dần đi vào quá khứ. Những ngày cuối tháng năm, Tiểu Hàm tiến vào giai đoạn thi cuối kỳ, cũng là giai đoạn thi chuyển cấp.

Nói về thi chuyển cấp này đi.

Ở thị xã Đồng Bằng này có hai trường cấp hai, trường Đồng Bằng I và Đồng Bằng II. Trường Đồng Bằng II ở đó học phí rẻ hơn trường Đồng Bằng I, điểm thi vào cũng thấp hơn Đồng Bằng I. Thông thường các học sinh vào trường Đồng Bằng II đều là học sinh ở các trường trong thôn ấp nhỏ. Học xong tới lúc thi chuyển cấp, nếu không có nguyện vọng đặc biệt, thì sẽ đều bị đưa về trường Đồng Bằng II.

Ngược lại, học sinh nào có điều kiện, đủ tự tin, thì sẽ điền đơn nguyện vọng thi vào trường Đồng Bằng I, tự nhiên, trước khi vào trường Đồng Bằng I sẽ qua một đợt phỏng vấn cùng với thi đầu vào ở tại trường thêm một lần nữa . Nếu đủ điểm thì mới được vào Đồng Bằng I, còn không đủ, sẽ bị xếp trở về các lớp số cuối của trường Đồng Bằng II.

Lại nói về cách xếp lớp ở nơi này đi.

Các lớp thường có A1 dần lên tới A20, tùy theo số lượng học sinh đông hay không mà có số A+ nhiều hay ít.

Cách để xếp lớp là dựa vào số điểm thi của các học sinh. Thông thường học sinh học giỏi, điểm cao, thì sẽ được và các lớp A+ từ số nhỏ dần lên, mà điểm thấp, thì tự nhiên bị xếp vào các lớp số cuối. Cứ mỗi cuối một học kỳ, sẽ có một đợt xếp lớp lại. Này cũng là vì muốn phân lớp để các bạn học sinh dựa vào đó mà cố gắng thi đua học tập.

Mới đầu Tiểu Hàm không có biết, sau đó nghe chị ba Hương giải thích mới hiểu cách chia lớp này.

Từ anh hai cho tới anh năm của Tiểu Hàm, sau khi thi chuyển cấp đều được phân bổ về trường Đồng Bằng II. Nhưng Tiểu Hàm lại không muốn thi vào trường đó, cô muốn học trường Đồng Bằng I, bởi vì ở trường Đồng Bằng I ngoại trừ có các giáo viên giỏi tốt nghiệp đại học chính quy dạy, thứ khiến Tiểu Hàm muốn học trường này đó chính là lớp học rộng rãi sạch sẽ, bên trên có quạt trần quạt liên tục.

Tiểu Hàm rất sợ nóng, nghe anh năm Tứ Tự than thở trường học Đồng Bằng II quá nóng, ngồi học đổ mồ hôi ướt cả đầu, cô liền lo lắng. Cho nên thời điểm thi chuyển cấp, Tiểu Hàm đặt biệt tìm thầy giáo xin đơn điền nguyện vọng thi vào trường này.

Suốt những năm tiểu học, học lực của Tiểu Hàm điều đạt điểm tối đa, hiện tại cô nói muốn vào học trường Đồng Bằng I, thầy giáo liền ủng hộ hết mình.

Học sinh ở trường nông thôn vào được trường số I trong thị xã chính là tự hào của trường, của gia đình. Tự nhiên liền được ủng hộ.

Mà cha mẹ Tiểu Hàm khi nghe con gái nói muốn học trường Đồng Bằng I, cũng là vui mừng ủng hộ hết mình, còn đi khoe với hàng xóm láng giềng rằng con gái của mình vào học trường I.

—–


Năm 2001, Tiểu Hàm chuẩn bị bước chân vào lớp sáu.

Hai năm qua, trong nhà đã mua về ba chiếc xe đạp, hai chiếc là để anh hai, chị ba, anh tư, anh năm của Tiểu Hàm cùng đi học, còn một chiếc là để cha mẹ đi chợ hoặc đưa rước Tiểu Hàm.

Hai năm qua, vợ chồng Liên Hoàn Liên đã không còn đi ra đồng cắt lúa mướn nữa, mà toàn tâm toàn ý vào việc chăn nuôi gà vịt, ngoại trừ nuôi gà vịt bán thịt, còn nuôi gà vịt đẻ trứng. Ở sau vườn nhà Tiểu Hàm lúc này đều là chuồng trại.

Vào hai năm trước, Tiểu Hàm đã không còn đem vịt con vào không gian khi cha mẹ mới bắt vịt về nữa. Bởi vì quá nhiều vịt, cô lo không xuể. Chính là cô vẫn duy trì làm lúa trong không gian đem ra cho vịt ăn.

Cho nên mặc dù sẽ có vịt con bệnh chết, nhưng vẫn không ảnh hưởng nhiều tới lợi nhuận. Tiền lời từ nuôi vịt vẫn đều đều thu về. Mấy người lái buôn cũng quen biết nhà Tiểu Hàm, hiện tại mỗi khi bán vịt, chỉ cần nhắn họ, họ sẽ chạy ghe vào tận nhà thu mua.

Cũng trong hai năm qua, Tiểu Hàm rốt cuộc đem toàn bộ sách về các loại thảo dược học xong rồi, từ đầu mùa hè, cô đã bắt đầu học tới phần xem mạch chuẩn bệnh, rồi dựa vào đó mà tập kê đơn. Có kiến thức căn bản vững chắc, học lên tới phần này, tuy rằng khó khăn không ít, nhưng Tiểu Hàm vẫn vững vàng từng bước từng bước học lên cao.

Song song với đó còn học châm cứu.

Năm bộ ngân châm, từ bạc và vàng cùng với mấy mô hình giả về các huyệt vị đã được cô đem ra, dần dần áp dụng vào việc học y ở trong không gian.

….

Hai năm, Tiểu Hàm hiện tại đã là cô gái mười một tuổi, có thể do lao động vất vả ở trong không gian, cho nên người gầy một vòng, không còn tròn tròn nộn nộn thịt nữa. Có điều đôi mắt thì vẫn to tròn, ngoại trừ lòng bàn tay hơi chút chai ra, thì làn da do được chăm chút bằng trứng gà cùng các loại trái cây, nên vẫn trắng nộn nộn như ngọc, mềm mại mịn màng như da em bé.

Tóc ngang vai năm năm nào hiện tại đã dài qua lưng. Nhờ vào hà thủ ô cùng trái bơ ở trong không gian,Tiểu Hàm mỗi ngày đều sẽ ủ tóc một lần, cho nên tóc của cô rất đẹp, mềm mại óng ả, suông mượt từ chân tóc tới ngọn tóc. Mỗi sáng ngủ dậy chỉ cần lấy tay vuốt vuốt hai ba cái, tóc sẽ suông thẳng rũ xuống trước ngực, trông càng xinh đẹp.

Sang năm lên lớp sáu, học sinh nữ lớp sáu phải mặc áo dài, học sinh nam thì quần tây áo trắng.

Tiểu Hàm mặc thử bộ áo dài mới may về, đứng ở trước gương xoay quanh một cái, rồi mới quay lại nhìn mẹ. Lại thấy khóe mắt của mẹ đỏ đi. Chắc là lại khóc rồi.

Nhớ năm nào chị ba Ngọc Thủy lần đầu mặc áo dài, mẹ cũng là như vậy.

“Mẹ!”

“Ừ!”

“Con mặc có đẹp không?”

“Ừ!”

“…”

“Thử áo xong, liền cùng cha con đi chợ đi, đi mua một chiếc xe đạp theo ý của con, cha mẹ cho con một chiếc xe đạp làm quà nhập học.” Bao Ngọc Thủy bàn bạc với chồng, ban đầu vốn định không mua, vốn định để Tiểu Hàm đi cùng xe với Đại Hữu, đem xe cũ cho Nhị Hương chạy đi học. Bởi vì năm nay Nhị Hương học lớp mười, đã chuyển ra trường cấp ba rồi, không còn học chung trường, tự nhiên phải có riêng một chiếc cho chị.

Nhưng cuối cùng Tiểu Hàm lại thi vào trường Đồng Bằng I, vì thế cần phải mua thêm một chiếc xe mới thì mới đủ xe để chạy.

Tiểu Hàm nghe mẹ nói muốn mua cho cô xe mới, chần chừ lắc lắc đầu:

“Trong nhà đã có ba chiếc xe đạp rồi, mua thêm làm chi cho nhiều vậy mẹ?”

“Mua cho con chạy đi học chứ làm gì? Con quên chị ba năm nay học khác trường với mấy anh của con sao?”

Tiểu Hàm buôn cây lược trong tay, đi tới ngồi xuống bên cạnh mẹ, chần chừ một lát, mới nói:

“Mẹ, trong nhà mình có dư bao nhiêu tiền rồi?”

Bao Ngọc Thủy nghe thấy con gái út đột nhiên hỏi câu này, còn là bộ dáng nghiêm túc, bà cũng nghiêm túc lên, hỏi lại:

“Con hỏi việc này để làm gì?”

Tiểu Hàm nghiêng đầu sắp xếp từ ngữ, rồi mới nói:

“Cha mẹ, đừng mua xe cho con, mà để dành tiền, nếu có thể, thì mua một chiếc xe máy đi.”

Bao Ngọc Thủy khiếp sợ: “Mua xe máy?” Hô to một tiếng mới phát hiện mình phản ứng mới mạnh, nhíu mày thu hồi cảm xúc, khó hiểu nói:

“Tự nhiên mua xe máy làm gì, nhà chúng ta làm gì có đủ tiền mà mua xe máy hả con? Mấy chục triệu chứ có rẻ đâu. Con đừng thấy bây giờ nhà mình có chút tiền liền tưởng giàu có. Tương lai mấy anh em các con vào đại học sẽ tốn rất nhiều tiền, hiện tại mẹ và cha có thể dựa vào chăn nuôi mà dành dụm, chờ khi chị ba con vào đại học, rồi anh hai của con, còn có anh tư anh năm và con nữa. Số tiền cần cho lúc đó là không hề nhỏ. Học đại học, phải ở ký túc xá, tiền ăn, tiền học phí, tiền xe cộ đi lại… rất nhiều tiền cần phải chi ra, huống chi nhà mình cũng đã cũ, còn cần phải xây sửa lại. Biết bao nhiêu chuyện cần xài tiền.” Bao Ngọc Thủy vừa nói vừa thở dài, mà Tiểu Hàm nghe xong, đầu cũng mờ mịt.

Cô đúng là chưa có nghĩ tới mấy vấn đề này. Cứ thấy hiện tại trong nhà khá khẩm một chút, liền quên mất…

Hiện tại chị ba đã học lớp 10, ba năm nữa chị sẽ vào đại học, thêm một năm nữa sẽ tới anh hai, rồi còn anh tư, anh năm, và cô… Tính toán, thời gian học đại học cho dù học ngành nhanh nhất cũng phải mất hơn bốn năm mới ra trường. Khoảng thời gian này… đúng là tiêu tốn không ít tiền.

Chợt Tiểu Hàm có cảm giác, nuôi một đứa con thành tài quả thật không dễ dàng gì.

Chương kế>>>